Chương 267: Quét dọn chiến trường
Chương 267: Quét dọn chiến trường
Đỉnh núi đã được dọn sạch. Nhóm ba người Hàn Gia Công Tử cũng nhanh chóng trèo lên tới nơi.
"Các đồng chí vất vả rồi!" Hàn Gia Công Tử mỉm cười với ba người.
"Thôi đi!" Không ai thèm để ý đến gã. Cố Phi nhìn cái vẻ vênh váo của Hàn Gia Công Tử mà chỉ muốn đạp cho một phát bay xuống núi. Rõ ràng người vất vả chiến đấu từ đầu đến giờ là bọn họ, thế mà gã này vừa leo lên đã ra vẻ đại ca.
Nhìn gã đứng bên vách núi kìa, áo choàng mục sư bay phần phật trong gió, mặt mày ra vẻ nhìn xa trông rộng y như vĩ nhân.
Cố Phi đang nghĩ vậy thì Hàn Gia Công Tử đã giơ tay, ra cái thế chỉ điểm giang sơn, trỏ vào một đội người rồi nói: "Thiên Lý, đội kia giao cho cậu."
"Hả...?" Cố Phi ngước mắt nhìn xuống, lôi quả táo ra bắt đầu gặm rộp rộp.
"Ngự Thiên, cậu đi quấy rối đội kia!" Hàn Gia Công Tử lại chỉ một đội khác.
Ngự Thiên Thần Minh ánh mắt kiên định, vác cung lên vai: "Đi!" Dứt lời đã xuống núi.
"Kiếm Quỷ, anh quấy rối đội đó đi!" Hàn Gia Công Tử chỉ về phía đội thứ ba.
"Kiếm Quỷ có hơi phiền phức đó?" Hữu Ca nói, Kiếm Quỷ dù sao cũng không phải Cung Thủ, tuy có ưu thế tốc độ nhưng muốn tấn công vẫn phải áp sát, độ nguy hiểm lớn hơn Ngự Thiên Thần Minh nhiều.
"Không vấn đề." Kiếm Quỷ bình tĩnh ung dung đi theo Ngự Thiên Thần Minh xuống núi.
"Lại không có việc của tôi à?" Chiến Vô Thương rất buồn bực. Phong cách chiến đấu của Chiến Sĩ vốn là dùng thủ cao máu trâu để khô máu với đối thủ, chứ chạy lắt léo không phải sở trường của anh.
Lấy ít địch nhiều, trừ phi trang bị và cấp độ vượt trội hơn hẳn mới có vốn liếng để chống đỡ. Người của hội Hắc Thủ cũng đều cấp 39-40, Chiến Vô Thương dù trang bị có tốt hơn một chút cũng không mạnh đến mức đó.
"Không có việc của cậu, cứ đợi đi!" Hàn Gia Công Tử nói xong bèn gập người, ngồi xếp bằng ngay cạnh vách núi, thò tay vào túi lôi ra hai chai rượu, "Làm một ly không?"
Hai người lắc đầu. Hàn Gia Công Tử đặt một chai xuống bên cạnh, cầm chai còn lại lên, vừa lẩm bẩm "Không đủ lạnh nhỉ", vừa "bốp" một tiếng mở nắp, ngửa cổ tu một hơi. Sau đó, gã khoan khoái nhìn xuống chân núi, ra chiều hưởng thụ lắm.
"Này, tổng cộng có bốn đội mà, mới quấy rối ba đội. Còn một đội nữa đâu?" Hữu Ca lại lo lắng.
"Đội thứ tư à? Cũng là của Thiên Lý." Hàn Gia Công Tử nói.
"Hả? Cậu có nói cho cậu ta biết đâu!" Hữu Ca thầm thì.
"Không cần, bọn họ sẽ tự tìm tới thôi." Hàn Gia Công Tử nói với vẻ đã tính trước mọi việc.
Hữu Ca nhìn cục diện dưới núi, lập tức hiểu ra.
Ba người kia đã lao về phía các đội của đối phương, dù không nhìn rõ mặt mũi ai với ai nhưng chỉ cần nhìn phong cách là có thể phân biệt được ngay.
Người từ đầu đến cuối không hề áp sát đối thủ, luôn giữ một khoảng cách như thể đang đi dạo một cách nhàm chán, đương nhiên là Ngự Thiên Thần Minh. Từ trên đỉnh núi không thấy được mũi tên bắn ra, chỉ có thể thấy đội mười người của đối phương lúc thì nhắm hướng đông, lúc lại quay hướng tây, hoàn toàn bị Ngự Thiên Thần Minh dắt mũi.
Còn người đang đi bỗng nhiên biến mất, lúc xuất hiện lại đã ở trước mặt đối phương, ngay sau đó quay đầu vắt chân lên cổ mà chạy, trông vừa nguy hiểm vừa chật vật, không ai khác chính là Kiếm Quỷ.
Hai nhóm người này vốn đang tiến lên rất có trật tự, nhưng sau khi chạm mặt hai người kia thì bắt đầu hỗn loạn. Nhưng họ cũng chỉ mới là náo động, còn đội thứ ba, sau khi Cố Phi đột ngột biến mất rồi xuất hiện, thì toàn đội đã trở nên bạo loạn.
Ba người trên đỉnh núi đều thấy một ngọn lửa bùng lên trong đội hình của họ, tiếp theo là một vầng sáng trắng lóe lên. Cứ thế, một khoảng đất trống đột ngột xuất hiện ngay giữa đội hình đang hoàn chỉnh.
Cố Phi tả xung hữu đột, không hề nương tay. Phạm vi của Song Viêm Thiểm giờ đã được cậu mài giũa lớn đến mức chẳng khác gì chiêu Toàn Phong Trảm của Chiến Sĩ, chẳng mấy chốc đội mười người đã bị chém giết gần hết.
Chỉ có một người chạy thoát thân, nhưng cũng chưa chạy được mấy bước, bỗng nhiên sấm sét vang trời, một tia chớp giáng thẳng xuống đầu tên đó, hắn lập tức hóa thành một vệt sáng trắng.
Ba người trên núi trố mắt kinh ngạc. Hàn Gia Công Tử đang cầm bình rượu cũng phải liên tục cảm thán: "Không ngờ nhìn từ góc này, mới thấy gã này biến thái đến mức nào!"
Sau khi xử lý xong một đội, Cố Phi đứng một mình trên cánh đồng hoang, bất động. Ba người trên đỉnh núi cười ha hả: "Thằng ngốc đó lại ăn táo rồi à?"
Còn đội thứ tư chưa được phân công, trong lúc Cố Phi giao chiến với đội kia đã quay đầu đi về hướng đó. Đây chính là tính toán của Hàn Gia Công Tử: Những người chạm mặt Cố Phi chắc chắn sẽ lập tức cầu cứu.
Thế nên không cần sắp xếp, đội thứ tư cũng sẽ tự chạy tới.
Ai ngờ Cố Phi lại mạnh đến mức kết liễu đối thủ quá nhanh. Đội kia vừa phát tín hiệu cầu cứu, người của đội thứ tư chi viện mới đi được nửa đường đã hay tin bên đó bị đoàn diệt.
Người có đầu óc bình thường tự nhiên sẽ nghĩ mười người mình qua đó cũng chỉ là nộp mạng, nên lập tức dừng bước.
Rõ ràng Cố Phi đang đứng một mình trên cánh đồng hoang, nhưng mười người cách đó không xa trông lại có vẻ hoang mang hơn nhiều.
"Ăn táo xong chưa?" Hàn Gia Công Tử hỏi trong kênh chat riêng.
"Khinh bỉ nhé, tôi ăn chuối." Cố Phi đáp.
"Ăn xong rồi thì đến tọa độ 267, 324. Vẫn còn một đội ở đó." Hàn Gia Công Tử nói.
"Đã nhận." Cố Phi đứng trên hoang địa chờ thêm một lát rồi lập tức lên đường hướng về phía đội kia. Ít mana cũng có cái lợi của ít mana, thời gian hồi từ 0 lên đầy bình cũng nhanh hơn mà, đúng không?
Đội thứ tư này sau một hồi hoang mang đã hành động, nhưng không phải tiến về phía Cố Phi mà là hướng về hai đội còn lại. Hai đội kia lúc này hiển nhiên cũng đã nhận được chỉ thị thống nhất, bắt đầu không mấy để tâm đến sự quấy rối của Ngự Thiên Thần Minh và Kiếm Quỷ nữa, ba đội muốn hợp lại làm một.
Chỉ tiếc là hướng di chuyển của họ đều nằm trong tầm mắt của Hàn Gia Công Tử trên cao. Tốc độ hợp quân của ba đội không thể nào nhanh bằng tốc độ truy kích của Cố Phi...
Trong nháy mắt, Cố Phi đã đuổi kịp một đội. Cảnh tượng trước đó lại tái diễn, một tia lửa lóe lên, một trận bạo loạn, một vòng bên trái, một vòng bên phải, xung quanh cậu lại trống hoác một khoảng tròn.
Sau đó là màn truy đuổi bốn phía, một người chạy thoát, "bép" một tiếng sét, chết... Tròn mười người cứ thế lại bị tiêu diệt.
Hội lính đánh thuê Hắc Thủ có tổng cộng 87 người tham chiến.
Trên đỉnh núi, nhóm Cố Phi bị đánh lén, Phiêu Lưu và hai người khác anh dũng hy sinh.
Trong rừng, tiểu Ảnh đang đi trinh sát thì bị Kiếm Quỷ và Ngự Thiên Thần Minh đánh lén, bỏ mạng.
Sau đó Cố Phi lại đánh lén ngọn núi nhỏ, tiêu diệt ba người.
Tiếp theo, đội mười người ở vùng đất trũng chạm mặt nhóm năm người của Hàn Gia Công Tử, đoàn diệt.
Tiểu đội 20 người của Nguyệt Hạ Độc Bạch trên đỉnh núi, gặp Cố Phi, đoàn diệt.
Hắc Chỉ đích thân dẫn bốn người, trong tình thế trước có sói, sau có hổ, hoang mang bất lực nhảy vào hố lửa tự thiêu.
Sau đó, đoàn tinh anh Công Tử hoàn toàn kiểm soát cục diện. Ba người Hàn Gia Công Tử trấn giữ điểm cao nhất, ba người khác xuống núi quấy rối. Cố Phi tự tay diệt hai đội, tổng cộng 20 người; Kiếm Quỷ và Ngự Thiên Thần Minh trong quá trình quấy rối đã tiêu diệt tổng cộng năm người.
Đến đây, hội lính đánh thuê Hắc Thủ đã có 66 người anh dũng hy sinh, chỉ còn lại 21 người.
Trong 21 người này còn có 6 người là những kẻ trước đó đã đi ra các khu rừng để ôm cây đợi thỏ, không ngờ lúc này con thỏ đã cắn đám thợ săn gần hết.
Họ nhận được lệnh tập hợp và đang từ trong rừng chạy ra, kết quả là trên đường đi chỉ thấy điểm của đối phương nhảy liên tục, còn số người bên mình thì giảm mạnh. Tính ra, ngoài sáu người họ, chỉ còn lại 15 người.
15 người này là do hai đội vội vàng gộp lại. Lúc này họ nhìn nhau, kinh hồn bạt vía.
Kênh chat của hội lính đánh thuê lúc này cũng im phăng phắc. Trước trận đấu, mọi người còn bàn tính làm sao để tìm ra đám chuột nhắt trốn đông trốn tây này, làm sao để bao vây chặn đánh khi chúng bỏ chạy. Chẳng ai ngờ sẽ rơi vào hoàn cảnh này. Cứ theo đà này, đối phương không chỉ muốn thắng, mà còn muốn toàn thắng.
Hắc Chỉ, người đã bị loại, nghiến răng nghiến lợi trong kênh chat: "Tất cả tản ra, để chúng nó tìm! Kéo dài đến hết giờ, nhất quyết không để chúng nó có được 'perfect'!!!"
Trong luật đấu đối kháng, để có được "perfect", một bên phải tiêu diệt toàn bộ đối thủ trong thời gian thi đấu mà không mất một ai. Nếu kéo dài đến hết giờ để hệ thống phân định thắng bại bằng điểm, hiển nhiên sẽ không thể có "perfect".
Giành được "perfect" không chỉ giúp phần thưởng kinh nghiệm và tiền bạc phong phú hơn, mà nỗi đau của kẻ bại trận là hệ thống sẽ coi đây là một vinh dự và thông báo trên kênh toàn hệ thống.
Hội lính đánh thuê là một tổ chức kiếm tiền bằng thực lực, thua một nhóm nhỏ sáu người của đoàn tinh anh Công Tử đã đủ mất mặt, nếu còn bị đánh cho một trận "perfect", sau này hội Hắc Thủ còn mặt mũi nào dùng danh hiệu hội lính đánh thuê số một thành Vân Đoan để mời chào làm ăn nữa?
Những người còn trong bản đồ lập tức tứ tán, chạy toán loạn khắp nơi.
Họ nghĩ đối phương chỉ có sáu người, còn mình có tận 21 người, cứ phân tán ra 21 góc, đối phương có đi tìm từng người cũng sẽ tốn không ít thời gian. Cứ để các ngươi tự nếm thử cái chiến thuật thả diều buồn nôn của các ngươi đi!
Hội lính đánh thuê Hắc Thủ giờ đã sa đọa đến mức phải tìm kiếm niềm vui chiến thắng bằng cách không cho đối thủ giành được "perfect".
Đáng tiếc thay, có Hàn Gia Công Tử, cái đại sát khí bản đồ này, đang ngồi trên điểm cao nhất của bản đồ, vừa nhấm nháp rượu, vừa chỉ điểm tọa độ. Ba người dưới núi cứ thế đi theo con đường đơn giản và hiệu quả nhất để truy kích đối thủ.
Ngay cả Chiến Vô Thương lúc này cũng có cơ hội thể hiện, loảng xoảng chạy xuống núi, nhờ Hàn Gia Công Tử chỉ cho một mục tiêu di chuyển chậm để anh đón đầu.
Mục tiêu ban đầu của hội lính đánh thuê Hắc Thủ là cố gắng không phân tán, hợp thành một khối. Đến cuối trận, họ lại phân hóa triệt để, mỗi người là một đơn vị. Đây không thể không nói là một sự châm biếm lớn lao.
Dưới núi, tất cả đều như ruồi không đầu chạy loạn, trong khi những người truy sát lại có sự chỉ huy hiệu quả của Hàn Gia Công Tử. Họ ưu tiên chặn giết những kẻ định trốn về rừng, sau đó mới đuổi theo những kẻ chạy lung tung khác.
Có chỉ huy rõ ràng, có tốc độ kinh người, cuộc truy sát này sao có thể không thuận lợi? Điểm của đoàn tinh anh Công Tử tăng vùn vụt, cuối cùng đạt 86, chỉ còn thiếu một điểm là viên mãn.
"Ái chà, còn một người nữa vẫn chưa xuất hiện. Dựa theo tình hình mỗi khu rừng đều có người của họ, người này hẳn là đang ở khu rừng phía 145, 421." Hàn Gia Công Tử nói.
Cố Phi, người đã xông pha cả buổi, lúc này cảm thấy có gì đó thiếu thiếu. Cậu chợt nghĩ ra, mở danh sách bạn bè, gửi tin nhắn cho Tịch Tiểu Thiên: "Này, còn lại một người, không phải là cô đấy chứ?"
"Ha ha, các cậu lợi hại thật đó!"
"Ở đâu, tự ra đi, đừng lãng phí thời gian."
"Được thôi, cậu tới đây, tôi và cậu đơn đấu!" Tịch Tiểu Thiên nói.
"Có âm mưu!" Cố Phi nói.
"Cậu sợ à?"
"Tọa độ?"
"398, 137!" Tịch Tiểu Thiên nói.
Chậc chậc, Công Tử cũng có lúc nhìn nhầm nhỉ, vị trí đó ở hướng chéo hoàn toàn so với chỗ gã nói mà! Cố Phi lẩm bẩm rồi đi về hướng đó.
Đề xuất Huyền Huyễn: Mục Long Sư