Chương 334: Công sở thao túng tinh vi

Chương 312: Công sở thao túng tinh vi

Điêu phủ.

– Xong rồi! – Phương Vũ khẽ thở phào, dù trong lòng vẫn còn mỏi mệt nhưng ánh mắt lại tràn đầy hưng phấn. Mầm Xuân công cuối cùng đã luyện đến độ thuần thục!

[Hệ thống nhắc nhở: Chúc mừng người chơi, đã luyện thành công Mầm Xuân công, độ thuần thục +1.]

[Hoa cấp cao giai kỹ năng: Mầm Xuân công [chưa nhập môn].]

Trác Tuyết Nhi mang đến ba bản công pháp, đều thuộc Hoa cấp cao giai, ngay cả bản này là khí cảm công pháp cũng không ngoại lệ. Nhưng độ khó trong tu luyện hoàn toàn khác biệt. Mầm Xuân công có độ khó luyện cao hơn hẳn hai bản còn lại vì nó ghi lại cảm ngộ theo hướng đồ vật, mơ hồ, lập lờ khiến người khác khó lòng nhận biết.

May mà Phương Vũ sở hữu [khí quan khống chế], loại năng lực có thể thẩm ngộ những thứ như thế, nên mới đầu tư nhiều thời gian, cuối cùng cũng tập luyện được. Khi đã thuần thục thì chuyện tiếp theo dễ dàng hơn nhiều.

– Hệ thống… thêm điểm! – Phương Vũ nói.

[Điểm thuộc tính: 14→11.]

[Mầm Xuân công [chưa nhập môn] → Mầm Xuân công [Hoa cấp cao giai / vừa tìm thấy đường].]

Tinh thần anh chấn động. Lúc trước khi tiếp xúc với khí, cảm nhận khí tức chỉ mơ hồ hơi chậm chạp, thì giờ đây đã nhạy bén hơn hẳn. Nhưng vẫn chưa đủ.

– Tiếp tục thêm điểm!

[Điểm thuộc tính: 11→2.]

[Mầm Xuân công [vừa tìm thấy đường] → Mầm Xuân công [lô hỏa thuần thanh].]

Điểm thuộc tính không còn nhiều. Khả năng cảm nhận khí trở nên nhạy bén hơn, nhưng việc nắm giữ khí, sử dụng khí để tăng cường thực lực thì vẫn còn rất kém xa.

Phương Vũ nhìn chằm chằm vào trước mắt, thấy một đoàn khí mơ hồ đang trôi lững lờ. Anh thử tác động lên đoàn khí ấy bằng năng lực của mình, nhưng khí lại như bị một lực hút vô hình kéo dạt đi rồi nhanh chóng hồi phục tại chỗ, tiếp tục trôi theo một hướng cố định, ngang qua trước mặt anh.

Điều này khiến Phương Vũ hơi mệt mỏi, tinh thần hao tổn nhiều, như một bức ảnh bị đeo lên lớp Gauss làm cho mờ nhòe, khiến cảm nhận khí giảm hơn phân nửa, trở nên mơ hồ khó nắm bắt.

– Có lẽ đây chính là hướng đi. Nếu có thể hấp thu khí này vào thể nội, sẽ thu thập được khí vô hình vô sắc, rồi từ đó lợi dụng chúng. Ví dụ như thả ra ngoài, sẽ hoàn thành lợi dụng khí trụ cột nhất.

Dựa theo ghi chép của Mầm Xuân công, khi tu luyện sâu vào khí, khí vô hình vô sắc này còn có thể bị khống chế bởi người luyện, đổi thành dạng khí đặc biệt của bản thân. Lúc ấy thả ra ngoài, uy lực sẽ tăng lên gấp bội.

Nguyên Hồng Tâm khí bạo Thiên Toàn cũng dùng chiêu thức tương tự, chỉ khác là khí vô hình vô sắc vốn dĩ còn ở dạng sơ cấp của khí, chưa phát triển hết. Chỉ khi nghiên cứu kỹ mới có thể đạt thành hiệu quả lớn như Mầm Xuân công ghi chép.

Dù sao đây đã là bước đột phá đáng sợ. Phần lớn người đời có khi cả đời cũng không thể khống chế được khí và công pháp hình thành phản ứng hóa học như thế, họ thường chỉ dùng khí trụ cột đơn thuần mà thôi.

Về khí, nguyên Hồng Tâm quả thực là vị sư phụ đường xa với Phương Vũ, chí ít chỉ rõ được một con đường. Giờ anh không cần tự mình tìm tòi mà cứ theo hướng đó, kết hợp thể chất Nguyên Ma thể, nghiên cứu không ngừng.

– Trước tiên dùng điểm thuộc tính để nâng cao cảnh giới Mầm Xuân công. Công pháp này có thể gia tăng khả năng khống chế khí.

– Khi có thể hút khí vào thể nội, sẽ tiến hành luyện khí khống chế và tu luyện.

Phương Vũ xác định phương hướng tu luyện tiếp theo. Dù sao thì anh cũng sắp lên Thụ cảnh rồi, giai đoạn này khí chính là then chốt. Có hay không nắm chắc khí là tiêu chuẩn quan trọng đánh giá sức mạnh võ giả cây cấp.

Đối với võ giả Thụ cảnh, khí là thứ không thể thiếu. Thậm chí có quan điểm bất thành văn cho rằng nếu không có khí thì võ giả đó dù là Thụ cảnh cũng chỉ là hạng giả mạo cây cấp—dù có danh nhưng không thật sự khỏe.

Phương Vũ tất nhiên không muốn kém ai, muốn tăng thực lực thì phải nắm giữ khí.

Anh thử tác động lên khí quanh mình, tạo ra ít nhiều lực kéo, cảm giác mệt mỏi càng dâng lên nên bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần.

Kiểm soát khí rất hao tổn tinh thần, mà Phương Vũ từ trước đến nay chưa từng chủ động tu luyện tinh thần, sức chịu đựng cũng chỉ ở mức bình thường.

– Có lẽ ta nên tìm kiếm một vài công pháp tu luyện tinh thần hỗ trợ? – Anh suy nghĩ.

Khác với người khác, Phương Vũ là người chơi, chỉ cần lĩnh ngộ chút ít công pháp thì có thể trực tiếp dùng điểm thuộc tính để nâng lên khỏe hơn. Với các loại công pháp tu luyện tinh thần khó hiểu và huyền bí này, anh có lợi thế trời cho.

Bỗng nhiên, có tiếng gõ cửa phát ra bên ngoài phòng.

– Đại nhân… – Mễ Hằng Bằng nói.

Phương Vũ dừng công việc, ngồi dậy, rót trà rồi mở cửa mời vào.

Mễ Hằng Bằng nghiêng người chào tỏ ý: “Đại nhân, công việc đã hoàn thành. Nhờ có hỗ trợ của Tiềm Cô Tinh đại nhân, việc di chuyển tù phạm rất dễ dàng, giờ tù phạm đã ở Nghiên Ma phủ.”

Ngừng lại một lúc, Mễ Hằng Bằng tỏ ra lo lắng: “Đại nhân, tù phạm kia thực sự là người có khả năng. Nhân lực tại Nghiên Ma phủ bình thường mà nói vẫn còn khá nhiều, sợ xảy ra biến cố. Hay đại nhân phái thêm vài người qua hỗ trợ, tăng cường trấn giữ?”

Mẫu mực và chu đáo thái quá khiến Phương Vũ nhẹ lắc đầu:

– Không cần, Đinh Huệ rất có thủ đoạn, ta tin tưởng người ấy.

Mễ Hằng Bằng cúi đầu không nói gì thêm, dường như định thăm dò chuyện gì đó, rốt cuộc liên quan đến Đinh Huệ đại nhân nhưng vẫn chưa dám mở miệng thật sự. Bên trong lòng Mễ Hằng Bằng vẫn còn chút băn khoăn. Điêu đại nhân với Đinh Huệ đại nhân vốn rất thân thiết, sao lại để Xa Lâm Phương có cơ hội chen chân? Hay đại nhân… thật sự có tam thê tứ thiếp? Ý nghĩ như vậy thoáng qua trong tâm, Mễ Hằng Bằng muốn thăng tiến thì cũng phải suy nghĩ linh hoạt một chút, nhiều chút phỏng đoán.

– Ngươi lui đi. – Phương Vũ ra lệnh.

– Vâng!

Mễ Hằng Bằng chào rồi lui ra ngoài, khép cửa lại. Cố định dáng đứng thẳng, đi vài bước thì bắt gặp Xa Lâm Phương tiến đến.

Mễ Hằng Bằng thoáng sững sờ nhưng nhanh chóng lấy lại sắc mặt tươi cười chào hỏi:

– Xa mười hộ…

Hai người vừa chạm mắt, Xa Lâm Phương ánh mắt lạnh lùng khinh miệt, hệt như không xem Mễ Hằng Bằng ra gì. Khi nàng tới cửa phòng Phương Vũ, không gõ cửa lịch sự như Mễ Hằng Bằng mà trực tiếp xô cửa bước vào.

Tiếng nói vang lên trong phòng:

– Điêu Đức Nhất!

Tiếng của Xa Lâm Phương làm Mễ Hằng Bằng đứng lại tại chỗ, cảm thấy hơi căng thẳng rồi từ từ lui đi.

– Điêu đại nhân không trực tiếp biểu hiện tam thê tứ thiếp nhưng hành động lại theo hướng đó.

– Có lẽ ta nên tìm một mỹ nhân tuyệt sắc, mời làm nha hoàn trong phủ Điêu đại nhân, dâng lên làm hài lòng… – Xa Lâm Phương vừa nghĩ vừa nhìn Điêu đại nhân rời đi nhanh chóng.

Trong phòng, Phương Vũ trợn mắt. Không biết có phải Xa Lâm Phương vị trí địa vị tăng vọt mà cảnh giác ngày càng giảm hay không.

Ở bên kia yêu ma, nàng đứng thứ hai, còn Phương Vũ thì không tính toán nhiều với nàng. Nên thời gian qua Xa Lâm Phương ngày càng thoải mái và tùy tiện hơn. Anh lo sợ một lúc nào đó có chuyện xảy ra, ảnh hưởng đến mình.

Xa Lâm Phương chỉ bước vào mấy bước rồi đóng cửa lại, nói thẳng vào vấn đề:

– Tìm được rồi.

– Tìm được gì?

– Chỗ ẩn thân của Quỳnh Tiểu Lâu, đã tìm thấy.

Phương Vũ mặt hơi tươi lên. Quỳnh Tiểu Lâu là một quân bài lợi hại với anh, dưỡng thần đường đang chờ đợi thời cơ hành động, đến lúc đó anh sẽ giáng lên nguy hiểm, lá bài đó sẽ giúp tăng thêm chút uy tín.

– Ở đâu?

– Bị hắn chạy mất rồi.

Phương Vũ lập tức biến sắc:

– Ta đã nói không nên tùy tiện hành động, đánh động rắn cỏ, sao ngươi lại để hắn chạy?

– Không phải chúng ta ra tay trước, mà là chúng ta bị phát hiện. Ngươi biết đó, Quỳnh Tiểu Lâu có thanh lâu nữ đi theo, cực kỳ lợi hại.

Đương nhiên lợi hại, người ta Bạch Liên phái máu dày tay cứng! Nhóm yêu ma của anh, kể cả hạng mạnh nhất như Lam Chùy Cự Viên Yêu hay hơn sáu ngàn máu ba yêu cũng không phải đối thủ của nữ nhân kia.

Đó cũng là lý do Phương Vũ để cho Xa Lâm Phương tìm đối thủ ấy mà không trực tiếp ra mặt.

Phương Vũ hiện tại mới là Yêu Vĩ cấp, thủ hạ không có ai có thể khiêng nổi yêu ma đại hạng.

Chỉ có anh tự thân ra tay mới có thể giữ chân, dù là xáp lá cà vây công nhưng giờ người kia đã bị hù chạy rồi, lên kế hoạch vây bắt cũng không thực hiện được.

– Đã để người chạy, còn báo cáo cái gì? – Phương Vũ tức giận.

Xa Lâm Phương nhíu mày. Đối mặt với ngôn từ đột ngột như vậy của Phương Vũ, thần sắc nàng không được vui.

Chuyện đúng là nàng mắc lỗi rồi.

Nghịch ngợm cắn răng nói:

– Khi truy kích, chúng ta giao chiến với hai người Quỳnh Tiểu Lâu. Sau đó phát hiện không chỉ có hai người đó mà còn có ba người khác ở chỗ tối, di chuyển rất nhanh, đã bỏ đi.

Phương Vũ nghe vậy nhướng mày hỏi:

– Hắn đang tìm người tiếp viện?

– Không rõ.

– Ba người chỗ tối đó thực lực thế nào?

– Không đuổi kịp, không giao chiến nhưng hành động nhanh nhẹn, chắc chắn thực lực không nhỏ. Hơn nữa rút lui quyết đoán khiến ta thấy lạ.

Quả thật thấy lạ.

Phương Vũ nhắm mắt suy nghĩ.

Xa Lâm Phương không biết nhưng anh nghĩ Quỳnh Tiểu Lâu cùng thanh lâu nữ chính là Đông Môn Cô Lan, thuộc Bạch Liên phái.

Như vậy ba người chỗ tối kia có thể là người của Bạch Liên phái, hoặc cũng có khả năng thuộc Câu Hỏa hội.

Dù sao Đông Môn Cô Lan đã là thành viên cao tầng của Câu Hỏa hội sau một đêm.

Bạch Liên phái cũng không dễ dàng cử người tới chi viện. Nếu Đông Môn Cô Lan tìm kiếm viện trợ, thì lựa chọn thiết thực chính là Câu Hỏa hội.

Mở mắt ra, Phương Vũ trong lòng đã có phán đoán.

Chắc rằng thân phận Hồng Ngưu của mình có thể được tận dụng một chút.

Ngày trước, khi Lễ gia và Lâm gia giao tranh, Hách Bá Sơn đã phát hiện thân phận mình. Giờ Hách Bá Sơn đã chết, có thể ung dung tìm vận may dưới trướng Câu Hỏa hội.

Nếu biết được Quỳnh Tiểu Lâu được Câu Hỏa hội bao che làm vệ sĩ, mà anh lại để lộ tung tích thì không khó khăn gì cho bên họ tiến hành truy bắt.

– Việc này, các ngươi tạm thời đừng có động tĩnh gì, tránh để mù mắt yêu kia phát hiện bí mật, biết rõ ta đang lén lút hành động, rồi bị truy trách.

– Còn về Quỳnh Tiểu Lâu…

– Ta sẽ tìm cách điều tra lại bên nhân loại. – Phương Vũ nói.

Dù gì người đã chạy rồi là chạy thật rồi, dù nguyên nhân là do tình báo thiếu sót nhưng cũng không thể làm gì khác.

– Điêu Đức Nhất, lần này ta làm việc… hơi lỗ mãng rồi.

Xa Lâm Phương chần chừ mở miệng, Phương Vũ lại vẫy tay ngắt lời:

– Ngươi biết vậy là tốt rồi. Ngươi ta trèo lên tới vị trí hiện tại không dễ dàng, tuyệt đối không được lơ là. Giả sử Quỳnh Tiểu Lâu cảnh giác cao cỡ nào, dựa vào thủ đoạn yêu ma của chúng ta, tiếp cận hắn mà không sơ hở là có thể làm được.

Xa Lâm Phương cúi đầu, chậm rãi nắm chặt quyền lại.

Phương Vũ không sai. Nếu nàng chỉ cần cẩn trọng thêm chút, mở rộng phạm vi điều tra, không dễ bị lộ dấu vết, bảo vệ tốt tình báo thì sẽ không phí công sức dò tìm trước đó.

– Lỗi tại ta…

Chưa nói hết lời, Phương Vũ bất ngờ đặt tay lên đầu vai nàng:

– Xa Lâm Phương, Yêu Vĩ chưa phải điểm cuối của chúng ta. Cẩn thận một chút, đừng để giữa đường tụt lại phía sau. Bên cạnh ta có thể tin cậy được không nhiều người.

Xa Lâm Phương vui vẻ đáp:

– Vâng!

Việc thủ đoạn công sở của Phương Vũ hoàn thành, anh xoay người thu tay khỏi vai cô, nói:

– Không còn việc gì thì ra ngoài đi. Hôm nay mọi người đều vất vả, đi nghỉ sớm đi.

Dù muốn dùng danh nghĩa Hồng Ngưu ra lệnh yêu ma nhưng chuyện này vẫn cần anh tự thân làm mới được.

Vừa nghĩ đến đó thì phát hiện Xa Lâm Phương không hề rời đi mà rút ra ba tấm giấy đặt lên bàn:

– Điêu Đức Nhất, còn một việc nữa, ta đã tra ba đám người nhân loại kia, có kết quả, trong đó một người rất đáng lưu ý.

Xa Lâm Phương chỉ vào một tờ ghi chép tư liệu tên Trương Tử Hằng.

Phương Vũ nhíu mày, cầm lấy xem qua. Sắc mặt anh nhanh chóng trầm xuống.

– Hắn cùng với Mễ Hằng Bằng có bao nhiêu lần lén lút gặp mặt?

– Đúng thế.

Phương Vũ hít sâu một hơi, ngồi trước bàn, dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt mặt bàn, chăm chú đọc từng chữ từng câu trên giấy.

Rồi lông mày anh nhẹ nhàng giãn ra:

– Xem ra Trương Tử Hằng chính là nội tuyến do Mễ Hằng Bằng sắp xếp trong phủ ta.

Xa Lâm Phương không nói, chỉ làm động tác cắt cổ chấm dứt câu chuyện.

Phương Vũ mỉm cười nhẹ, lắc đầu:

– Không nghiêm trọng thế đâu. Xem hồ sơ Trương Tử Hằng, hai người mới tiếp xúc gần đây nên hắn mới bị Mễ Hằng Bằng điều khiển làm việc.

– Nhưng hắn lại điều tra ngươi! Nếu hắn phát hiện sơ hở nào...

Phương Vũ lại vẫy tay:

– Người khác yếu điểm cũng có thể trở thành vũ khí của ta. Đừng vội lo, ta còn không biết đằng sau Mễ Hằng Bằng là ai, để Trương Tử Hằng tìm hiểu tình hình trước đã. Nếu không có gì đặc biệt, thì ngươi…

Phương Vũ đáp lại với động tác cắt cổ.

Xa Lâm Phương rõ ràng không vui.

– Phiền phức quá, quay đi quay lại, thủ đoạn ngươi ngày càng giống phương thức của nhân loại rồi! – Nàng phản bác.

Đề xuất Huyền Huyễn: Bất Diệt Thần Vương
BÌNH LUẬN