Chương 12: Phi Đao! Lại Là Phi Đao!
Chương 12: Phi Đao! Lại Là Phi Đao!
"Mau lấy ra đây!" Cố Phi chìa tay.
"Tại sao tôi phải đưa cho anh!" Cô gái nói.
Cố Phi nhíu mày. Chẳng lẽ phải dùng lời hay lẽ phải để khuyên nhủ cô ta, nói mấy câu kiểu như "Trộm đồ là không tốt, là hư, mau trả lại cho người ta đi nhé?" à? Mấy lời răn dạy kiểu này hắn đương nhiên đã nói qua, đừng quên hắn là một giáo viên. Nhưng cô nàng trước mắt, tuổi tác cũng chẳng kém mình là bao, lại nhìn thủ pháp thành thạo và bình tĩnh vừa rồi, Cố Phi nghi ngờ cô ta là dân chuyên nghiệp. Nói lý lẽ suông với loại người này thì khác gì nói nhảm?
Đã không nói được lý lẽ thì đành phải dùng nắm đấm thôi. Cố Phi từ nhỏ đã được cha rèn giũa trong môi trường võ thuật, tính cách phần lớn đều như được đúc ra từ một khuôn với ông, chỉ khác nhau ở mục đích học võ.
Cố Phi siết chặt nắm đấm, cô gái kia biến sắc: "Làm gì? Anh muốn đánh người à? Còn là đánh phụ nữ nữa? Anh không hèn hạ đến thế chứ!"
"Không muốn ăn đòn thì giao đồ ra đây. Nếu không, tôi đảm bảo cô sẽ không còn là mỹ nhân nữa đâu!" Cố Phi nói.
Cô gái lộ vẻ kinh hãi, một lúc lâu sau mới cắn môi nói: "Được, coi như tôi xui xẻo! Cho anh." Vừa nói, tay cô ta vừa thò vào túi áo, nhưng rút ra lại là một con dao găm và đâm thẳng về phía Cố Phi.
Nếu để bị đâm trúng dễ dàng như vậy, Cố Phi coi như cũng không còn mặt mũi nào nói mình biết võ công. Hắn vươn tay chụp lấy con dao găm, đang định nói thêm vài câu thì đã thấy cô gái quay người co giò chạy mất.
"Không ổn!" Cố Phi thầm kêu, thứ mình vừa bắt được là cái quái gì thế này? Hoàn toàn không phải Sương Chi Hồi Ức, mình bị lừa rồi! Cố Phi phi thân đuổi theo.
Vốn tưởng rằng mình chỉ cần vài bước là có thể đuổi kịp một cô gái yếu đuối, nhưng kết quả Cố Phi phát hiện mình đã sai, mà còn sai cực kỳ nghiêm trọng. Cái game Thế Giới Song Song này nói là mô phỏng thực tế hoàn toàn, vậy mà lại bỏ qua một vấn đề cơ bản nhất: sự chênh lệch giữa nam và nữ.
Trong trò chơi thực tế ảo này, sự khác biệt giữa nam và nữ cũng giống hệt như các game online cũ, chỉ nằm ở hai chữ "Nam" và "Nữ". Ngoài ra, chẳng có gì khác biệt. Trang chủ của game đã từng phải ra thông báo xử phạt nặng những người chơi nam có hành vi quấy rối tình dục người chơi nữ, thậm chí còn phải sửa đổi lớn vì vấn đề này. Nhưng trên thực tế, yếu tố quyết định lại là nghề nghiệp! Một pháp sư nam mà đòi giở trò với một nữ chiến binh ư? Đầu chắc chắn sẽ bị người ta vặn đứt. Cấp cao cũng vô dụng, muốn giở trò thì ít nhất cũng phải lại gần chứ? Đứng cách xa 3-5 mét, dù bạn có tung chiêu cuối thì cũng đâu thể coi là quấy rối được?
"Vấn đề nam nữ này đúng là một cái BUG mà," Cố Phi bực bội nghĩ.
Nói về cô gái trước mắt, tốc độ của cô ta chỉ có thể hình dung bằng một chữ: Nhanh.
Uổng công Cố Phi dồn hết điểm tiềm năng của 16 cấp vào Nhanh nhẹn, nhưng cô gái trước mắt rõ ràng mới là nghề nghiệp phát huy đúng chuẩn chỉ số này. Khoảng cách giữa hai người ngày càng xa, cô ta thậm chí còn có thời gian quay lại làm mấy cái mặt quỷ với Cố Phi.
Cố Phi nổi giận, nhưng giận cũng vô ích. Trong game làm gì có chuyện bộc phát tiềm năng. Bạn chỉ cần gắng sức là có thể dễ dàng đạt đến giới hạn cao nhất của mình, nhưng sau đó, muốn đột phá dù chỉ một chút cũng là điều không thể.
"Đồ ngốc, còn đuổi theo à! Qua khúc cua này là anh không thấy tôi nữa đâu nhé!" Thấy khoảng cách đã đủ xa, cô gái kia thế mà lại dừng ở ngã rẽ phía trước, quay người lại trêu chọc Cố Phi.
"Có giỏi thì đừng chạy!" Cố Phi dùng phép khích tướng nguyên thủy nhất.
Nhưng theo các chuyên gia nghiên cứu, phụ nữ bẩm sinh đã có kháng tính với phép khích tướng, đòn này của Cố Phi quả nhiên như đá ném xuống biển. Cô gái kia làm như không nghe thấy, còn gửi cho Cố Phi một nụ hôn gió đầy tình tứ: "Không chơi với anh nữa đâu pháp sư quèn, tôi đi đây!"
Cô gái đã chán chơi, quay người chuẩn bị rời đi, nhưng Cố Phi đã bị chọc giận thật sự: "Cô đi chết đi!" Hắn gầm lên một tiếng, con dao trong tay bay vút ra như sao băng.
Nói về phi đao, sinh động nhất không ai qua được Tiểu Lý Phi Đao.
Tiểu Lý Phi Đao, nhanh chỉ là một phần, nhưng thứ đáng sợ hơn của nó lại chính là độ chuẩn xác.
Tiểu Lý Phi Đao, bách phát bách trúng! Chính là nói về độ chuẩn xác của nó. Quy đổi sang thuật ngữ game, nó chính là bỏ qua né tránh, 100% trúng đích.
Đương nhiên, nó sở dĩ chuẩn như vậy, cũng là vì nó nhanh! Vì nhanh, nên không ai có thể né được.
Bởi vì mục tiêu của Tiểu Lý Phi Đao đều là cao thủ hàng đầu, đám cao thủ này ai nấy đều nhanh như thỏ, nghe nói chỉ trong một cái chớp mắt là có thể biến mất ngay trước mặt bạn, muốn phi trúng bọn họ, đương nhiên phải nhanh.
Nhưng đối với Cố Phi mà nói, mục tiêu của hắn là một cô gái vừa xoay người chuẩn bị bỏ chạy, cô ta hoàn toàn không có ý thức và kỹ thuật để né Tiểu Lý Phi Đao, muốn phi trúng cô ta, chỉ cần có độ chính xác là đủ.
Với một người có thể ném đá trúng hốc mắt người khác như Cố Phi, độ chính xác của tay hắn không cần phải bàn cãi.
Con dao bay ra, chỉ nghe một tiếng "vút".
"A!" Cô gái bị dao găm trúng chân, lảo đảo rồi ngã sõng soài trên đất.
Cố Phi mừng rỡ, vội vàng lao tới với tốc độ nhanh nhất. Cô gái kia đã khóc lóc thảm thiết, chẳng còn hình tượng gì nữa.
Nước mắt mỹ nhân là thứ khó đối phó nhất. Lúc này, Cố Phi nhìn vũng máu tươi trên đất, cảm thấy mình làm hơi quá tay.
Tuy đây là game, tuy nhát dao đó không gây tổn thương cho người thật, nhưng cảm giác đau thì lại rất thật. Cố Phi đoán vậy, chính hắn còn chưa từng chịu một nhát dao nặng như thế, nhìn con dao cắm vào có vẻ rất sâu.
"Anh, anh, anh! Quá đáng thật!!!..." Cô gái ngã sõng soài trên đất, thấy Cố Phi đi tới, vừa khóc nức nở vừa chỉ tay vào mặt hắn la lối. Trong lòng Cố Phi cũng có chút áy náy, nhưng nghĩ lại đây là một tội phạm, đối với kẻ địch phải lạnh lùng như gió đông, hắn lập tức sa sầm mặt, thò tay vào túi lôi ra cả một bó dao thái thịt, gầm lên: "Còn chửi nữa là tôi cắm hết đống này lên người cô đấy."
Cô gái lập tức ngậm miệng. Đã bị đâm một dao, cô ta không dám nghi ngờ việc Cố Phi sẽ cắm hết đống dao đó lên người mình.
Cố Phi đương nhiên chỉ dọa cô ta, nhát dao vừa rồi đã khiến hắn hối hận, làm sao có thể cắm thêm nhiều nhát nữa?
Cô gái kia nghiêng người nằm trên đất, tay ôm lấy cái chân bị thương, không dám nói gì nữa, chỉ "hu hu hu" khóc thút thít.
Cố Phi dùng tay chạm vào con dao găm đang cắm trên đùi cô.
"A! Anh làm gì thế? Biến thái à!" Vết thương bị động tới, lại một cơn đau xé lòng ập đến, cô gái không còn sợ hãi mà chửi ầm lên.
"Rút ra đi! Cắm con dao trên đùi trông khó coi lắm," Cố Phi nói.
"Rút ra là hết đau à?" Cô gái hỏi một câu vừa ngốc nghếch vừa ngây thơ.
Nếu là tình huống thật, khi dao đâm trúng bộ phận hiểm yếu, chỉ cần không chảy máu quá nhiều thì người bệnh sẽ không nguy hiểm đến tính mạng, cho nên lúc này tuyệt đối không được tùy tiện rút dao ra, vì như vậy sẽ chỉ làm máu chảy nhanh hơn. Nhưng Cố Phi nghĩ, trong cái game này, biết đâu rút dao ra là khỏi luôn thì sao? Thế là hắn gật đầu với cô gái: "Rút ra là hết đau."
"Vậy anh rút đi!" Cô gái cắn răng.
"Được!" Cố Phi đáp một tiếng, không cho cô chút thời gian chuẩn bị nào, giơ tay rút phắt con dao ra.
"A!" Cô gái hét lên thảm thiết, cơn đau vẫn còn đó, mà máu lại tuôn xối xả. Sự thật chứng minh, game này mô phỏng cảm giác rất thật.
"Thanh máu của tôi đang tụt!" Cô gái đột nhiên nói.
"A! Không ổn!" Cố Phi cũng cuống lên, "Nhanh lên! Có vải không? Tốt nhất là băng gạc!"
Cô gái vậy mà thật sự đưa cho hắn băng gạc. Cố Phi nhận lấy xem, là vật phẩm trong game, tên là Băng Gạc Cầm Máu. Hắn xé một đoạn, quấn vài vòng quanh chân cho cô gái. Máu lập tức ngừng chảy, Cố Phi cũng không biết là do kỹ thuật cầm máu đơn giản mình từng học có tác dụng, hay là do vật phẩm trong game phát huy công hiệu.
"Máu còn tụt không?" Cố Phi hỏi.
"Không tụt nữa." Cô gái trả lời.
"May quá!" Cố Phi thở phào nhẹ nhõm, nếu máu về 0, cô gái này sẽ hồi sinh tại thành, lúc đó mình biết tìm cô ta ở đâu.
Vết thương đã ổn định, tiếng khóc của cô gái cũng nhỏ dần, cuối cùng chỉ còn thút thít từng cơn, thỉnh thoảng lại hung hăng lườm Cố Phi một cái. Cố Phi cảm thấy sự áy náy của mình cũng vơi đi kha khá, liền trở lại dáng vẻ ban đầu, chìa tay ra nói: "Được rồi, trả Sương Chi Hồi Ức lại cho tôi đi!"
Mặc dù túi đồ của cô gái ở ngay gần đó, Cố Phi chỉ cần vươn tay là có thể chạm tới. Nhưng Cố Phi hiểu rõ, cái túi đó đối với chủ nhân là một cái túi thần kỳ, còn đối với người ngoài, nó chỉ là một cái túi rỗng, nếu mình thò tay vào, thứ duy nhất tìm thấy trong đó chính là tay của mình.
Cô gái lúc này trông không còn đau đớn như vậy nữa, đã lấy lại được chút tinh thần: "Trả lại cho anh? Đó là đồ của anh à?"
"Ờ... không phải!" Cố Phi nói.
"Vậy tại sao tôi phải đưa cho anh?"
"Đó là của bạn tôi!" Cố Phi nói.
"Bạn bè?" Cô gái cười khẩy hai tiếng: "Bạn bè sao không ngồi chung một bàn? Đừng tưởng tôi không để ý đến anh, anh với cái gã dê xồm kia ngồi cùng bàn, chắc chắn cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì."
Cố Phi nhớ tới Hỏa Cầu, ánh mắt lúc đó của Hỏa Cầu đúng là rất nóng bỏng và táo bạo, nói khó nghe một chút chính là dê xồm.
"Cô trộm đồ của người khác, cô thì là thứ tốt đẹp gì?" Cố Phi nói.
"Tôi có nói tôi là người tốt đâu." Cô gái cười.
"Mau đưa đồ ra đây!" Cố Phi làm mặt hung dữ.
"Không đưa!"
"Vậy tôi lại cắm dao nhé!" Cố Phi cầm con dao găm vừa rút từ chân cô gái ra lên.
"A, nếu anh muốn cắm thì cứ cắm đi!" Khóe mắt, khóe môi của cô gái lại ánh lên nụ cười từng làm chúng sinh điên đảo trong quán rượu.
Con nhỏ chết tiệt này! Lại dám nhìn thấu mình! Cố Phi phiền muộn. Tình cảnh này, nhát dao đó thật sự là hắn không thể xuống tay được.
"Thật ra, tôi biết ý đồ của anh!" Cô gái nói.
"Cô nói gì?"
"Ngay từ lúc ở khu luyện cấp, anh đã để ý đến món đồ trong tay gã kia rồi, đúng không?" Cô gái nói.
Cô gái trên sườn núi quả nhiên chính là người này. Cố Phi đã hiểu, con nhỏ này ngay từ lúc đó đã để ý đến con dao găm trong tay Kiếm Quỷ, bám theo đến tận quán rượu, sau đó dễ như trở bàn tay đoạt lấy nó ngay trước mắt mọi người.
"Thứ này hiện tại là trang bị cực phẩm hiếm có đấy! Game này hot như vậy, đem con dao này đăng lên mạng, chắc chắn sẽ có rất nhiều người muốn mua, đến lúc đó bán được giá tốt, hai chúng ta chia đôi. Thế nào? Lần này tôi không cần trả lại con dao nữa nhé?" Cô gái nói.
"Hừ!" Cố Phi phát ra một âm tiết mà hắn cho là có thể đại biểu rõ nhất sự khinh bỉ của mình: "Tôi không cần tiền, tôi chỉ muốn lấy lại đồ trả cho bạn mình. Cô đừng lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử."
"Này, anh đừng có giả tạo nữa được không? Thân là nam tử hán đại trượng phu mà sao không thẳng thắn bằng một đứa con gái như tôi vậy?" Cô gái nói.
"Tôi rất thẳng thắn!" Cố Phi thản nhiên nói, "Đưa đồ cho tôi, tôi sẽ không làm khó cô. Chuyện này tôi khuyên cô cũng nên làm ít thôi."
"Ồ?" Ánh mắt cô gái khẽ động, "Nói vậy, anh đúng là người tốt thật à?"
"Đương nhiên!"
"Được thôi... người tốt, phiền anh đưa tôi đến chỗ bác sĩ với. Vết thương do dao đâm mà anh nghĩ chỉ băng bó qua loa thế là xong à? Đưa tôi đến đó, tôi sẽ trả lại đồ cho anh," cô gái nói.
Đề xuất Linh Dị: Mộ Hoàng Bì Tử - Ma Thổi Đèn