Chương 122: Cung Thủ Trong Quán Rượu
Chương 122: Cung Thủ Trong Quán Rượu
Cùng Ngự Thiên Thần Minh đi ra khỏi quán rượu Tiểu Lôi, Cố Phi phất tay: "Cậu đi nhận nhiệm vụ đi, giải quyết không được thì gọi tôi."
Ngự Thiên Thần Minh gật đầu lia lịa như gà mổ thóc. Cố Phi chịu giúp đỡ như vậy đã khiến hắn mừng như điên, làm gì còn dám đòi hỏi được hộ tống toàn trình nữa? Hắn chỉ nghĩ bụng là khi nào gặp phải mục tiêu không giải quyết được thì sẽ gọi Cố Phi tới giúp một tay.
Hai người đường ai nấy đi, Ngự Thiên Thần Minh đi nhận nhiệm vụ PK, còn Cố Phi tới khu luyện cấp trước.
Với kinh nghiệm làm nhiệm vụ truy nã cả tháng trời của Cố Phi, những chuyện phiền phức mà Ngự Thiên Thần Minh sắp gặp phải thường sẽ xảy ra ở khu luyện cấp. Chứ ai rảnh rỗi đi dạo phố mà lại hò hét gọi cả đám huynh đệ tới làm gì? Cùng lắm cũng chỉ là một cặp tình nhân nam nữ mà thôi.
Loại tình huống này Cố Phi cũng gặp nhiều lần. Thấy mặt mày đáng ghét thì không nói hai lời, trực tiếp xông lên giết chết; thấy mặt mũi hiền lành thì tốt bụng nói trước một câu: "Mượn huynh đệ một bước nói chuyện", rồi mời người ta đến góc khuất.
"Huynh đệ, không để cậu mất mặt trước mặt bạn gái đâu, lát nữa cứ nói là bị đánh lén nhé," nói xong lại ra tay kết liễu đối phương.
Cũng có trường hợp gặp rồi mới phát hiện mục tiêu lại là cô gái, loại này khá phiền phức. Bởi vì phần lớn người chơi nam đều khá máu nóng, bất kể cú đầu tiên của Cố Phi có thành công hay không, họ đều sẽ vội vàng xông lên che chở.
Cố Phi cũng sẽ giải thích một tiếng: "Nhiệm vụ truy nã, giác ngộ đi!" Sau đó giết chết mục tiêu, còn gã trai thì tùy tình hình. Có người hiểu chuyện, Cố Phi chỉ cần ra vẻ chống đỡ một chút là họ sẽ lựa chọn rút lui.
Còn những kẻ không hiểu chuyện lại còn luôn miệng chửi bới bẩn thỉu, dây dưa không dứt thì giết luôn. Vợ vào tù, mình thì rớt cấp, đúng là mất cả chì lẫn chài.
Đáng buồn hơn là những gã trai đi cùng này đều chủ động tấn công Cố Phi trước, sau khi bị Cố Phi giết, anh còn chẳng nhận được điểm PK nào. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Cố Phi cũng chẳng sợ có điểm PK, đang làm nhiệm vụ truy nã cơ mà! Sợ gì điểm PK chứ?
Trong một tháng qua, thậm chí có người còn bị Cố Phi giết đi giết lại, khoa trương nhất là một anh chàng đẹp trai. Anh ta bị Cố Phi nhận nhiệm vụ truy nã liên tục ba lần.
Sau đó, hai người gặp lại nhau lần thứ tư tại một quán rượu, anh chàng đẹp trai khóc lóc: "Đại ca, em mời anh uống rượu, anh tha cho em đi!"
Cố Phi cười cười: "Cậu biết tôi làm nhiệm vụ PK, cậu không có điểm PK thì thấy tôi sợ cái gì?"
"Vấn đề là tôi có..."
"Ồ, vậy cũng không sao, nhiệm vụ của tôi không phải cậu." Sau đó, Cố Phi ra tay giết chết cô vợ đi cùng, anh chàng đẹp trai khóc càng thảm thiết hơn. Cố Phi trả tiền rượu thay anh ta rồi lặng lẽ rời đi...
Trải qua bao nhiêu thăng trầm trong giới PK, Cố Phi cuối cùng cũng lĩnh ngộ được một chân lý: người đi PK thì phải có giác ngộ bị PK.
Những người chơi có giác ngộ, sau khi Cố Phi hô "Nhiệm vụ truy nã", đều sẽ bình tĩnh đối mặt, dùng hết khả năng để quần nhau với anh; chỉ có những tên gà mờ không có giác ngộ mới chỉ giỏi mồm mép, nói mấy lời vô nghĩa như "Làm cái rắm".
Không biết hai loại người này, rốt cuộc là mang tâm thái gì, vì lý do gì mà lại đi PK người khác? Cố Phi từng muốn làm một cuộc khảo sát nghiên cứu, nhưng sau lại cảm thấy đây không phải sở trường của mình nên đành thôi.
Trong lúc đang suy nghĩ, tin nhắn của Ngự Thiên Thần Minh đã tới.
"Help!!" Ngự Thiên Thần Minh còn chơi chữ tiếng Anh.
"Nhanh vậy?" Cố Phi nghi ngờ, mình còn chưa ra khỏi thành nữa là! Ngự Thiên Thần Minh đã nhận xong nhiệm vụ và tìm được mục tiêu khó nhằn rồi sao?
"Không phải ở khu luyện cấp, tên này đang ở quán rượu. Cả một đám đang uống rượu!" Ngự Thiên Thần Minh nói rồi báo địa điểm.
"Ồ!" Cố Phi đi về hướng đó.
Ở những nơi như quán rượu, quả thực là một vấn đề nan giải đối với Ngự Thiên Thần Minh.
Sở trường của Cung Thủ là đánh lén từ xa và lối đánh thả diều tra tấn đối thủ. Nhưng trong quán rượu có hàng trăm cặp mắt đổ dồn vào, không có chỗ ẩn thân đã đành, hành động giương cung lắp tên lớn như vậy của Cung Thủ chắc chắn sẽ gây náo động, chẳng còn chút hiệu quả tập kích nào. Trong không gian cố định và đông người thế này, Cung Thủ thật sự rất khó phát huy.
Chẳng mấy chốc, Cố Phi đã đến quán rượu, Ngự Thiên Thần Minh đang đứng ở cửa sốt ruột chờ đợi. Vừa thấy Cố Phi, hắn liền vội vàng vẫy tay: "Vẫn còn đang uống ở trong!"
"Làm thế nào đây?" Ngự Thiên Thần Minh vô cùng khiêm tốn, hắn biết, về phương diện này, Cố Phi mới là chuyên gia.
"Tên nào? Chỉ cho tôi xem trước đã." Cố Phi nói.
Hai người tiến vào quán rượu. Ngự Thiên Thần Minh cẩn thận chỉ cho Cố Phi mục tiêu: "Thấy không, gã chiến sĩ kia, cái gã đội mũ đen ấy."
"Thấy rồi." Cố Phi nói.
"Làm sao bây giờ?" Ngự Thiên Thần Minh lại căng thẳng hỏi lần nữa.
Cố Phi rút kiếm, ho khan một tiếng, không ít người nhìn về phía này, một vài người sắc mặt đã biến đổi.
"Nhiệm vụ truy nã!" Cố Phi cầm kiếm gõ gõ lên chiếc bàn trống bên cạnh.
Không ít người trong quán rượu trở nên căng thẳng, xem ra người có điểm PK cũng không ít.
"Này!" Ngự Thiên Thần Minh sốt ruột, đáng lẽ phải đánh lén chứ! Tự khai báo thế này tuy rất lịch sự, nhưng không khoa học, càng không lý trí!
Cố Phi đã cầm kiếm chỉ vào gã chiến sĩ mũ đen: "Nhiệm vụ là ngươi. Ra ngoài giải quyết đi!"
Những người khác thở phào nhẹ nhõm.
Gã chiến sĩ mũ đen rõ ràng vô cùng kinh ngạc, hắn từng thấy người làm nhiệm vụ PK, nhưng chưa từng thấy ai làm nhiệm vụ PK mà lại phách lối như vậy. Không thấy cả bàn chúng ta đông người thế này à?
"Thằng nào đây?" Gã chiến sĩ mũ đen tưởng mình gặp phải kẻ tâm thần.
Một người ở bàn bên cạnh lại gần, ghé vào tai hắn nói nhỏ hai chữ: "Bảo trọng."
"Có ý gì?" Gã chiến sĩ mũ đen ngẩn ra.
"Cậu ít khi ngồi quán rượu à?" Người kia hỏi.
Gã chiến sĩ mũ đen gật đầu.
Người kia thở dài: "Ngồi nhiều là biết."
Rõ ràng là đám bạn của gã mũ đen cũng ít khi ngồi quán rượu, nên ai nấy đều hết sức mờ mịt.
"Nhanh lên!" Cố Phi thúc giục.
"Thiên Lý, cậu định hại chết cả tôi luôn à?" Ngự Thiên Thần Minh sắp khóc.
Cố Phi không thèm để ý đến hắn: "Mau ra đây, đừng đánh trong quán, người khác còn muốn uống rượu!"
Gã mũ đen nghe vậy liền nổi nóng, bật người đứng dậy, đám huynh đệ của hắn cũng không chịu kém cạnh, cùng nhau đứng lên, tổng cộng sáu người.
"Làm nhiệm vụ thôi, không liên quan thì đừng xen vào, đao kiếm không có mắt. Hắn chết thì vào tù, các người chết là rớt cấp đấy." Cố Phi nhắc nhở.
"Nói mày đấy, không nghe thấy à?" Cố Phi đột nhiên tung một cước. "Rầm!" một tiếng, một bóng người bay lên rồi rơi thẳng xuống, đụng ngã cả chiếc ghế dài bên cạnh.
Chiếc bàn bên cạnh cũng loạng choạng đổ ập lên người hắn, Cố Phi nhanh tay đưa ra đỡ lấy.
"Làm hỏng đồ phải đền tiền đấy. Xem cái ghế có hỏng không?" Cố Phi luôn thể hiện kinh nghiệm chiến đấu vô cùng phong phú của mình.
Ngự Thiên Thần Minh đi qua xem rồi nói: "Không hỏng."
Gã đạo tặc nằm sõng soài trên đất không dám đứng dậy, len lén nhìn Cố Phi, rồi lại len lén quay đầu nhìn đám huynh đệ mũ đen của mình.
Cả đám mũ đen nhất thời cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
"Bắn hắn." Cố Phi ra lệnh cho Ngự Thiên Thần Minh.
"Bây giờ á?" Ngự Thiên Thần Minh sững sờ. Thân là một Cung Thủ, đường hoàng bắn người khác ngay trước mặt thế này, Ngự Thiên Thần Minh cảm thấy là một chuyện rất mất mặt.
"Người phía sau né ra chút!" Cố Phi gọi.
Quần chúng đã sớm tản ra, những người chơi thường ngồi quán rượu đã gặp Cố Phi rất nhiều lần trong tháng này. Bọn họ cũng có kinh nghiệm vô cùng phong phú.
"Bắn đi!" Cố Phi nói.
"Dùng kỹ năng không?" Ngự Thiên Thần Minh hỏi.
"Cậu có biết chơi game không thế, cái này cũng phải để tôi dạy à!" Cố Phi sốt ruột.
"Mẹ kiếp!" Ngự Thiên Thần Minh cũng bực, chơi game online mấy năm trời, lần đầu tiên mới bị mắng kiểu này.
Mình mà không biết chơi sao? Chẳng qua là chưa từng trải qua cục diện hỗn loạn thế này thôi! Chết tiệt, ai mà chẳng có lần đầu chứ? Ngự Thiên Thần Minh căm phẫn nghĩ, rồi kéo căng dây cung.
Tại sao Cung Thủ không tấn công đường hoàng như vậy? Bởi vì động tác tấn công của Cung Thủ quá rườm rà, khởi động lâu như thế, ai có mắt cũng đã bắt đầu né tránh rồi.
Ngự Thiên Thần Minh giương cung ngay trước mặt người ta, làm sao người ta không né được? Lập tức cả đám co đầu rụt cổ, chui hết xuống gầm bàn.
"Bảo cậu cứ lề mề!" Cố Phi mắng Ngự Thiên Thần Minh.
Ngự Thiên Thần Minh ấm ức, dù mình có giương cung lắp tên nhanh như chớp thì người ta cũng có đủ thời gian để chui xuống gầm bàn! Chuyện này có thể trách mình sao? Rốt cuộc là ai không biết chơi game chứ!
Cố Phi bước nhanh về phía trước, vung kiếm lên.
Tốc độ của Cố Phi thực sự quá nhanh, cả đám người còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy chiếc bàn gỗ bị Cố Phi chém làm đôi.
"Bắn!" Cố Phi né sang một bên và hét lên.
"Vút!" Ngự Thiên Thần Minh đã chuẩn bị sẵn sàng, một mũi tên bắn ra, chính là kỹ năng có lực công kích mạnh nhất "Đánh Lén".
Với khoảng cách thế này, căn bản không có khả năng né được Đánh Lén.
Sát thương của Ngự Thiên Thần Minh cũng không phải dạng vừa, mũi tên này tuy không thể giết ngay, nhưng sát thương gây ra đã khiến gã mũ đen sợ xanh mặt.
Không cần Cố Phi nhắc nhở, mũi tên thứ hai đã bay tới. Ngự Thiên Thần Minh không hổ là cao thủ.
Hắn biết rõ làm một Cung Thủ trong game này, điều gì là quan trọng nhất, tốc độ giương cung lắp tên nhanh vô cùng, kỹ năng "Nhị Liên Tiễn" chuẩn bị phóng ra, hai mũi tên cũng được đặt ngay ngắn. Nhìn là biết đã trải qua vô số lần luyện tập.
"Vút vút!" Hai mũi tên một trước một sau bay ra, gã mũ đen vừa mới ngồi xổm dưới bàn, lúc này còn đang lồm cồm đứng dậy, lại trúng thêm hai mũi tên.
"Vẫn chưa chết, máu trâu thật!" Ngự Thiên Thần Minh cũng bắt đầu ra vẻ, lại nhanh chóng lắp tên.
Nhưng lúc này, sáu người vừa ngồi xổm đã không chịu ngồi yên nữa. Họ đột ngột đứng dậy xông về phía Cố Phi gần nhất.
"Không cần để ý tôi, tìm cơ hội là bắn hắn." Cố Phi hét lên, một bên ung dung né tránh đòn vây công từ sáu người, một bên chém một kiếm vào Mục Sư đối phương, người này đang niệm chú Hồi Phục Thuật, liền bị Cố Phi đánh gãy đúng lúc.
Mũi tên thứ ba của Ngự Thiên Thần Minh cũng đã bắn ra, là kỹ năng cấp 36 của Cung Thủ, Lần Theo Tiễn.
Kỹ năng này tuy lực công kích không mạnh, nhưng tính năng truy đuổi thật sự đáng sợ. Một khi đã nhắm vào mục tiêu thì sẽ bám riết không tha, tuyệt không giống Hỏa Cầu Thuật của Pháp Sư chỉ truy đuổi trong thoáng chốc.
Chỉ thấy mũi tên lóe lên ánh sáng trắng, vèo vèo xuyên qua những khe hở trong đám đông hỗn loạn, cuối cùng cắm phập vào trán gã chiến sĩ mũ đen một cách đầy ảo diệu.
Mục Sư muốn thi triển Hồi Phục Thuật nhưng liên tục bị Cố Phi đánh gãy, máu của gã mũ đen không được hồi phục, lúc này lại trúng thêm một mũi tên, cuối cùng ngã xuống.
"Rút lui!" Cố Phi gầm lên với Ngự Thiên Thần Minh, bản thân cũng men theo khe hở lộ ra sau khi gã mũ đen ngã gục mà lao ra ngoài. Anh rút một đồng vàng ném về phía quầy.
"Tiền đền bàn!" Cố Phi vừa hô, vừa chạy biến ra khỏi quán rượu.
Đề xuất Voz: Tuổi trẻ của Tôi