Chương 777: Bữa tiệc thịt nướng
Chương 777: Bữa tiệc thịt nướng
"Ồ?" Cố Phi nhận ra Kiếm Nam Du có điều muốn nói. So với những người chơi khác, vẻ mặt của bảy người này rõ ràng bình tĩnh hơn nhiều, không hề có vẻ hào hứng phấn khích.
"Mục đích chơi game của bảy người chúng tôi không giống họ lắm." Kiếm Nam Du nhìn những người chơi đang vui vẻ kia, nói xong lại không kìm được mà thở dài: "Trước kia tôi cứ nghĩ biến sở thích thành công việc là một chuyện hạnh phúc, nhưng làm lâu rồi mới phát hiện, sở thích và công việc thật sự không nên gộp làm một. Khi sở thích trở thành công việc, áp lực gánh trên vai quá lớn, niềm vui vốn có khi xem nó là sở thích cũng dần dần không tìm lại được nữa."
"Anh nói là chơi game à?" Cố Phi hỏi.
"Ừm." Kiếm Nam Du gật đầu.
"Game thì có gì hay mà chơi." Cố Phi nghiêm túc đồng tình.
"..." Bảy người đều nghẹn lời. Trong giới game thủ, kể cả những người quen của Cố Phi như Kiếm Quỷ cũng thường xuyên rơi vào cảnh đang nói chuyện với cậu ta thì đột nhiên không biết nói gì tiếp.
"Không có gì hay để chơi thì cậu chơi cái gì?" Lửa Đốt Áo cuối cùng không nhịn được hỏi.
"Tôi không đến để chơi game..."
"Đến để làm màu à?" Lửa Đốt Áo nhất thời kích động, nói chen vào.
"Không phải." Cố Phi lắc đầu, "Là đến để đánh người."
"..." Cuộc đối thoại lại tạm dừng. Thật ra kể cả ngoài đời thực, người đang nói chuyện với Cố Phi mà đột nhiên không nói tiếp được cũng có cả đống.
"Đánh... Đánh người?" Kiếm Nam Du vốn nghĩ bọn họ làm nghề cướp bóc đã đủ vô đạo đức rồi, không ngờ còn có người đến đây chỉ để đánh người.
"Đánh người chỉ là cách nói thô thiển cho dễ hiểu thôi. Nói một cách nghiêm túc thì là tìm một không gian để thi triển thân thủ này của tôi. Chẳng lẽ tôi lại ra đường đánh người thật à? Trong game làm nhiệm vụ truy nã cũng ổn. Tôi nghĩ các anh biết chuyện này chứ?" Cố Phi có ấn tượng rằng nhóm người này đều biết tâm thế chơi game của cậu.
"À... Biết, biết..." Bảy người lau mồ hôi, họ đúng là có biết, chỉ là Cố Phi đột nhiên tự nhận mình "đến để đánh người" làm họ nhất thời không phản ứng kịp.
"Ừm, tôi nhớ là tôi đã nói rồi." Cố Phi nói.
"Nói rồi, nói rồi." Bảy người luôn miệng đáp, nhưng rồi đều sững lại. Chẳng phải ban đầu họ đang bàn vấn đề của mình với Cố Phi sao? Sao tự dưng lại lái chủ đề sang người cậu ta thế này? Kiếm Nam Du là đại ca của bảy người, cũng là người phát ngôn chính. Lúc này, anh ta vội vàng đứng dậy, vừa đưa xiên thịt cho Cố Phi vừa cố gắng lái chủ đề về: "Vậy, công hội này dự định sẽ phát triển tiếp thế nào ạ?"
"Công hội à? Không biết nữa, tôi có hiểu gì đâu." Cố Phi vừa nói vừa ngồi xổm xuống nướng thịt bên đống lửa. Cậu vừa nướng vừa quay đầu hỏi: "Tôi nướng thế này được không? Tôi không có kỹ năng sống."
"Được." Kiếm Nam Du gật đầu, "Không có kỹ năng thì người chơi vẫn có thể tự làm những việc này, chỉ là thịt anh nướng sẽ không có thuộc tính cộng thêm như thức ăn làm từ kỹ năng Nấu Nướng thôi."
"Ồ..." Cố Phi đáp một tiếng, rồi lại tập trung vào xiên thịt, lật qua lật lại trên đống lửa. Kiếm Nam Du đang định tiếp tục chủ đề thì Cố Phi bỗng lên tiếng: "Thịt này ai thái thế?"
Kiếm Nam Du sững người, quay đầu nhìn lại, Hắc Thủy mon men đi tới, cũng vô cùng thắc mắc: "Tôi thái, sao thế?"
"Kỹ thuật thái quá ẩu! Anh xem nhát dao này, rõ ràng lúc đầu dùng lực ngón tay quá nhiều, thái đến nửa chừng thì lực không đủ, thế là lại bắt đầu dùng thêm sức của cơ bắp, cho nên vết cắt ở đoạn đầu và đoạn sau hơi run, phần sau có thêm sức của cơ bắp nên mới mượt hơn một chút. Thật ra như vậy vẫn chưa đủ, muốn nói về phát lực, chỉ dựa vào bản thân cơ thể thì còn kém xa, cái gọi là lực khởi từ..."
"Đại ca, anh đang nói cái gì vậy?" Bảy người choáng váng.
"Đang nói miếng thịt này của anh đấy!" Cố Phi nói.
"Anh nói thịt? Không phải đang nói gì mà phát lực sao?" Hắc Thủy nói.
"Tôi đang nói là nhìn từ miếng thịt này để thấy cách anh phát lực. Tôi nói không đúng à?" Cố Phi hỏi.
"Xấu hổ quá! Tôi đã cố gắng hết sức để nhớ lại, nhưng thật sự không tài nào nhớ nổi lúc thái miếng thịt này tôi đã dùng lực ngón tay hay sức cơ bắp, hay là lúc đầu dùng lực ngón tay sau đó dùng sức cơ bắp nữa." Hắc Thủy nói.
"Chuyện này cũng bình thường." Cố Phi gật gật đầu, "Dù sao anh cũng không được huấn luyện bài bản, đây có thể chỉ là một chi tiết rất nhỏ, có lẽ chính anh cũng không nhận ra."
Hắc Thủy thực sự không biết nói gì tiếp, vẻ mặt cầu cứu nhìn sáu người còn lại. Kiếm Nam Du hai lần muốn nói chuyện chính đều bị Cố Phi lái đi chỗ khác, lần này đã là lần thứ ba, anh quyết định phải tốc chiến tốc thắng, bèn hít một hơi thật sâu rồi đột nhiên nói một lèo: "Ý của chúng tôi là chúng tôi cần kiếm tiền trong game để nuôi sống bản thân nhưng bây giờ gia nhập công hội Phi Thường Nghịch Thiên rõ ràng mang màu sắc giải trí nhiều hơn nên chúng tôi muốn biết trong kế hoạch phát triển sau này của công hội có con đường nào phù hợp để anh em chúng tôi kiếm tiền không ví dụ như làm lại phương pháp cày cấp hiệu quả như trước kia chẳng hạn nếu không có thì dù rất muốn ở lại chơi cùng mọi người chúng tôi cũng phải tìm cách giải quyết vấn đề sinh tồn của mình."
Kiếm Nam Du nói xong một hơi, Cố Phi nghe mà trợn mắt há mồm, một lúc lâu sau mới mở miệng: "Nói nhanh vậy? Anh vừa nói gì thế?"
Kiếm Nam Du suýt nữa thì hộc máu vào mặt Cố Phi, nhưng cuối cùng cậu ta cũng hỏi đến vấn đề "anh nói cái gì", Thảo Gian lúc này liền xông lên, thay ca cho Kiếm Nam Du, lặp lại tình hình vừa rồi một lần nữa.
"Ồ! Các anh nói chuyện này à." Cố Phi gật gật đầu, "Nói đúng lắm, nhưng chuyện công hội tôi chẳng hiểu gì cả, Kiếm Quỷ bọn họ nói sao?"
"Họ à?" Sắc mặt bảy người Kiếm Nam Du có chút ảm đạm, "Tối qua chúng tôi có trao đổi một chút, nhưng không được thuận lợi lắm. Thực ra chúng tôi cũng hiểu, những người như chúng tôi có lòng công lợi trong game khá nặng, còn đại ca Kiếm Quỷ và mọi người thì hoàn toàn đến vì niềm vui game mang lại, họ là kiểu người thật lòng yêu quý trò chơi này. Những kẻ dựa vào game để kiếm tiền như chúng tôi, trong lòng họ có lẽ là đang chà đạp lên trò chơi. Đại ca Kiếm Quỷ nói rằng trọng tâm hiện tại là làm thế nào để xây dựng công hội lớn mạnh hơn, chúng tôi vừa vào đã đề cập đến chuyện lợi ích, anh ấy có vẻ không quan tâm lắm. Tôi cũng biết làm vậy không hợp lý, nhưng biết làm sao được! Anh em chúng tôi cũng phải ăn cơm chứ."
"Tiền kiếm được từ phương pháp cày cấp hiệu quả lần trước chắc không ít đâu nhỉ?" Cố Phi nói.
"Khoản đó không ít, đủ để anh em chúng tôi cầm cự một thời gian, nhưng dù sao trò chơi này cũng là cần câu cơm của chúng tôi, nên chúng tôi vẫn hy vọng có thể biết rõ về tương lai, như vậy trong lòng mới yên tâm được." Kiếm Nam Du nói.
"Anh yên tâm đi!" Cố Phi nói, "Tôi nghĩ Kiếm Quỷ không phải là không quan tâm, mà là chưa nghĩ ra cách xử lý thôi. Đây cũng là lần đầu tiên cậu ấy lập công hội trong game này mà! Mọi người đều là bạn bè, tên Kiếm Quỷ đó sẽ không không nghĩ cho bạn bè đâu."
Cố Phi vừa nói, vừa đưa xiên thịt nướng trong tay cho Kiếm Nam Du.
Kiếm Nam Du bán tín bán nghi, nhận lấy xiên thịt Cố Phi đưa rồi cắn một miếng, nhai hai cái thấy không ổn, bèn lấy ra khỏi miệng nhìn rồi nói: "Chưa chín!"
"Vậy à? Thế thì nướng thêm chút nữa." Cố Phi lại giật xiên thịt từ tay Kiếm Nam Du, đặt lên lửa lật qua lật lại. Kiếm Nam Du vội vàng nhổ miếng thịt trong miệng ra hỏi: "Cậu có biết làm không đấy?"
"Biết sơ sơ." Cố Phi nói, kiến thức sơ sơ của cậu đến từ Hèn Nhát Cứu Tinh, cậu cũng từng nướng thịt với Hèn Nhát Cứu Tinh một lần như thế này, loáng thoáng nhớ là cứ lật qua lật lại như vậy.
"Để tôi?" Hắc Thủy tiến lên.
"Đừng, để tôi thử lại lần nữa." Cố Phi tiếp tục chuyên tâm nướng thịt.
Bảy người lúc này lại sợ hãi, định lặng lẽ chuồn đi, nhưng trình độ quan sát của Cố Phi ở mức nào chứ, cậu lập tức phát hiện, chỉ tay vào Kiếm Nam Du nói: "Anh đừng đi! Chỉ có anh được ăn thôi, anh cắn rồi mà."
Kiếm Nam Du lệ rơi đầy mặt: Cậu đã hại tôi một lần rồi, sao vẫn không buông tha cho tôi vậy? Không hổ là sát thủ số một trong game, thủ pháp giết người không cần dao cũng thành thạo đến thế, đây là muốn làm mình chết vì đồ ăn dở đây mà! Sáu người còn lại nhìn Kiếm Nam Du, ánh mắt đều lộ vẻ bi tráng.
Kiếm Nam Du cảm thấy mình không thể chết vô ích, đã ngồi đây thì phải hỏi thêm chút chuyện. Thế là anh lại gần hỏi: "Vậy vụ làm ăn phương pháp cày cấp hiệu quả của tôi, có tiếp tục nữa không?"
Vụ làm ăn này lãi lớn, nhóm Kiếm Nam Du đã nếm được vị ngọt, chỉ hận mình không nắm giữ kỹ thuật này, nếu không thì quan tâm gì đến thành chiến, đã sớm đi khắp nơi bán nghề rồi.
"À, cái đó!" Cố Phi gật đầu, "Vụ đó thì các anh phải bàn bạc nhiều với tên nhóc Bách Thế Kinh Luân kia. Cậu ta rất có thể cũng sẽ đi theo con đường kiếm tiền từ game, các anh có thể cùng nhau kinh doanh tốt hạng mục này."
"Vậy còn cậu?" Kiếm Nam Du hỏi, sáu người còn lại cũng vểnh tai lên nghe. Họ và Bách Thế Kinh Luân còn chưa quen thân, trong khi với Cố Phi thì là từ địch thành bạn, họ không chỉ nể phục bản lĩnh mà còn cả con người của Cố Phi. Nhất là việc Cố Phi kiếm được tiền mà không lấy phần lớn, một ông chủ như vậy đương nhiên nhân viên vô cùng yêu thích.
"Tôi à? Tôi lại không cần dựa vào cái này để kiếm sống, chơi cho vui là được rồi." Cố Phi nói. Vốn dĩ cậu chẳng có ý định dựa vào thứ này để kiếm tiền, mọi ý tưởng đều do Bách Thế Kinh Luân nghĩ ra, Cố Phi hoàn toàn là bất đắc dĩ.
"Vậy à..." Kiếm Nam Du gật đầu, đã bắt đầu nghĩ cách bàn bạc với Bách Thế Kinh Luân về việc này, kết quả Giao Thủy bỗng chỉ tay nói: "Ha ha, nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến."
Mọi người đều nhìn về hướng đó, quả nhiên thấy Bách Thế Kinh Luân. Không chỉ có cậu ta, mà còn có Thủy Thâm, Lộ Kha và một số người khác của công hội Cực Độ Thâm Hàn từ thành Lâm Ấm, họ đang chào hỏi nhóm Kiếm Quỷ.
"Cuối cùng cậu cũng lập được công hội rồi, sao tôi có thể không đích thân đến chúc mừng một tiếng chứ?" Giọng Thủy Thâm theo gió thổi tới.
Sau đó là nhìn thấy Hàn Gia Công Tử, Thủy Thâm vốn đang tươi cười rạng rỡ bỗng nghiến răng: "Tôi nghe nói có kẻ nào đó trong trận thành chiến đã ở phe đối địch phá rối mọi người mà nhỉ? Sao bây giờ còn mặt dày đứng ở đây thế?"
"Thôi đi, đồ ngây thơ." Hàn Gia Công Tử hờ hững phun ra ba chữ, khiến Thủy Thâm tức chết đi được, rồi cũng chẳng thèm đợi Thủy Thâm tranh luận mà bỏ đi sang một bên.
"Ồ, Kỹ Sư Cạm Bẫy số một thành Vân Đoan, anh cũng ở đây à!" Thủy Thâm thấy Hàn Gia Công Tử bỏ đi, bèn tiếp tục chào hỏi người khác, bỗng nhìn thấy một người, lập tức lớn tiếng gọi.
Cố Phi giật mình, vội đứng dậy nhìn quanh, quả nhiên tìm thấy bóng dáng của Anh Trủng Nguyệt Tử theo hướng mắt của Thủy Thâm. Gã này đã ở đây thì người của công hội Hoa Tùng Trung Vĩnh Sinh chắc cũng đã đến cả rồi. Như vậy, các cô gái sẽ gặp nguy hiểm! Cố Phi vội vàng nhìn khắp nơi, xem có cô gái nào bị bẫy kẹp phải không, kết quả lại thấy Hỏa Cầu đã mon men tới: "Túy ca, tìm gì thế?"
"Người của Hoa Tùng Trung Vĩnh Sinh đến cả rồi à?" Cố Phi nói.
"Đến rồi, nhưng Túy ca yên tâm, bọn họ không dám làm loạn đâu, bối cảnh này mà còn quậy phá thì chẳng phải là không nể mặt anh với đại ca Kiếm Quỷ à!" Hỏa Cầu nói. Mặc dù Kiếm Quỷ từ đầu đến cuối là lão đại của công hội, nhưng trong suy nghĩ của Hỏa Cầu, Cố Phi rõ ràng vẫn là người cậu ta tuân lệnh răm rắp. Khi nhắc đến hai người, Cố Phi luôn được xếp trước, đó là sự phân chia chủ thứ.
"Vậy họ đang làm gì?" Cố Phi tìm một vòng cũng không thấy người của Hoa Tùng Trung Vĩnh Sinh, chỉ thấy Anh Trủng Nguyệt Tử đang nướng thịt cùng Mênh Mông Rậm Rạp ở một đống lửa bên kia.
"Tìm con gái bắt chuyện chứ gì!" Hỏa Cầu nói.
"..." Cố Phi hết nói nổi, "Không phải bảo không quậy phá sao?"
"Bắt chuyện thì sao lại là quậy phá? Túy ca xem, bây giờ em đang bắt chuyện với anh, em có đang quậy phá không?" Hỏa Cầu nói.
"Lúc nào mà cậu không quậy phá?" Cố Phi nói.
"Túy ca không hổ là đại ca của em, đúng là quá hiểu tiểu đệ mà!" Hỏa Cầu nịnh nọt.
Cố Phi cũng không chịu nổi đòn tấn công này, tay run lên làm rơi cả xiên thịt vào đống lửa. Hỏa Cầu vội vàng muốn xông lên cứu, nhưng bị Kiếm Nam Du liều chết ngăn lại: "Thôi thôi, đổi xiên khác là được rồi."
Trong lúc nói chuyện, Thủy Thâm và những người mới đến đã đi một vòng, cũng ghé qua chỗ Cố Phi. Sau khi chào hỏi nhau xong, Bách Thế Kinh Luân khoe khoang với Cố Phi về việc hắn đã uy phong lẫm liệt thế nào trong trận thành chiến. Cố Phi nghe xong chỉ cười nhạt, nói một câu: "Đó là vì tôi không thủ thành Lâm Ấm", khiến Bách Thế Kinh Luân buồn bực muốn chết. Nhưng về mặt công phu, hắn đúng là kém Cố Phi không chỉ một hai bậc, Bách Thế Kinh Luân thật thà sẽ không bao giờ phủ nhận điều này.
Cố Phi nói xong lại chỉ vào nhóm bảy người của Kiếm Nam Du: "Mấy anh đây vừa mới hỏi chuyện làm ăn về phương pháp cày cấp hiệu quả đấy! Sau này việc đó có lẽ chủ yếu là do cậu và họ cùng làm, các người bàn bạc kỹ đi."
Kiếm Nam Du thấy Cố Phi còn chủ động giúp mình bắc cầu, vô cùng vui mừng, lập tức muốn kéo Bách Thế Kinh Luân đi bàn bạc. Nhưng Bách Thế Kinh Luân như thể đột nhiên nhớ ra chuyện gì, quay đầu nói với Thủy Thâm: "Sổ sách thành chiến ông còn chưa thanh toán cho tôi đâu đấy!"
"Đúng đúng, phải thanh toán, phải thanh toán. Lát nữa tôi tổng hợp rồi gửi cho cậu." Thủy Thâm vội nói.
Bách Thế Kinh Luân gật đầu, tỏ vẻ hài lòng. Nhóm bảy người của Kiếm Nam Du ở bên cạnh càng mừng như mở cờ trong bụng. Tính cách coi trọng lợi ích này của Bách Thế Kinh Luân thật sự khiến họ vô cùng thích thú. Còn ở chỗ của Kiếm Quỷ và các cao thủ game khác, bàn chuyện tiền nong cứ như một việc rất mất mặt và tổn thương tình cảm, điểm này nhóm Kiếm Nam Du thực sự không dám đồng tình.
Tám người này nhanh chóng tìm được tiếng nói chung về việc kiếm tiền, kéo nhau sang một bên bàn kế hoạch lớn. Bên đống lửa chỉ còn lại Thủy Thâm, Lộ Kha và Cố Phi.
"Ghê nha, trận thành chiến lần này lại oai phong một phen." Thủy Thâm và Cố Phi thật ra cũng chỉ quen sơ sơ, nhưng người này đến cả Anh Trủng Nguyệt Tử cũng chào hỏi như vậy, rõ ràng là một kẻ trời sinh thân thiện. Nói qua nói lại với Cố Phi, anh ta đã hoàn toàn không còn khách sáo.
"Bình thường thôi." Cố Phi thuận miệng khiêm tốn. Lúc này, lại có một người từ bên cạnh đi tới, Cố Phi nhìn thấy, cười chào hỏi: "Là quản lý Linh, sao anh cũng đến đây?"
"Đừng gọi thế, nghe kỳ lắm." Linh Cốc Phong vội nói, "Chẳng phải nghe nói hai công hội lớn của các anh sáp nhập rồi tổ chức tiệc mừng ở đây sao, tôi cũng đến để chúc mừng, còn đặc biệt chọn mấy anh em, đều là cao thủ nướng thịt đấy!"
"Không hổ là quản lý nhân sự!" Cố Phi giơ ngón cái, "Nhưng có cần phải hỏi lão đại công hội của chúng tôi không, kìa, đang ở đằng kia." Cố Phi chỉ Kiếm Quỷ cho Linh Cốc Phong.
"Vậy tôi qua đó, mấy vị cứ tự nhiên." Linh Cốc Phong cũng chào hỏi Thủy Thâm và Lộ Kha dù không quen biết, rồi đi tìm Kiếm Quỷ. Lúc này sắc mặt Thủy Thâm có chút không tự nhiên, nhìn theo bóng lưng của Linh Cốc Phong nói: "Người này là?"
"Người của phòng làm việc, tên Linh Cốc Phong, trong trận thành chiến lần này đã giúp chúng tôi rất nhiều." Cố Phi biết Thủy Thâm rất không ưa các phòng làm việc, nhưng vẫn nói ra sự thật.
"Ồ? Nhà nào thế?" Thủy Thâm hỏi.
"Phòng làm việc Vân Đằng, anh biết không?" Cố Phi nói.
"À, Vân Đằng... Tôi biết, là một phòng làm việc mới nổi mấy năm gần đây, danh tiếng khá tốt. Nhưng bây giờ các phòng làm việc đều rất chú trọng phương diện này, tai tiếng đầy trời thì không thể tồn tại được, danh tiếng cũng chẳng nói lên được điều gì, huống chi còn là một nhà mới nổi, tự nhiên càng phải làm màu một chút."
"Vậy à, nói thế thì họ cũng chẳng phải người tốt lành gì rồi?" Cố Phi cười.
"Điều đó thì tôi không dám chắc, nhưng tôi tin một câu." Thủy Thâm nói.
"Câu gì?"
"Thiên hạ quạ con nào mà chẳng đen." Thủy Thâm nói.
"À..." Cố Phi nghe xong, cũng đăm chiêu nhìn về bóng lưng của Linh Cốc Phong. Mặc dù người này cho cậu ấn tượng rất tốt, nhưng ấn tượng mà Ngũ Dạ để lại cho cậu cũng sâu sắc không kém.
Gã Thủy Thâm này thì ở bên cạnh tiếp tục châm dầu vào lửa: "Anh xem, việc phân chia nội thành sau trận thành chiến này thực sự là một miếng bánh gato siêu to khổng lồ. Tôi đoán chắc các phòng làm việc chỉ hận không thể thâu tóm toàn bộ nội thành dưới quyền kiểm soát của mình. Trong lúc thành chiến, họ chắc chắn cũng đã dốc sức rất nhiều, tôi đoán bây giờ tất cả các chủ thành đều ít nhiều có một số nội thành bị các công hội do phòng làm việc kiểm soát nắm giữ. Chỉ có các anh, thành Vân Đoan của các anh, lại bày ra cái trò yêu ma gì mà người chơi thủ thành đánh bại người chơi công thành, các phòng làm việc đã đầu tư vào trận thành chiến lần này chắc chắn đều ăn một vố đau. Họ nhất định sẽ nhắm vào các anh, dĩ nhiên không phải là trả thù, mà chủ yếu vẫn là vì kinh doanh. Tình hình nội thành của thành Vân Đoan các anh, lợi ích lớn hơn nhiều so với các chủ thành khác. Nhất là bây giờ các anh sáp nhập lại, toàn bộ nội thành vốn có của người chơi thành Vân Đoan lại tập trung hết vào tay một công hội, điều này thuận lợi cho việc tranh đoạt đến mức nào chứ? Hơn nữa ở đây cũng tiện kinh doanh nữa! Các chủ thành khác, ví dụ như Lâm Ấm của chúng tôi, công hội Cực Độ Thâm Hàn của chúng tôi giành được một nội thành, ngoài chúng tôi ra, còn có tổng cộng 17 công hội khác nhận được phần thưởng nội thành. Nói đến đây tôi lại tức, mẹ nó chứ chúng tôi kiếm được hơn 300 điểm trong thành chiến, mà chỉ cho một cái nội thành, mấy tên khốn kia chỉ có hơn 100, 200 điểm mà cũng được một cái nội thành, còn có thiên lý hay không hả trời!"
"Lạc đề!" Lộ Kha ở bên cạnh nặng nề nói một câu.
"À à, quay lại chuyện phòng làm việc. Anh xem, các chủ thành như chúng tôi, tất cả các nội thành muốn phát triển đều phải cạnh tranh với nhau. Chỉ có chủ thành của các anh là hoàn toàn không có, chỉ một mình các anh độc chiếm, đây thực sự là lũng đoạn! Đương nhiên, vẫn còn những nội thành không do người chơi kiểm soát, nhưng tôi dám chắc, sau này dù là bất động sản hay thương nghiệp ở chủ thành, các nội thành do người chơi kiểm soát đều sẽ là trung tâm. Cái mô hình máy móc cứng nhắc của hệ thống, làm sao có thể là đối thủ cạnh tranh của người chơi được! Bây giờ, anh đã hiểu trong tay các anh là một miếng bánh gato lớn cỡ nào chưa?" Thủy Thâm nói.
Đề xuất Tiên Hiệp: Vạn Đạo Trường Đồ