Chương 751: Tiền thưởng
Chương 725: Tiền Thưởng
Kim An thành, Bách Dị trà lâu lầu hai.
– Nghe nói chưa? Lão Lục nhà, một nhà hơn mười người, đêm qua bị thoa cả nhà! Giờ cổng còn bị Ngu Địa phủ phong tỏa, không ai được gần.
– Tất nhiên biết rồi, chuyện lớn như vậy, sao không biết được? Đêm qua nhà Lục bùng hỏa lớn, chỉ cần thức là ai cũng thấy.
– Quả là nghiệp chướng, giết người chỉ như đầu chạm đất, đằng này cả nhà hơn chục người đều bị giết, hận thù phức tạp lắm.
– Hiện tại Ngu Địa phủ đang điều tra, tin tức chắc sẽ sớm được công khai. Nếu hung thủ ác độc không bị xử lý kịp, người dân chúng ta còn ăn không yên giấc.
Những người trò chuyện rôm rả bỗng chú ý đến một người ngồi lặng thinh bên cạnh, bưng chén nước run rẩy không ngừng. Đó là lão Tống, người quen lâu năm, giờ đây bỗng trở nên bất thường.
– Lão Tống, ông sao vậy? – Một người hỏi.
– Không được rồi… Từ ngày bình thường, nay Lục gia cả nhà bị thảm như vậy, hắn cũng... không yên tâm...
– Ông cứ bình tĩnh, Ngu Địa phủ đối với chuyện này điều tra rất nghiêm, chắc chắn không bỏ qua hung thủ đâu!
Mọi người động viên lão Tống nhưng ông chỉ ngẩng đầu nhìn quanh trong im lặng, rồi đột nhiên đứng dậy.
– Đa tạ chư vị! Ta đột nhiên nhớ nhà có chuyện gấp, xin phép phải về ngay một chuyến.
Lão Tống nhanh chân rời đi mà không ai ngăn cản, chỉ nhắc hắn cẩn thận trên đường. Vì quá vội, ông vừa mới xuống lầu thì suýt đụng phải một đôi nam nữ mới tới. Hắn vội xin lỗi rồi lặng lẽ rời đi.
Phương Vũ nhìn theo không khỏi thở dài.
– Tướng công! Tướng công!
Phương Vũ bừng tỉnh.
– Có chuyện gì thế?
– Tướng công có thích quá bất ngờ không? Người đàn ông già vừa rồi… có vấn đề.
Phương Vũ trầm ngâm, chỉ là một người đi đường bình thường sao lại ra nông nỗi như thế? Hay là… yêu ma?
Anh hạ mắt lại, nhẹ nhàng nói:
– Có thể chỉ là yêu ma thôi, hoặc là… không, chắc chỉ yêu ma mà thôi.
Đinh Tuệ liền khẽ chớp mắt, đặt tay lên tay Phương Vũ, giọng nói vang lên trong đầu anh:
– Tướng công, đừng xen vào chuyện của người khác.
Phương Vũ hiểu rõ, ở Đại Lương thành có biết bao điều phức tạp, hắn đã thu thập đủ thông tin, chỉ cần hạn chế liên quan là được.
Cùng Đinh Tuệ ngồi xuống, Phương Vũ gọi tiểu nhị đem trà nước lên, lặng lẽ lắng nghe người xung quanh vẫn bàn tán vụ thảm án nhà Lục. Anh trầm ngâm nhưng chưa nghĩ nhiều.
Sau khi thoát ra mê cung ảo cảnh, máu của Phương Vũ đã trở lại bình thường, hơn 180 nghìn đại quan sinh mệnh. Áo cảnh chỉ là tình trạng suy yếu tạm thời, ra khỏi ảo cảnh sức mạnh sẽ hồi phục.
Nhưng mảnh ảo cảnh kia vẫn khiến người ta rùng mình khi nghĩ tới. Huyễn Hồ yêu thật sự vô cùng thâm sâu khó đoán.
Phương Vũ suy nghĩ dở, bỗng lão Tống lao xuống phố, từ đi nhanh biến thành chạy, tình thần rất hốt hoảng. Người qua đường nhìn hắn với ánh mắt nghi ngờ.
Lão Tống chạy về nhà rồi đóng cửa, tim đập thình thịch.
– Bà nương! Bà nương mau ra đây! Lục gia cả nhà đều bị giết, có thể bọn ta đã bị phát hiện...
Không khí trong nhà yên lặng đến đáng sợ. Nếu là trước đây, bà lão đó đã lớn tiếng quát tháo rồi, nay thì không một tiếng động.
Lão Tống không chút do dự kéo cửa lớn mở tung, tới lúc mở ra thì một luồng khí lạnh đột ngột tấn công ông, như đã chờ sẵn kia!
– Địch đội trưởng?! – Lão Tống cứng đờ, không dám động đậy vì mũi kiếm đã áp sát cổ ông.
Lão Tống hoảng sợ giả vờ sợ hãi, trên mặt đeo vẻ cúc cung tận tụy.
– Địch đội trưởng, tôi không phạm tội gì đâu!
Địch đội trưởng nắm kiếm, từ từ kéo lão Tống vào phòng, giọng nghiêm nghị:
– Tống lão đầu, ông nói không phạm tội, thật sự không phạm rồi sao? Trong phòng đó, kẻ quyết định là ai, ông bao nhiêu tuổi rồi mà còn không biết sao?
Ở địa phương nhỏ thế này, Ngu Địa phủ chính là pháp luật tối cao. Trời muốn ông chết thì không thể tránh được.
Khi lão Tống còn định bào chữa… kiếm đã đâm thẳng cổ ông!
Chớp mắt, máu tươi phun tung, lão Tống lộ vẻ kinh hãi, rồi ngay sau đó… máu trào bùng, cục máu đông sống động dần biến hình.
Ba! Một bộ móng vuốt sắc nhọn từ trong vũng máu vọt ra, quắp chặt cổ Địch đội trưởng!
– Ông chính là…?! – Địch đội trưởng còn chưa nói hết đã bị đè áp bởi một lực lượng kinh khủng, như muốn nghiền nát thân thể hắn!
Hắn hoảng hốt kêu to:
– Tuyệt môn đại nhân, cứu ta với!
Đột nhiên một bàn tay khoác lên móng vuốt, khiến nó co lại ngay.
Bởi vì nó hoàn toàn không phát giác kẻ đến gần, cũng không hiểu người đó là ai đã lặng lẽ xuất hiện.
Chưa để nó suy nghĩ sâu đậm…
– Hắc Diễm!
Ngọn lửa đen bùng lên bao trùm móng vuốt. Lửa thiêu đốt dày đặc gây đau đớn khủng khiếp, đồng thời ‘Phong ấn’ sức mạnh thiên phú của yêu ma khiến nó gần như không có cách nào sử dụng năng lực.
Nó giận dữ rống lên, dùng móng vuốt còn lại đánh trả, nhưng bị một nữ nhân nhẹ nhàng chặn lại.
– Tà đạo hỗn loạn.
Ánh mắt xoay tròn 180 độ, như khiến trời đất quay đảo lộn.
Nó không hiểu chuyện gì xảy ra, liền bị tấn công liên tục mà ngã vật xuống đất.
Móng vuốt bị thiêu đốt cháy đứt, “rống” lên phẫn nộ, giãy dụa khắp nơi nhưng cuối cùng bị đánh văng vào tường rồi nằm im không thể kháng cự.
Lúc này nó mới để ý thấy sân vườn chảy đầy máu, xác ‘bạn già’ và ‘hài nhi’ nằm ngay đó.
Bại lộ rồi! Nhà Lục bị diệt môn, đằng này cũng bị lôi kéo vào!
Thông tin từ đâu tới vậy? Bọn họ sống ở Kim An thành mấy năm, chưa từng bị lộ, nếu không sao có thể lớn mạnh được đội ngũ?
Cả Ngu Địa phủ cũng toàn phế vật, sao có thể làm được chuyện này?
– Các ngươi… là ai? – Nó trợn mắt cáu giận nhìn đôi nam nữ đứng trước mặt.
“Địch đội trưởng” lại như kẻ hầu nhỏ, cúi người bám theo phía sau họ.
– Tuyệt môn, Hắc Ngạo.
Đen Nấu hai tay khoanh trước ngực, lạnh lùng mở miệng.
– Tuyệt môn đệ tử, Tả Lục.
Tả Lục mỉm cười nhẹ nhàng đứng cạnh Hắc Ngạo.
“Tuyệt môn”… Lúc đầu nó chưa rõ, sau chậm rãi nhận ra bộ mặt, sắc mắt rung rợn, lông tóc dựng đứng, sợ hãi tới tột cùng!
Tuyệt môn – môn phái diệt tận gốc yêu ma, quyết tâm xóa sạch tất cả yêu ma nhân loại.
Nó đã từng nghe đại yêu nói qua về bộ môn này, nhưng lúc đó thấy còn xa vời như chuyện huyền thoại, vì lão đại nhân vật đều là đại cao thủ, người của nó không ai so được.
Không ngờ bây giờ, theo suy nghĩ mà nói, thú yêu lập tức quay đầu bỏ chạy!
Nhưng hai bóng người hiện ra ập tới từ hai bên, cắt đứt đường chạy.
Bóng tối của cái chết hiện hữu…
“Chúng ta ở Kim An thành chờ bao lâu?”
Tại căn phòng, Đinh Tuệ mở cửa đặt bướu thịt xuống.
– Ba ngày. Đại Lương thành muốn giải thuốc, bọn chúng sẽ không làm khó Tống đội trưởng đâu. Chúng ta đợi tin xem thế nào.
Đinh Tuệ quay sang nhìn Phương Vũ, hỏi:
– Ngươi không lo Tống Chấn Vinh dẫn kẻ địch tới sao?
Phương Vũ mỉm cười.
– Nếu thế, chắc chỉ có ông tổ của họ mới đáng sợ. Họ cũng không có khả năng truy đuổi bọn ta.
– Tướng công hơi quá tự tin. Hắn có biến hóa nhưng bọn chúng có tài nguyên, có thể điều động lực lượng, chiêu mộ cao thủ để nhắm vào chúng ta.
Phương Vũ yên lặng nghĩ ngợi.
– Chúng ta đụng độ mê cung ảo cảnh, đối với người Đại Lương thành là sự sống còn. Bọn họ sẽ không phí sức truy đuổi bọn ta quá mức.
– Chỉ cử người theo sau Tống Chấn Vinh thôi, chứ không phải bọn hắn tự thân ra ngoài săn đuổi, đâu cần tốn công lớn như vậy.
Đinh Tuệ kiên quyết nói.
Phương Vũ nhìn nàng biết rõ nỗi lo sợ đó hợp tình hợp lý, nhưng theo cảm nhận, nàng không ưa Tống đội trưởng đến mức người ta có thể hiểu.
– Ngươi không thích Tống đội trưởng đi theo ta đúng không?
– Tất nhiên không thích! – Đinh Tuệ thẳng thắn nói – Tống đội trưởng hiền lành, mềm lòng, chúng ta còn tùy thuộc vào hắn nữa, chuyện rắc rối phía sau không ít.
– Nhưng… Tống đội trưởng đối ngươi có ơn, đã cứu mạng ngươi.
– Vì vậy chúng ta mới dẫn hắn đến Đại Lương thành, đồng thời bảo vệ nhiều dân thường an toàn đến đó. Hoàn thành mong muốn của hắn rồi cũng đáp ứng nhiệm vụ đại sư Toàn Hằng giao phó.
– Nhưng…
– Không có gì là bền vững mãi. Ta biết ngài còn muốn bảo vệ hắn, nhưng việc nào ra việc đó. Đến Đại Lương thành rồi tính tiếp.
Phương Vũ im lặng, hiểu ý nàng nhưng không dễ dàng phân rõ ràng ân oán.
Đinh Tuệ dừng lời, rồi hỏi:
– Không nói mấy chuyện này nữa, tướng công đã bảo đợi ba ngày thì ta sẽ đợi ba ngày. Hết ba ngày không có tin tức, ta sẽ thẳng tiến thượng kinh, có sao đâu?
Phương Vũ gật đầu.
Đinh Tuệ tiếp tục nghiên cứu bướu thịt, lấy một mảnh thịt cực mỏng trong lòng bàn tay nhìn kỹ, phảng phất như đang nuôi dưỡng phần thịt ấy như một sinh vật nhỏ.
Phương Vũ nhìn thấy mảnh thịt ấy bỗng có cảm giác lạ, như chính nó từng là thịt của anh trước đây bị Đinh Tuệ cắt ra.
Anh lắc đầu, vứt đi cảm giác ấy rồi tiếp tục học hành. Dù trong Đại Lương hay Kim An thành đều khá an toàn, tận dụng 3 ngày này để học hỏi thêm rất hợp lý.
Trước đó lấy được công pháp «Lục Liên Tinh Quyết» từ Nam Uyển gia, anh vẫn chưa học thấu đáo. Trước mặt nguy hiểm, không thể tập trung. Giờ bớt nguy hiểm hơn, có thể học tiếp.
Vụ án ở Kim An, cũng như sáng nay đụng đầu yêu ma hất da người, không khiến Phương Vũ hứng thú. Anh muốn tránh xa rắc rối, xem đó như bài học đắt giá.
Khi Phương Vũ tập trung học hành thì Hắc Ngạo và Tả Lục đã trở thành khách mời đặc biệt của Ngu Địa phủ Kim An thành.
– Hai vị tuyệt môn đại nhân, nếu không có các vị đánh người đến đây, chúng tôi không thể phát hiện yêu ma lẩn trốn trong thành. Đây là tiền thưởng, xin mời nhận lấy! – Quan chức Ngu Địa phủ nói.
Đây mới thực sự là cuộc chiến không khoan nhượng giữa yêu ma và nhân loại. Cuộc đấu này vừa mới bắt đầu…
Đề xuất Voz: Chuyện Tình Quân Sự