Chương 307
"Ông cứ để con! Thằng này là phải ép." – bố tôi nói câu mà làm tôi phì cười.
"Thôi thôi được rồi, cứ thư thư cho con giãn việc ra đã, rồi đâu có đó."
Để ông và mọi người ngồi nói chuyện. Tôi chạy xuống bếp thấy Linh Nga đang ngồi cuộn nem rán với mấy cô và bác gái cả.
"Cháu chào bác, cháu chào các cô."
"Thỏ đấy à, dạo này có người yêu trông béo tốt hẳn ra nhỉ." – bác gái tôi nói.
"Ơ…" – tôi giật mình.
"Ngại à, có gì mà phải ngại. Người yêu chứ có phải người ngoài đâu mà ngại."
"Bác tự nhiên lại nói biệt danh cháu ra làm gì, mất hết hình tượng."
Linh Nga thì cũng hơi ngạc nhiên, quay sang hỏi:
"Ở nhà mọi người gọi anh Tùng là Thỏ à bác?"
"Ngày xưa nó tên là Thỏa, nhưng mà gọi tên nó khó, mọi người toàn gọi là Thỏ thôi, giờ cả xóm vẫn gọi là Thỏ mà. Sau này mẹ nó mới đổi tên thành Tùng đấy!" – bác tôi cười.
Cô ấy nghe thấy vậy thì cứ tủm tỉm cười. Thêm một bí mật lại bị tiết lộ với cô ấy.
Đề xuất Tiên Hiệp: Công Tử Biệt Tú