Chương 1106: Mới lần
Chương 1001: Vừa mới lặn xuống hoàng hôn đã kéo dài, Cát Cân ngẩng nhìn Cầm Nhi qua ánh mắt, bỗng nghẹn lại, lập tức áp sát bên miệng mà phàn nàn, nộ khí cuộn lên ngực rồi lại nuốt xuống, thanh âm miễn cưỡng hoà hoãn mà vẫn mang theo không cam lòng: “Vậy, cũng không phải là không thể. Nhưng là…”Nàng ngẩng đầu, cố ý nói lớn như đang bảo vệ ranh giới cuối cùng: “Chỉ cần Tiền Võ đại nhân tự trở về, ta liền mang Cầm Nhi đi ngay! Một khắc cũng không đợi!”
Giang Dũng nhìn qua lần này như đã sớm đoán trước, trên mặt vẫn bình thản, thong dong đáp: “Cát tiểu thư yên tâm. Điểm này, tại hạ có thể giải thích. Tiền Võ đại nhân hiện công vụ vô cùng bận rộn, rất được Vũ Văn Vô Cực trọng dụng; xử sự toàn là những chuyện cơ mật đại sự, gần đây ít hồi phủ, có lúc thậm chí cả đêm cũng không về, lưu trú bên ngoài. Hắn nói rõ: khi hai vị rời khỏi Tiền phủ, ngài lo lắng, ta sẽ báo với Tiền Võ đại nhân. Chắc hẳn đại nhân sẽ hiểu và tăng cường phòng vệ phủ, phái thêm nhân thủ, bảo đảm Bảo phủ an toàn tuyệt đối cho ngài và Cầm Nhi.”
Cát Cân nghe hắn nói liền có chút thở dài, tuy cannot quá tin lời hắn, nhưng sự thẳng thắn và chu đáo của hắn vẫn khiến nàng không thể phủ nhận phần nào. Nàng nhíu mày, gật đầu miễn cưỡng: “Như thế… Vậy làm phiền ngươi, Giang Dũng.”
Giang Dũng mỉm cười ôn hoà, lại làm cho người ta không thể nhìn thấu đáy lòng: “Ngài chân chính nên cảm tạ, nhưng thật ra là Tiền Võ đại nhân. Thực không dám giấu giếm, hôm nay ta gặp được ngài, là do Tiền Võ đại nhân cố ý căn dặn.” Hắn quan sát Cát Cân một lát, tiếp tục nói: “Hắn biết gần đây ngài vì biến động nơi kinh thành mà tâm thần bất an, lại biết ngài không muốn gặp hắn để tránh xấu hổ. Nhưng hắn thực sự lo lắng cho ngài, không yên lòng, mới bảo ta tới đây thăm dò, đảm bảo ngài không sao, nếu có sự việc, cũng có thể kịp thời ứng cứu. Lúc này ta mới có thể kịp thời biết được Thiên Đường Chủ tin tức, cũng hộ tống ngài quay về.”
Cát Cân nhướng mày, trên mặt hiện vẻ nghi hoặc và không thể tin nổi: “Hắn? Tiền Võ? Có thể hiểu rõ Linh Lung tâm tư như vậy sao? Còn… lo lắng cho ta?”
Nàng thật sự không thể bỏ qua dĩ vãng, vốn ngang ngược của nàng đã khiến nàng lạc vào một chút niềm kiêu ngạo và hoài nghi đối với Tiền Võ. Giang Dũng vẫn giữ vẻ bình thản, kiên định: “Cát tiểu thư, cách xa ba ngày, hãy mở to mắt mà nhìn. Lời này không nói quá. Tiền Võ đại nhân từ khi bắt đầu vì Vũ Văn Vô Cực làm việc đến nay, qua tay hắn đi qua rất nhiều cơ mật đại sự, ứng đối với các thế lực khắp nơi, tầm mắt mở rộng, cách làm cũng càng thêm trầm ổn, chu toàn, kín đáo, biến hoá thực sự rất lớn.” Lời nói của hắn như để lại một khoảng không gian cho những suy nghĩ ẩn giấu sau lời.
Cát Cân nghe vậy bất giác nở nụ cười khẽ, trong ánh mắt vẫn mang theo sự nghi hoặc không dễ lộ. Tuy vậy, nàng thở dài một lần nữa, nhẹ giọng đáp: “Như vậy... Vậy ngươi cứ làm theo lệnh của ngươi đi.” Nàng gật đầu, mang theo một tia cảm kích hiếm thấy mà khó ai nhận ra.
Giang Dũng cúi đầu cảm tạ, rồi nói lời từ biệt: “Cát tiểu thư, Cầm Nhi cô nương và Tiền Võ đại nhân bên kia còn có chuyện quan trọng chờ làm, tại hạ phải lập tức quay về để phục mệnh.” Cát Cân và Cầm Nhi đồng loạt gật đầu; Cát Cân thản nhiên nói: “Ngươi đi mau đi.” Hai người đưa mắt nhìn hắn rời đi.
Giang Dũng bước ra khỏi gian đình, như một đường gió đáp, tay áo phất phơ, biến mất trong hoàng hôn. Đến khi không còn tiếng động nào, Cát Cân mới thở dài, buông lưng dựa vào gốc cây, kéo Cầm Nhi ngồi xuống bên cạnh trong cành lá rậm rạp ở dưới tán hoè, trên băng ghế đá lạnh buốt.
“Cầm Nhi, ngươi nói… Ca ca ngươi, Tiền Võ hắn thật sự đổi tính sao?” nàng nói khe khẽ, giọng điệu vừa tra hỏi vừa ôn nhu. “Giống như Giang Dũng nói, hắn đang bận rộn trong sự nghiệp, ít liên lạc với ta, còn được đám người ngoài ca ngợi. Ta vốn ghét hắn, cho đến nay vẫn không hề nể mặt. Không ngờ hắn lại không để quá khứ xoay vòng, ngược lại còn bố trí người âm thầm chăm sóc ta? Hắn đang âm mưu gì đây?”
Cầm Nhi chăm chú lắng nghe, một lúc lâu mới đáp lại bằng một nụ cười lạnh mà bình thản: “Nói như vậy, ta lần sau gặp hắn, thái độ có nên dịu dàng một chút không? Có lẽ chỉ là để cảm ơn sự quan tâm lần này...”
Cát Cân gật đầu, ánh mắt vẫn sắc bén như sương: “Phải, ý nghĩ ấy rất hợp lý. Nhưng thôi, chúng ta cứ để cho thời gian trả lời.”
Trong thoáng chốc, Cát Cân ngồi yên, lặng lẽ cảm nhận được nguồn nội lực đang từng bước dâng lên trong cơ thể mình. Nàng nhận ra mình đã bước vào một giai đoạn võ đạo riêng biệt, nơi chân lý và lực lượng nội tại dần hợp nhất, thậm chí có thể biến đổi vận mệnh của bản thân. Những suy nghĩ về Kinh thành Phong Vân, về Tiền Võ, về Cát Cân và cả những gút mắc của nàng với Tiền Võ dường như chỉ còn là phù vân trước mắt, khi nàng nắm được một thứ sức mạnh thuần túy và vững chắc, có thể làm cho mọi hỗn loạn và thăm dò trở nên dễ dàng tiêu hao.
Trong khi ấy, Giang Dũng đã rời Tiền phủ, không đi thẳng đến Thiên Cơ Các tổng bộ mà vòng qua kinh thành đến một chỗ quạnh quẽ giữa phố xá. Hắn xuyên qua các ngã phố, ánh mắt vô tình quét qua từng cửa hàng và người đi đường, như thể đang chơi với thời gian của riêng mình. Đến một ngõ sâu, hắn dừng lại trước một quán rượu cổ kính mang tên Vong Ưu Các. Quán vắng vẻ, chưởng quỹ cúi đầu lách mình lấp lánh trong ánh đèn.
Hắn đi lên cầu thang gỗ, lên đến tầng hai, vào một gian nhã tọa. Trước mặt hắn là một nữ tử mặc áo choàng đen, đầu đội mũ trùm che kín nửa khuôn mặt, quay lưng về phía cửa sổ, đang uống rượu trong căn phòng nhỏ và tối tăm. Bên cửa sổ ánh hoàng hôn đang dần tắt, còn lại một chiếc đèn dầu leo lét. Nữ tử ấy gõ bàn một cái, thanh âm nhã nhặn vang lên, như có sự đòi hỏi.
“Thuộc hạ Giang Dũng, gặp qua cao Mộng đại nhân,” hắn cung kính bày tỏ.
Nữ tử vẫn không quay mặt, chỉ đưa tay thon dài với những đốt ngọc đỏ thẫm mở lấy một ống trúc chứa sáp phong, đưa cho Giang Dũng. “Đây là liên quan tới Tiền Võ gần đây có động tĩnh,” hắn nói, “hắn và Vũ Văn Vô Cực ghi chép cẩn thận, Thiên Cơ Các nội bộ có sự động viên, còn có… có thuộc hạ Tiền phủ quan sát được tình hình, đặc biệt là Cát Cân tiểu thư và phản ứng của nàng.”
Cao Mộng từ từ quay đầu lại, bóng mặt mịn màng lặng lẽ hiện lên qua tia sáng mờ. Nàng cầm viên sáp phong, gõ nhẹ lên bảng, và nhìn chăm chú xem tờ giấy ghi chép. Sau một hồi, nàng nở một nụ cười lạnh, khàn khàn nói: “Làm tốt lắm.” Nàng giữ giọng điệu lạnh như băng, nói thêm: “Vũ Văn Vô Cực bản chất lực lượng quá bạc; Tiền Võ cũng chẳng hơn gì một con chó dại. Kim Tiêu đại nhân không để bọn chúng vào mắt, chỉ cần có một cái bảo hiểm, ngươi hiểu chứ?” Giang Dũng đáp vâng: “Thuộc hạ rõ ràng.” Nàng gật đầu, rồi nói: “Tiếp tục ẩn núp, để bọn chúng tin tưởng thêm nữa, sau đó chờ lệnh từ phía trên.” Giang Dũng cúi đầu cuối cùng: “Thuộc hạ sẽ không làm ngã lòng đại nhân.”
Cao Mộng nhìn ra ngoài cửa sổ, đêm thành phố đã lên ánh đèn, như thể một bức Thiên Hà đang mở rộng trên mặt đất. Nàng nâng ly lên, Thiển Thiển bước lại đưa chén cho nàng, nàng nhấp một ngụm, để lại trong lòng một nỗi sâu kín không dễ nói thành lời.
Đề xuất Huyền Huyễn: Từ Hôm Nay Bắt Đầu Làm Thành Chủ