Chương 248: Khu Vực Tam Giác Bí Ẩn
Chương 248: Khu Vực Tam Giác Bí Ẩn
Hai người bạn của Tàn Mộng Tử đi theo đám Anh Trủng Nguyệt Tử để sắp xếp cạm bẫy, còn Tàn Mộng Tử dĩ nhiên không đi cùng. Hắn là mồi nhử, tự nhiên phải làm tròn vai trò của mình.
Tàn Mộng Tử lúc này vẫn rất tỉnh táo. Tình hình trước mắt là hắn buộc phải tìm được Thiên Lý Nhất Túy, hạ gục gã để đoạt lại Trường Ca Đương Khốc. Còn đối với Thiên Lý Nhất Túy, mình chẳng qua chỉ là một nhiệm vụ truy nã hết sức bình thường, không phải chuyện bắt buộc phải hoàn thành.
Huống hồ sau chuyện ở thôn Tác Vân, Thiên Lý Nhất Túy chắc chắn sẽ đề phòng Tàn Mộng Tử lại dùng mình làm mồi nhử để gài bẫy.
Cách làm an toàn và thực tế nhất lúc này, dĩ nhiên là phủi mông bỏ đi làm việc của mình, không thèm để ý đến Tàn Mộng Tử nữa, dù sao cũng đã cướp được Trường Ca Đương Khốc, thu hoạch không ít. Nếu là Tàn Mộng Tử, hắn chắc chắn sẽ làm vậy.
Vì vậy, ngay từ đầu kế hoạch, Tàn Mộng Tử đã suy nghĩ rất kỹ làm sao để Thiên Lý Nhất Túy mắc câu, còn việc tìm người đặt bẫy chỉ là chuyện hắn lo thứ hai.
Sau khi nghe đồng bạn nhắc nhở ở dưới cổng thành, tâm trạng của Tàn Mộng Tử thật ra vô cùng phức tạp.
Một mặt, hắn sợ có người dựa theo tọa độ tìm đến mình, dù sao hắn đang mang điểm PK, chết một lần là vừa mất trang bị vừa tụt cấp. Nhưng mặt khác, hắn lại có chút mong chờ có người tìm tới.
Có người tìm hắn, nghĩa là nhóm của Thiên Lý Nhất Túy không định bỏ qua cho hắn dễ dàng như vậy, thế thì hắn mới có cơ hội dụ Thiên Lý Nhất Túy vào bẫy lần nữa.
Vì thế, lúc ở dưới cổng thành, Tàn Mộng Tử sau khi tàng hình cũng không rời đi, mà vẫn lượn lờ gần đó. Chờ người quen ư? Mọi người có thể liên lạc bất cứ lúc nào, không nhất thiết phải ngồi chết dí ở cổng thành.
Mục đích thật sự của Tàn Mộng Tử là muốn xác nhận xem có ai đuổi theo tọa độ của mình để giết không.
Dĩ nhiên, hắn vừa muốn xác nhận, lại vừa không muốn bị giết, nên mới liên tục thay đổi tọa độ. Đáng tiếc là hắn không phát hiện bất kỳ người chơi đáng nghi nào. Cho đến cuối cùng...
Một đạo tặc tàng hình bỗng nhiên xuất hiện ngay bên cạnh, trong lòng Tàn Mộng Tử thật sự như lật đổ bình ngũ vị, đủ cả chua cay mặn ngọt.
Hắn cuối cùng cũng xác nhận được Thiên Lý Nhất Túy sẽ không bỏ cuộc, gã sẽ tiếp tục truy sát mình.
Đồng thời hắn cũng cực kỳ bực bội vì lại chết thêm một lần, mất toi hai cấp và hai món trang bị.
Sau đó, hắn luôn nghi ngờ Kiếm Quỷ vẫn còn ở gần mình, nhưng không tìm cách giải quyết. Thật ra muốn giải quyết cũng không khó, Kiếm Quỷ không mạnh đến mức biến thái như Thiên Lý Nhất Túy.
Hơn nữa để đối phó hắn, Tàn Mộng Tử có thể nhờ đến lực lượng của phòng làm việc: gọi thêm vài người, chỉ cần Kiếm Quỷ vừa hiện thân là xông lên vây đánh, tóm gọn hắn không thành vấn đề.
Nhóm người trong phòng làm việc của Tàn Mộng Tử thực chất đều là cao thủ PK, chuyên nghiệp hơn người chơi bình thường rất nhiều.
Tàn Mộng Tử cố ý giữ Kiếm Quỷ ở gần mình, hắn muốn mượn ánh mắt của Kiếm Quỷ để Thiên Lý Nhất Túy tin rằng mình không giở trò gì. Mặc dù Kiếm Quỷ và Tàn Mộng Tử đều làm như không thấy nhau, nhưng Kiếm Quỷ ở gần đó thì cũng biết được động tĩnh của Tàn Mộng Tử, từ một góc độ nào đó có thể phán đoán Tàn Mộng Tử đang làm gì.
Trong lúc bạn bè đang bận rộn bố trí cạm bẫy, Tàn Mộng Tử liền dẫn cái đuôi phía sau đi biểu diễn xem mình đang làm gì.
Ví dụ như, dạo một vòng nhà đấu giá xem trang bị... Đối với một Tàn Mộng Tử bị bạo đồ từ đầu đến chân mà nói, đây đúng là việc hắn cần làm nhất lúc này.
Giống như một thành phố có mặt sầm uất giàu có của nó, thì cũng luôn có những khu vực suy tàn ít ai biết đến.
Chủ thành trong game cũng tuân theo quy luật này. Hai người bạn của Tàn Mộng Tử đi theo đám người Anh Trủng Nguyệt Tử, đến một con hẻm hình chữ T, nơi này cách xa quảng trường chính. Trên đường, những phiến đá vỡ nát, đất trống trơ trọi.
Nhiều chỗ cỏ dại còn mọc um tùm.
“Đi hết con hẻm này, rẽ phải, đến ngã rẽ thứ hai thì rẽ trái rồi đi thẳng tiếp là đến sân tập của Cung Thủ. Nếu đi từ hướng cổng thành phía nam về để logout, con đường gần nhất chính là đi xuyên qua đây.” Anh Trủng Nguyệt Tử giới thiệu với hai người.
“Xì ~ đi hẻm York mới là gần nhất!” Có người đưa ra ý kiến khác. Lúc này, thành viên trong nhóm của đối phương đã đến khá đông, có hơn mười người, ai cũng là kẻ chuyên ẩn nấp, trông vô cùng gian xảo.
“Đánh rắm! Phố Trong Cát mới là gần nhất.” Ý kiến trái chiều có rất nhiều.
Hai người bạn của Tàn Mộng Tử nghe mọi người tranh cãi, cảm thấy mình sống thật vô dụng. Chơi ở Thành Vân Đoan lâu như vậy, tên những con phố mà đám người này nhắc tới họ lại chưa từng nghe qua.
“Đừng có ồn ào nữa, làm chuyện chính trước đi!” Anh Trủng Nguyệt Tử lên tiếng.
Nhưng chẳng có ai nghe cả, đám đông vẫn líu lo tranh cãi không ngừng, chỉ xen vào một câu giữa những tiếng cãi vã: “Thằng khốn kia đi từ hướng nào tới?”
Anh Trủng Nguyệt Tử nhìn về phía hai người kia: “Các người định dẫn hắn từ hướng nào tới, chúng tôi cần phải biết điều này.”
“Cái này, thật sự không dễ nói, có lẽ phải xem tình hình lúc đó.” hai người nói. Thật ra là họ không trả lời được. Người dẫn đường thực chất không có phương hướng. Chỉ là Tàn Mộng Tử đứng ở tọa độ đó, chờ Thiên Lý Nhất Túy tự tìm đến.
Ai biết gã sẽ tìm đến từ hướng nào chứ? Hơn nữa chỗ này cũng hơi hẻo lánh, có khi Thiên Lý Nhất Túy tìm không ra cũng nên. Hai người lo lắng nghĩ.
“Vậy à, thế thì cứ làm thế này đi!” Anh Trủng Nguyệt Tử dùng hai góc tường ở ngã rẽ này làm cạnh đáy, còn đỉnh thì cách bức tường đối diện một khoảng.
Cứ như vậy, hắn phác họa ra một hình tam giác, sau đó lại vẽ một đường chéo cắt ngang ở giữa, đồng thời giải thích cho hai người bạn của Tàn Mộng Tử: “Đặt bẫy kiểu này chỉ có một yêu cầu: rẽ. Chỉ cần hắn rẽ, tôi đảm bảo hắn sẽ đạp trúng bẫy.”
“Ồ?” Hai người nghi hoặc, hy vọng Anh Trủng Nguyệt Tử giải thích kỹ hơn.
“Các người nhìn đây!” Anh Trủng Nguyệt Tử lại vẽ thêm những vòng tròn lên trên hình tam giác có dấu chéo mà hắn đã vẽ: “Chúng ta sẽ đặt bẫy ở đây, đây, đây, đây…”
Anh Trủng Nguyệt Tử nói liên tiếp hơn mười từ “đây”, vẽ thêm hơn mười cái vòng tròn lên hình tam giác.
“Lúc này, bất kể đối phương đi từ hướng nào tới, chỉ cần rẽ là chắc chắn sẽ đạp vào khu vực tam giác cạm bẫy của chúng ta. Mặc dù bẫy trong khu tam giác này không dày đặc lắm, nhưng các người có thể thử xem!”
Anh Trủng Nguyệt Tử cầm cây gậy nhỏ dùng để vẽ vòng tròn chọc xuống đất nói: “Bất kể đi theo hướng nào vào khu tam giác này, bước thứ nhất không trúng, bước thứ hai không trúng, sẽ có bước thứ ba, bước thứ ba mà không trúng… chúng tôi hoàn tiền!”
Hai người nhìn những vòng tròn và dấu chéo trên mặt đất mà run sợ.
“Nào, đi thử xem, xem có phải sẽ dẫm lên vòng không. Cứ đi thoải mái đi! Giờ đã đặt bẫy đâu, sợ cái gì!” Anh Trủng Nguyệt Tử nói.
Thế là hai người sải bước, đi từ ba hướng của con hẻm chữ T tới, thử rẽ trái rẽ phải, quả đúng như lời Anh Trủng Nguyệt Tử, dù đi thế nào, trong vòng ba bước đều sẽ dẫm lên một cái vòng.
“Cái vòng này, có hơi lớn quá không?” một người dẫm lên cái vòng dưới chân nói.
“Ha ha. Đây là game chứ ông tưởng là gì? Cạm bẫy cũng có phạm vi, chỉ cần chân đạp vào trong phạm vi đó là bẫy sẽ kích hoạt, kẹp chân ông lại, cấm di chuyển. Ông thật sự nghĩ là phải nhét chân vào kẹp chính xác 100% à!” Anh Trủng Nguyệt Tử nói.
“À…”
Anh Trủng Nguyệt Tử đứng bên cạnh đắc ý nói tiếp: “Thật ra nếu chúng ta đủ người, khu vực tam giác có thể mở rộng hơn nữa, như vậy dù hắn đi thẳng cũng chắc chắn trúng. Chỉ là bây giờ không đủ nhân lực.
Khu vực 100% trúng bẫy chỉ có thể lớn thế này thôi, không chạm tới bức tường kia được, nên chỉ khi nào đường đi của đối thủ có rẽ hướng thì mới tuyệt đối không sai sót. Chuyện này, người của các người làm được không?”
“Cái này… chắc không có vấn đề gì đâu!” Hai người cảm thấy điểm này vẫn có thể khống chế được.
“Vậy thì cứ đặt bẫy như thế.” Anh Trủng Nguyệt Tử gật đầu, quay người lại hét với đám người vẫn còn đang tranh cãi xem đường nào gần nhất: “Đặt bẫy đi, đừng có ồn ào nữa, im lặng chút coi.”
Mọi người vẫn không nghe. Vừa cãi nhau vừa đến đặt bẫy, hai người bạn của Tàn Mộng Tử lúc này bỗng nhớ ra một chuyện, vội vàng ngăn mọi người lại: “Chờ một chút.”
“Sao thế?” Anh Trủng Nguyệt Tử nhìn họ.
“Khu vực tam giác của anh đúng là khu vực chắc chắn trúng bẫy, nhưng như vậy thì người bạn của chúng tôi phụ trách dẫn Thiên Lý Nhất Túy đến đây khi rẽ vào con hẻm này cũng không thể né được, phải làm sao đây?” hai người nói.
“Hóa ra là dẫn địch kiểu đó, sao không nói sớm!” Anh Trủng Nguyệt Tử vừa nói vừa dịch chuyển mấy cái vòng tròn trong khu tam giác của mình một chút, rồi chỉ vào nói: “Vốn dĩ không có cái khe hở hình chữ Y này đâu.
Nhưng vì người của các người cũng phải đi qua, nên tôi chừa ra một con đường thế này. Bảo hắn tự cẩn thận một chút, nếu còn dẫm phải thì tôi không chịu trách nhiệm đâu.”
“Cái này… chúng tôi biết nói cho anh ấy thế nào đây!” Hai người sốt ruột nói. Trong game, tọa độ là theo khu vực, cả cái khu tam giác này đều nằm trong cùng một tọa độ, dùng tọa độ để chỉ đường rõ ràng là không được, còn dùng lời để miêu tả...
Cái mớ vòng tròn, dấu chéo hình tam giác này khiến hai người cảm thấy bất lực toàn tập.
“Thế này đi!” Anh Trủng Nguyệt Tử dùng gậy vạch một đường mờ mờ hình chữ Y trên mặt đất: “Bảo hắn lúc đến cứ đi theo vạch này là chắc chắn không trúng. Nhưng tôi không thể vẽ rõ hơn được nữa, bảo hắn căng mắt ra mà nhìn, thị lực của hắn không có vấn đề gì chứ?”
“Không vấn đề, không vấn đề!” Hai người vội nói.
“Vậy cứ thế đi! Chúng tôi đặt bẫy đây, các người có thể gọi người tới được rồi, làm sớm nghỉ sớm!”
Lúc nói chuyện, Anh Trủng Nguyệt Tử tỏ ra vô cùng tự tin, khiến hai người càng tin chắc đây đúng là cao thủ.
Nói về cạm bẫy là khí chất nghiêm túc hẳn lên, lời của Tàn Mộng Tử không sai, vị này quả nhiên là kỹ sư cạm bẫy số một Thành Vân Đoan, mặc dù bây giờ anh ta bị tụt cấp nên tạm thời không đặt bẫy được.
Hai người báo tin đã sắp xếp xong cho Tàn Mộng Tử, cũng liên tục nhấn mạnh phải nhìn rõ vạch nhỏ hình chữ Y. “Không đi theo vạch này là chắc chắn dính bẫy, cậu nhất định phải cẩn thận!” hai người thề thốt.
Họ không biết lúc này trong kênh guild và kênh đoàn lính đánh thuê của đám Anh Trủng Nguyệt Tử cũng đang loạn cào cào.
“Vãi chưởng, Nguyệt Tử mày đúng là quá bỉ ổi, khu vực tam giác cái gì chứ, mày cũng bịa ra được.”
“Trong khu tam giác còn vẽ đầy vòng với chéo, hạ lưu, quá hạ lưu! Bảo sao không cua được gái!”
“Mẹ nó chứ phạm vi cạm bẫy làm gì có lớn như vậy, mày cứ lừa người mới thế à!”
“Mẹ kiếp lừa đảo khách hàng thế này, sau này còn làm ăn được nữa không? Dẹp tiệm sớm đi!”
“Ồn ào cái gì mà ồn ào, làm việc mau!” Anh Trủng Nguyệt Tử mắng trong kênh.
“Mẹ nó rốt cuộc đặt ở đâu, cái vòng vẽ to thế này!” Có người phàn nàn.
“Ai bảo đặt trong vòng? Tất cả đặt hết lên cái đường thẳng hình chữ Y kia cho tao!” Anh Trủng Nguyệt Tử nói.
Đề xuất Voz: Cuộc tình như trong mơ của em ^^