Chương 155: Quá Trình và Kết Quả
Chương 155: Quá Trình và Kết Quả
Để trở thành cao thủ trong thế giới võng du, trí thông minh là điều kiện cần. Đây là một thế giới thay đổi chóng mặt, cứ ba năm tháng lại có cả đống người đổi game.
Muốn tạo dựng tên tuổi trong cái giang hồ này, con đường thành tài của Quách Tĩnh rõ ràng là không khả thi.
Mấy vị đang ngồi đây đều là những nhân vật có tiếng tăm từng lăn lộn trong giới game. Dù không phải kỳ tài ngút trời thì ít nhất cũng có tư duy nhanh nhạy và kinh nghiệm phong phú.
Vì vậy, khi Hàn Gia Công Tử đã nói đến nước này thì mọi chuyện đã quá rõ ràng, không cần giải thích thêm.
Vì thắng lợi cuối cùng của cả đội, hi sinh một người là sự giác ngộ mà một cao thủ nên có.
Bị Hàn Gia Công Tử sắp đặt một cách mờ ám để đẩy đi hi sinh tuy rất khó chịu, nhưng đặt vào tính cách đặc thù của hắn ta, mọi chuyện lại có vẻ thuận lý thành chương. Mấy người đành thầm chửi vài câu trong bụng rồi cho qua.
Còn mấy lời sáo rỗng như "lần sau không được như vậy nữa" cũng chẳng cần phải nói ra. Nói thì có ích gì? Đây là tính cách của Hàn Gia Công Tử, một kẻ tự luyến như vậy, liệu có thể chấp nhận lời khuyên để sửa đổi tính cách của mình sao?
Bầu không khí vẫn có chút ngượng ngùng. Dù sao đây cũng là game, chết một lần không sao, nhưng lòng tự trọng bị tổn thương! Hữu Ca vốn là một cao thủ rởm, nên lòng tự trọng của cao thủ cũng không mãnh liệt lắm.
Nhưng Ngự Thiên Thần Minh và Chiến Vô Thương thì khác, hai người này chỉ không cần mặt mũi trước gái đẹp, chứ bình thường rất coi trọng khí phách cao thủ của mình.
Lúc này nghe giải thích, trong lòng họ đã dễ chịu hơn nhiều. Nếu giờ có một kẻ dối trá nào đó đứng ra tán thưởng sự hi sinh vĩ đại của hai người cho trận chiến này, lòng hư vinh được thỏa mãn thì có lẽ khúc mắc cuối cùng trong lòng họ cũng sẽ biến mất.
Trớ trêu thay, trong sáu người của đội lính đánh thuê lại không có ai như vậy. Mọi người mắt to trừng mắt nhỏ một hồi, không ai lên tiếng. Ngự Thiên Thần Minh đứng dậy trước: "Tôi đi mua thêm ít tên, lát nữa gặp ở phòng thay đồ nhé!"
"Tôi đi sửa trang bị." Chiến Vô Thương cũng đứng dậy.
Mua tên và sửa đồ, đây đã là hai chiêu quen thuộc để chuồn của hai vị này, mọi người đều không thấy ngạc nhiên.
"Vậy tôi cũng đi dạo một lát." Hữu Ca đứng dậy. Đi tới cửa, anh ta cố ý gọi Cố Phi, người nãy giờ không có phản ứng gì: "Đi không, Thiên Lý!"
"A!" Cố Phi giật mình đứng dậy: "Họp xong rồi à?"
Mấy người tức đến sa sầm mặt mũi. Trong một cuộc họp có thể nói là liên quan đến sự sống còn của cả đội lính đánh thuê, mà gã này vẫn ngủ được, đúng là vô tâm vô phế!
"Xong rồi." Hàn Gia Công Tử lạnh nhạt nói.
"À, vậy tôi đi mua vài cân hoa quả." Đây là câu cửa miệng để chuồn của Cố Phi.
Đi cùng Hữu Ca ra khỏi quán rượu Tiểu Lôi, Hữu Ca hỏi anh: "Mua hoa quả à?"
Cố Phi cười ngây ngô. Trong túi anh vẫn còn rất, rất nhiều hoa quả.
Hữu Ca cũng cười, hai người không biết nên đi đâu, cứ thế đi lang thang không mục đích.
"Cách làm này của Công Tử, cậu không để tâm sao?" Sau một lúc im lặng, Hữu Ca cuối cùng cũng lên tiếng.
Cố Phi cười: "Anh xem, Công Tử tuy tính kế mọi người, nhưng đâu có tính kế tôi!"
"Lý do này... thực tế quá đấy!" Hữu Ca cảm khái.
"Đùa thôi, đùa thôi." Cố Phi nói, "Anh thấy sao?"
"Nếu là một nghiệp đoàn lớn, cách làm này đúng là hơi quá đáng. Nhưng chúng ta chỉ là một nhóm nhỏ bạn bè chơi cùng nhau. Miễn là mọi người có thể thấu hiểu cho nhau thì cũng không có gì to tát." Hữu Ca nói.
"Ừm!" Cố Phi gật đầu, "Tôi cũng nghĩ vậy."
"Này, câu trả lời của cậu khôn lỏi quá đấy! Rốt cuộc cậu nghĩ thế nào?" Hữu Ca nói.
Cố Phi nói: "Lúc đầu cũng hơi bực, nhưng nghĩ lại thì đây là game, theo luật chơi thì sự hi sinh đó chẳng tổn thất gì, nếu thật sự đổi được thắng lợi cuối cùng, tôi đoán chắc mọi người cũng chẳng còn ý kiến gì đâu nhỉ?"
"À, cái đó thì đúng." Hữu Ca nói, "Vậy là cậu hoàn toàn không để bụng à?"
"Có chứ, tôi để bụng lắm!" Cố Phi tỏ vẻ buồn bực, "Cứ xông lên mà giết, trận này qua trận khác, thế mới sướng chứ."
"Cứ như thế, sáu người chúng ta liệu có đi được đến cuối cùng không?" Hữu Ca nói.
"Quan tâm làm gì! Đánh cho sướng tay là được rồi." Cố Phi nắm chặt tay.
Hữu Ca bó tay một lúc lâu, cuối cùng cảm thán: "Cậu đúng là một tên cuồng PK, tôi với cậu không có tiếng nói chung rồi."
Cố Phi lại cười ngây ngô. Đúng vậy, góc độ suy xét vấn đề của một người chơi như Cố Phi khác xa những người chơi bình thường như Hữu Ca.
Nếu phân chia theo chủ nghĩa quá trình và chủ nghĩa kết quả, đa số người chơi đều thuộc phái kết quả, chỉ cần có thể nhận được phần thưởng cuối cùng, mọi chuyện xảy ra trên đường đều có thể chịu đựng. Cùng lắm là hơi khó chịu một chút, không ảnh hưởng đến đại cục.
Còn phái quá trình, chính là những kẻ luôn miệng rao giảng những câu như “hưởng thụ trò chơi”, “chơi game chứ không phải để game chơi”. Trong số này, có không ít kẻ thuộc dạng ăn nho còn xanh nên chê nho chua, giả vờ thanh cao.
Loại bỏ những người này ra, những người thật sự mang suy nghĩ đó cũng không cực đoan như Cố Phi.
Đối với cậu, PK chính là mục đích, quá trình và kết quả của cậu đã hợp thành một. Còn cái gọi là “kết quả” mà người chơi bình thường coi trọng, đa phần là chỉ phần thưởng như kinh nghiệm, vật phẩm, những thứ đó Cố Phi đều không cần.
Sau đó không ai nói gì thêm, mấy người tự đi dạo, canh thời gian gần đủ thì đến trận pháp dịch chuyển để vào đấu trường.
Bởi vì đội lính đánh thuê đối thủ chỉ có năm người, đối với một đám cao thủ như họ, thực sự không cần dùng đến chiến thuật gì, cứ xông lên một chọi một là giải quyết xong. Vì vậy, trong phòng thay đồ, mọi người chủ yếu nhấn mạnh vấn đề hạn chế Cố Phi ra tay.
"Không được dùng phép thuật diện rộng, không được tấn công hai mục tiêu cùng lúc, đối phương có năm người, cậu chỉ được phép xử lý một người thôi." Ngự Thiên Thần Minh và những người khác nghiêm túc đưa ra yêu cầu với Cố Phi.
"Tôi đã bảo mọi người không cần tới mà." Cố Phi rầu rĩ.
"Không được!" Mấy người đồng thanh. Đối kháng lính đánh thuê đã qua hai vòng, một vòng không được đánh, một vòng làm bia đỡ đạn, dù có coi trọng kết quả đến đâu thì quá trình này cũng quá nhàm chán.
"Mỗi người một mạng!" Cả bọn lại đồng thanh, không biết có phải đã đặc biệt bàn bạc để nhắm vào Cố Phi hay không. "Bốn người chúng tôi mỗi người một, sau đó Hữu Ca và Công Tử cùng nhau giải quyết một người."
"Tôi sẽ cố hết sức!" Cố Phi thở dài.
Kết quả vẫn xảy ra sự cố. Mắt thấy trận đấu sắp bắt đầu, đội lính đánh thuê năm người của đối phương cuối cùng chỉ có ba người online.
"Thế này thì chia sao?" Hữu Ca hỏi.
Cố Phi, Ngự Thiên Thần Minh và Kiếm Quỷ nhìn nhau cười rồi nói: "Vậy thì đành phải tranh thôi, ai cướp được thì của người đó."
"Trời ạ!" Chiến Vô Thương phiền muộn. Rõ ràng là muốn so tốc độ, so với ba tên kia, gã chiến sĩ này không có một chút cơ hội nào.
Còn Hữu Ca và Hàn Gia Công Tử vốn không phải nghề nghiệp chiến đấu, nên không tham gia được cũng chẳng thất vọng mấy.
Sau khi đếm ngược kết thúc, sáu người được dịch chuyển ra chiến trường. Hai bên tham chiến tổng cộng có 9 người, đây là bản đồ nhỏ nhất dành cho dưới 10 người, liếc mắt một cái là thấy ba bóng người đối diện.
"Xông lên!" Tiếng hô của Ngự Thiên Thần Minh lộ ra sự tự tin vô cùng.
Tuy đôi giày Truy Phong Chi Ngoa đã đổi cho Tế Yêu Vũ, nhưng đôi Tật Vân Chi Ngoa đổi về cũng chỉ kém 2 điểm tốc độ di chuyển. Cộng thêm Ngự Thiên Thần Minh là cung thủ có ưu thế nhanh nhẹn, tuy không phải full nhanh nhẹn nhưng tốc độ bây giờ đã ngang ngửa Cố Phi.
Tiếng hô vừa dứt, Cố Phi và Kiếm Quỷ đã lao ra ngoài. Ngự Thiên Thần Minh cũng định cất bước, nhưng phát hiện hai chân mình đột nhiên rời khỏi mặt đất, lơ lửng bay lên.
Nhìn lại, thì ra là Chiến Vô Thương đã xách hắn lên.
"Làm gì thế?" Ngự Thiên Thần Minh trợn mắt há mồm.
"Tôi không giành được, thì phải kéo một đứa làm đệm lưng chứ?" Chiến Vô Thương cười gian.
"Mẹ kiếp, sao lại là tôi, tại sao lại là tôi?" Ngự Thiên Thần Minh vung vẩy tay chân, đáng tiếc dù có đấm trúng Chiến Vô Thương thì sát thương cũng có hạn. Chiến Vô Thương xách hắn lên rồi lắc lắc, Ngự Thiên Thần Minh đã thấy đầu óc quay cuồng.
"Chẳng lẽ tôi đi bắt Thiên Lý à? Tôi không muốn sống nữa chắc?" Chiến Vô Thương nói.
"Còn Kiếm Quỷ nữa, còn có Kiếm Quỷ mà." Ngự Thiên Thần Minh nói.
"Muộn rồi." Chiến Vô Thương chỉ tay về phía xa, "Anh xem, bọn họ chạy tới tận kia rồi kìa."
Nói xong, gã thả Ngự Thiên Thần Minh xuống đất, nhưng tay vẫn đặt trên vai hắn không rời. Một già một trẻ, một cao một thấp, hai bóng người đứng trên gò đất, dõi theo bóng dáng Cố Phi và Kiếm Quỷ đang vung tay lao nhanh về phía xa, Ngự Thiên Thần Minh bất giác lệ rơi đầy mặt.
Trận này dĩ nhiên không có gì hồi hộp. Để báo đáp ơn cứu mạng của Kiếm Quỷ hôm qua, Cố Phi đành đau lòng cắt thịt, nhường lại một đối thủ vốn có thể do mình giải quyết cho Kiếm Quỷ. Đội tinh anh của Công Tử nhẹ nhàng vượt qua vòng thứ ba.
Tiếp theo lại là nghiệp đoàn chiến. Bây giờ hứng thú của Cố Phi đối với nghiệp đoàn chiến đã vượt qua cả đối kháng lính đánh thuê.
Một là vì nghiệp đoàn chiến lúc nào cũng đông người, hai là vì Trọng Sinh Tử Tinh không bao giờ bàn chiến thuật, hoàn toàn để Cố Phi mặc sức tung hoành, muốn giết thế nào thì giết, đây chính là điều cậu luôn mong đợi.
Mặc dù đến nay vẫn chưa gặp được đối thủ nào có thể ngang cơ với mình. À, Anh Trủng Nguyệt Tử có lẽ miễn cưỡng tính là một. Nhưng đúng như gã đó đã nói, hắn và Cố Phi đánh nhau sẽ chỉ là một ván không thắng không bại, ngoài việc kéo dài thời gian ra thì không có nhiều ý nghĩa.
Vì trận đối kháng lính đánh thuê kết thúc quá nhanh, thời gian còn sớm, Cố Phi lại chạy đi làm mấy nhiệm vụ truy nã. Đến gần giờ mới chạy tới trận pháp dịch chuyển của tòa nhà nghiệp đoàn.
Vừa vào phòng thay đồ, cậu đã thấy sắc mặt các cô gái vô cùng nặng nề. Chẳng lẽ lại gặp phải nghiệp đoàn khó chơi nào sao?
Đang suy nghĩ, Thất Nguyệt thấy mọi người đã đông đủ, liền bắt đầu giải thích về đối thủ hôm nay theo thông lệ.
Trọng Sinh Tử Tinh cuối cùng cũng bốc phải lá thăm lớn: Đối thủ hôm nay của họ là nghiệp đoàn lớn thứ hai thành Vân Đoan, Đối Tửu Đương Ca.
Chữ nào cũng có hơi thở... và lần này là của một VN.
Đề xuất Tiên Hiệp: Khánh Dư Niên (Dịch)