Chương 161: Rung giường
Ăn cơm xong, rửa bát rồi chốt kín cửa. Phương Vũ cùng Đinh Huệ tiến vào phòng. Vừa đóng cửa lại, Đinh Huệ bỗng nhiên nói lớn:
– Nhà này thật nhỏ hẹp quá!
Phương Vũ liếc mắt nhìn quanh, đáp:
– Gian phòng cũng đủ dùng.
– Ta đến giúp ngươi sửa sang lại đây! – Đinh Huệ nói rồi thực ra chẳng động tay động chân làm gì. Nàng chỉ nằm trên giường như một vũng bùn nhão lẫn lộn.
Phương Vũ thất thần, không thèm gọi nàng nữa thì tiếng nói của Đinh Huệ lại vang lên trong đầu:
– Sao nhìn ta như vậy? Có ý định để ta dọn phòng cho ngươi ấy à? Tranh thủ thời gian, tự mình dọn dẹp đi!
Làm “thu thập” ư? Phương Vũ bực dọc nhìn nàng, cuối cùng cũng gật đầu:
– Thu thập thì thu thập, không cần ồn ào nữa.
Ngươi rõ ràng là ép ta làm trò cười! Phương Vũ phiền lòng thu dọn căn phòng. Phòng hắn không đến nỗi bừa bộn, nhưng cũng chẳng gọi là sạch sẽ. Thật ra dọn thêm cũng được.
Đinh Huệ ngồi trên giường bắt chéo chân, ngó xem Phương Vũ bận rộn ra sao. Nàng còn tỏ vẻ tinh nghịch:
– Ấy, bên kia không tranh thủ thu dọn đi nhé.
– Sao còn có quần lót ném tứ tung thế này, thật ngại quá!
– A! Quần lót bay thẳng vào mặt ta rồi. Ta không sạch sẽ đâu, Điêu Đức Nhất, ngươi phải chịu trách nhiệm đấy!
Cút! Quần lót của ta có thể tùy tiện ném bừa bãi sao? Phương Vũ trợn mắt giận dữ bước tới, còn chưa kịp tát nàng thì Đinh Huệ đã cười toe toét. Nàng chưa làm việc gì, trong đầu lại lắm chuyện la cà, nhăn mặt bàn luận các thứ ra rả, thật không khác gì định giết người.
– Nhìn ta làm gì? Nghĩ ta sẽ giúp sao? Trừ khi ngươi cưới ta, không thì đừng hòng ta động tay một chút! Hì hì hì!
Phương Vũ nhăn mắt, rất muốn tiến lên tát vài cái cho bõ tức. Nhưng chuyện này chẳng phải nhờ được ai, đành im lặng chịu đựng.
Dọn xong, Phương Vũ hỏi:
– Cái thứ này có dùng được gì không?
– Không có tác dụng gì đâu, đợi dược hiệu phát huy thì ngươi có việc làm chứ sao.
Quả nhiên đang chơi mình rồi! – Phương Vũ cau mày.
Đinh Huệ cất tiếng trong đầu:
– Đừng nóng vội, ta biết ngươi rất sốt ruột. Ta nói thật, nhị tỷ của ngươi có chút vấn đề. Người thường thấy em trai mang cô nương về nhà, phản ứng thế nào?
– … Cao hứng.
– Đó cũng chẳng khác bao nhiêu, như ngươi loại võ phu cũng không thốt nên lời. Bình thường, trưởng bối trong nhà nhìn thấy tiểu bối đem nữ tử về đều phấn khởi vui mừng. Nhưng nhị tỷ ngươi không giống, nàng cảm xúc phức tạp hơn, ta lập tức nhận ra được.
– Cảm xúc gì?
– Đố kỵ.
– Đố kỵ? – Phương Vũ thắc mắc.
– Chuyện này giải thích, nàng lo ngại địa vị bị người nữ khác chiếm mất.
– Có thể nàng là nhị tỷ của ta, coi như ta đã thành gia, nàng không còn là nhị tỷ nữa.
– Đó là vì nàng là nhị tỷ của ngươi, khác với trưởng bối ở phương diện địa vị.
Đinh Huệ chậm rãi nói:
– Con người rất phức tạp, hoàn cảnh sống, trải nghiệm quá khứ quyết định tính cách cũng như cách ứng xử.
– Ta xem qua hồ sơ nhà ngươi, hết thảy đều ăn no mặc ấm, sống ở đây lâu năm.
– Nhị tỷ cũng vậy. Trong khi người đồng lứa gần gũi đàn ông, thậm chí bàn chuyện cưới gả, nàng còn đang loay hoay hoảng hốt vì một mẩu cơm trong nhà.
– Nàng bị hạn chế bởi quá khứ duy nhất tiếp xúc với đàn ông là anh cả mất tích rồi em trai ngươi.
– Cho nên, nhị tỷ ngươi có suy nghĩ mờ mịt về tình cảm và giới tính, ghen tỵ và lo lắng về ta.
– Đây là nhận thức và vị trí bản thân không đúng, xem như một dạng rối loạn tâm lý.
Phương Vũ kinh ngạc, như nghe một cuốn sách uyên thâm. Đầu năm nay, NPC hóa ra đều tiến bộ thành bậc thầy tâm lý học rồi sao?
– Ngươi có thể nói đơn giản hơn không?
– Nói ngắn gọn thì, nhị tỷ dựa dẫm ngươi hơi quá, coi ngươi như vật sở hữu. Khi người ngoài đến chiếm lấy, phản ứng của nàng rất thú vị.
Phương Vũ thắc mắc:
– Việc này có gì kỳ cục? Ta cũng rất dựa dẫm nhị tỷ, sống dựa vào nhau bao năm đó mà.
– … Không giải thích được với ngươi. – Đinh Huệ làm bộ trợn mắt.
– Tóm lại, ta muốn lợi dụng điểm yếu đó của nàng để kích thích, buộc linh phấn được kích hoạt ra.
– Tương lai nhị tỷ có thể lấy chồng thuận lợi hay không, cũng một phần phụ thuộc việc có trông mong ngươi hay không, việc đó là ngươi cần lo toan.
Tiếng nói dứt, Đinh Huệ tiếp tục vang lên trong đầu Phương Vũ:
– Rung giường.
– Cái gì?
– Gọi ngươi rung giường đấy.
Rung giường là sao? Phương Vũ bối rối nhưng vẫn nghe lời tiến đến gần giường, lắc nhẹ. Giường gỗ cũ kêu kẽo kẹt vang vọng. Phương Vũ không biết lực đạo thế nào. Bất ngờ Đinh Huệ mặt mày rạng rỡ, reo lên:
– Có! Có rồi!
Tiếng reo vang lên không phải trong đầu, mà là thành tiếng thật. Phương Vũ hoa mắt thì Đinh Huệ đã chạy ra ngoài.
Phương Vũ vội vàng đuổi theo, thấy nhị tỷ bị Đinh Huệ đập tan cửa phòng, đứng ngoài cửa lúc nhìn vào như đang thưởng thức một tuyệt tác nghệ thuật. Đinh Huệ rạng ngời hưng phấn, thậm chí nước mũi còn chảy ra, miệng thầm thì thốt:
– Diệu… Quá tuyệt vời… Ngoạn mục ý nghĩ! Yêu ma cũng có thiên tài! Yêu ma có thiên tài!
Nàng quay sang hét lớn với Phương Vũ:
– Mau đây! Điêu Đức Nhất đến xem! Đẹp quá! Sự kết hợp giữa người và linh hoàn hảo, điểm vi diệu không thể hình dung! Đây là lĩnh vực khám phá hoàn toàn mới!
Đinh Huệ hồ hởi múa tay nói năng lộn xộn. Phương Vũ tiến tới, lập tức rụt mắt lại.
Trên giường, nhị tỷ đang phát ra tia màu đỏ hơi nước, thân thể như đang lơ lửng giữa không trung! Giống như cảnh tượng yêu ma hoang dại ở Dung Hoa xưởng nhuộm.
– Nhị tỷ! – Phương Vũ hét, muốn xông tới thì bị Đinh Huệ ngăn lại:
– Đừng đụng vào nàng! Trừ phi ngươi muốn thấy nhị tỷ chết trước mặt!
Lời đó khiến Phương Vũ đứng lại.
– Vậy làm sao bây giờ? – Hắn hỏi.
– Để ta xử lý. – Đinh Huệ nhìn nhị tỷ. Chớp mắt, mũi nhị tỷ chảy ra dòng máu đen. Màu đỏ của hơi nước tan biến, nhị tỷ hạ xuống giường, không còn cử động.
Phương Vũ chạy đến dò xét hơi thở, còn sống, có khí lực.
Phương Vũ quay sang nhìn Đinh Huệ, mong nàng giải thích, lại thấy nụ cười biến thái hiện trên mặt nàng.
– Ổn, ổn định nàng đi. Điêu Đức Nhất, giao nhị tỷ cho ta! Ta đưa nàng về Nghiên Ma phủ!
Phương Vũ tái mặt:
– Chúng ta ước định đi đâu vậy? Đi Nghiên Ma phủ? Nhị tỷ thân thể hiện giờ có sống nổi không? Lúc trước người nhà tới đó đều bị mang đi cắt lấy mẫu nghiên cứu. Nhị tỷ liệu có lành lặn trở về?
Đinh Huệ hừ lạnh một tiếng, rồi nghĩ đến Điêu Như Như đầy tiềm năng, sắc mặt trở nên dịu dàng:
– Không nhất thiết phải đi Nghiên Ma phủ. Ta sẽ ở nhà ngươi, chữa trị cho nhị tỷ trước.
Phương Vũ nghĩ, còn ai ngoài Đinh Huệ có thể cứu được nhị tỷ?
Dù ngày nào cũng canh giữ nàng thì càng thuận lợi chữa trị.
Nhưng đột nhiên, Phương Vũ nghĩ ra một chuyện.
– Có quá khó chịu nếu ngươi ở nhà ta mỗi ngày?
– Chuyện đó không sao. – Đinh Huệ nắm lấy tay hắn – Chúng ta đâu có ngủ chung phòng sao? Ở cùng một chỗ không tiện thế à? Ngươi cứ nói đi, tướng công?
Phương Vũ nhíu mày. Nàng nói kiểu này, ánh mắt chằm chằm xem giường của nhị tỷ vẫn sắc lẹm tới vậy! Nếu không phải biết Đinh Huệ còn chút phân tách, hẳn hắn lo mất một phen bị nàng cưa mất…
– Đó không quan trọng, ngươi xem tình trạng nhị tỷ thế nào.
Đinh Huệ rạo rực nói:
– Linh phấn đã bị kích hoạt rồi, từ góc độ nghiên cứu, đây là thất bại. Vì vật thí nghiệm lúc kích hoạt linh phấn mất kiểm soát, không có ý thức tự chủ.
– Nhưng đó chỉ là kết quả nghiên cứu thô thiển của yêu ma.
– Theo quan điểm của ta, đây là tuyệt tác hoàn hảo! Vật thí nghiệm hoàn hảo!
– Nó có tính nhân tính và linh tính! Giúp người tránh bị linh hủy hoại mà vẫn giữ được một phần linh lực!
– Thật đáng sợ! Dù bây giờ chỉ là người thử nghiệm linh phấn, chỉ cần tiếp cận được thì võ giả có thể sở hữu phần linh lực đó.
– Đến lúc đó, con người sẽ mãi mãi thoát khỏi bình cảnh! Không cần dùng huyết mạch yêu ma hay linh thần nguy hiểm nữa!
– Người sẽ trở thành chủ nhân thật sự!
– Linh mới là kẻ nô lệ!
Nói tới tương lai, Đinh Huệ hứng khởi đến rạng hồng mặt. Loại linh mới này khác biệt lớn so với tín ngưỡng linh thần bình thường, đó là tử linh: không có ý thức, không hủy hoại nhân loại mà vẫn có sức mạnh! Đây là hướng tiến hóa sáng lạn của nhân loại!
Tinh diệu, chỉ có thể dùng từ đó để hình dung.
– Vậy bây giờ làm sao cứu nhị tỷ? – Phương Vũ hỏi.
Thật tiếc, một gã trai dốt công nghệ đang hờ hững hỏi trời hỏi đất. Hắn chẳng biết rằng ngay khoảnh khắc này, hai người đang chứng kiến bước ngoặt vận mệnh của nhân loại! Một dấu mốc trọng đại trong lịch sử, còn bản thân y chỉ là võ sĩ tầm thường chẳng chút cảm xúc!
Đinh Huệ thở dài, cảm thấy cô đơn lạc lõng bên một thiên tài yêu ma chí hướng hòa nhịp. Đáng tiếc, nhân và yêu luôn trái ngược.
– Yên tâm, yêu ma nghiên cứu không thấu bộ não người.
– Ta chuyên về lĩnh vực này.
– Nếu ngươi dám mạo hiểm, ta có thể trong ba ngày rút linh phấn ra khỏi đầu nhị tỷ.
– Nhưng làm vậy, sống chết nhị tỷ ta không quản được.
– Đừng nhìn ta như vậy, bảo hiểm điều trị thì phải mất hơn mười ngày, ta còn phải thu thập số liệu, phối dược điều chỉnh… Khoảng hai mươi ngày sẽ có kết quả.
Hai mươi ngày. Phương Vũ suy nghĩ rồi gật đầu:
– Được, ta tin ngươi.
Đinh Huệ cười:
– Tốt, vậy giờ cởi quần áo nhị tỷ ra, ta kiểm tra toàn thân, đêm nay ta bắt đầu làm việc.
– … Cởi quần áo sao? Ta… không tiện lắm.
Đinh Huệ lập tức mất hứng:
– Việc này chẳng thể thoái thác, thôi ngươi đứng canh cửa đi, ta tự làm một mình cần thì gọi.
Phương Vũ gật đầu, canh suốt đêm. Trong phòng truyền ra tiếng động lạ, hắn không dám quấy rầy. Dù không tin hết đồ của Đinh Huệ, hắn tuyệt đối tin vào chuyên môn của nàng.
Cho đến bình minh, Đinh Huệ mới ra khỏi phòng. Dưới mũi vẫn còn vệt máu đen khô, nhưng mặt nàng đầy hưng phấn.
– Không sao đâu, vì dùng lực của Sương Tự Yêu hơi quá.
– Rất mệt nhưng có ý nghĩa!
– Ta phải về Nghiên Ma phủ ngay để nghiên cứu tiếp!
Nghiên cứu! Nghiên cứu! Cả đêm kiểm tra, hiểu rõ hơn về linh phấn, Đinh Huệ đầy nhiệt huyết, như hai thiên tài chim chóc đụng nhau. Trong đầu nàng đầy sáng kiến mới, muốn ngay lập tức về nơi mình nghiên cứu chứng minh. Nếu không phải đã hứa với Điêu Đức Nhất, ưu tiên chữa khỏi Điêu Như Như trước, nàng đã muốn xẻ nhỏ não của Điêu Như Như để soi từng mảnh.
Chỉ cần người còn sống, nàng sẽ thực hiện trị liệu. Dù không hậu quả cũng phải thu thập mẫu nghiên cứu.
May mà Điêu Đức Nhất đồng ý, chữa khỏi Điêu Như Như rồi sẽ mang hai thiên thí nghiệm còn sống về cho nàng.
Đinh Huệ thực sự khó nhịn xuống lòng háo hức.
Phương Vũ thấy nàng quá nhiệt tình liền gọi:
– Sao không nghỉ ngơi chút đi?
Đinh Huệ vẫy tay:
– Mệt hơn cả lúc luyện võ cũng trải qua rồi, mấy chút mỏi này không tính gì.
Chờ nàng ra ngoài, vừa đẩy cửa, Đinh Huệ dường như đụng phải bức tường vô hình, lùi lại hai bước.
Ai vậy? Nàng ngẩng lên, bật cười nói:
– Lễ Bách Hộ, sao ngươi lại đến đây?
Không sai, người xuất hiện đột ngột chính là Lễ Bách Châm. Trên tay hắn mang đầy bao thuốc, mặt đầy kinh ngạc khi thấy từ nhà Phương Vũ đi ra là một nữ nhân.
– Đinh… Huệ? – Hắn nghi ngờ có lẽ mình nhầm đường. Lấy lại ánh mắt liếc vào nhà, thấy Phương Vũ còn đứng trong phòng, đầu hắn đau muốn nổ tung.
– Ngươi, hai người…
Đinh Huệ hiểu ý, cười hé môi, vỗ vỗ tay Lễ Bách Châm:
– Ta đi trước, có việc hỏi hắn.
Nói rồi xoay người bỏ đi, để lưng với Lễ Bách Châm, còn ra hiệu cho Phương Vũ im lặng, ngẫm nghĩ cũng thật khéo léo, nàng nói dối chạy đi nghiên cứu gấp gáp.
Lễ Bách Châm nhìn bóng lưng nàng rời xa, lại nhìn trong phòng Phương Vũ, đứng đất không biết xử trí thế nào. Phương Vũ đành ra tay giúp dc giải vướng:
– Lễ Bách Châm đại nhân, ngài vào đây ngồi đi.
– A… được. – Lễ Bách Châm bước vào, đóng cửa kỹ, ngăn ánh nắng ban mai bên ngoài rồi ngồi xuống.
Phương Vũ cũng ngồi đối diện, hai người nhìn nhau, chẳng biết nói gì. Cuối cùng Lễ Bách Châm khan cổ họng:
– Hôm qua ở Dung Hoa xưởng nhuộm, ngươi bỗng dưng bỏ đi, ta tưởng ngươi gặp chuyện. Ai dè ngươi đến tìm Đinh Huệ rồi.
– Đúng đúng, Đinh Huệ báo tin cho ta ngay. Mấy con yêu ma ở Dung Hoa xưởng nhuộm có chuyện, Đinh Huệ đang điều tra.
– Điều tra? Điều tra cái gì? Có điều gì điều tra được? Nhà ngươi còn chưa hở mặt đã bỏ đi rồi. Và nay đã là sáng sớm ngày thứ hai…
Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Đạo Quỷ Dị (Dịch)