Chương 766: Hoàng Thử Lang Tinh

Khi chúng tôi về đến nhà, dì đã không còn ở đó. Vương Vũ lo lắng chỉ vào căn phòng nói: "Giai Giai sau khi trở về vẫn luôn tìm kiếm cây tỳ bà trong phòng, sau đó thì không nói tiếng nào mà cứ ngồi ở bên trong."

Hiển nhiên Vương Vũ vẫn còn tình cảm với Giai Giai, trong lúc lo lắng không nói nên lời.

Tôi vỗ vai hắn, bảo hắn đừng lo, tin rằng sự tình sẽ sớm có đột phá.

"Ngươi về nghỉ ngơi đi, có việc ta sẽ gọi." Nghĩ đến việc cơ thể tôi chưa hoàn toàn hồi phục, Vương Vũ liền nhận gác đêm. Dù sao phòng của Giai Giai cũng không cần nhiều người, nên tôi đồng ý đưa Tiểu Nguyệt về phòng nghỉ ngơi.

Đang ngủ, tôi lại đột nhiên nghe thấy một tràng âm thanh sột soạt vang lên. Tôi mở mắt ra thì thấy Tiểu Nguyệt đang thu dọn đồ đạc, bèn hỏi nàng đang làm gì.

"Về nhà thôi."

Nàng ta ngay cả đầu cũng không ngoảnh lại, chỉ lạnh lùng đáp một câu rồi tiếp tục thu dọn.

Trong nháy mắt, cơn buồn ngủ của tôi tan biến sạch. Tôi hất chăn ra, ôm lấy nàng nói: "Chuyện này sắp giải quyết xong rồi, bây giờ mà rời đi thì khác nào bội tín với bạn học cũ của muội sao?"

"Ta muốn ly khai khỏi ngươi."

Tiểu Nguyệt đẩy tôi ra, mặt không chút biểu cảm nói. Cả gương mặt nàng không hề có chút cảm xúc nào, giống hệt như lúc mới gặp.

Mẹ nó chứ, lại đến lượt vợ của ông đây gặp chuyện.

Tôi giả vờ bất đắc dĩ tranh cãi với nàng một hồi, rồi cố ý đưa nàng đi ra xa, sau đó nhanh chóng trèo lên nóc phòng của Giai Giai.

Lúc này Vương Vũ đang vểnh mông lên quan sát, thấy tôi đến thì tâm trạng không tệ, nói: "Nàng ngủ rồi, xem ra hôm nay không có vấn đề gì, ngươi về ngủ tiếp đi."

"Nàng thì không có việc gì, nhưng Tiểu Nguyệt bị thứ gì đó dẫn đi rồi."

Tôi chỉ vào Tiểu Nguyệt đang đi rất nhanh ở phía xa. Vương Vũ nhìn theo, "A" lên một tiếng, sau đó chúng tôi liếc mắt nhìn nhau.

Nếu Tiểu Nguyệt đã xảy ra chuyện, Giai Giai tạm thời sẽ an toàn. Hai người chúng tôi nhanh chóng bám theo sau.

Thứ này hiển nhiên không có tính cảnh giác như Ngân Diện Ngọc Mã, đi một mạch mà không hề quay đầu lại. Vương Vũ dựa vào sự quen thuộc địa hình dẫn tôi đi đường tắt, cuối cùng phát hiện nàng đang đứng trước một ngôi mộ cũ nát.

Tôi cứ tưởng ngôi mộ này có lai lịch gì lớn, kết quả Vương Vũ khẳng định đây chỉ là nghĩa trang của dân làng địa phương, không có gì đặc biệt.

Nói vậy tức là tên kia đang chiếm mộ của người khác, mà tình huống này phần lớn xảy ra trên người những súc sinh nửa người nửa yêu. Tôi cười lạnh, lấy ra Thánh Mẫu Trượng, lẳng lặng quan sát. Tiểu Nguyệt dịu dàng ngồi trước bia mộ, đôi mắt long lanh ngấn nước nói: "Phu quân."

Mẹ kiếp, phu quân của ngươi đang ở đây này.

Tôi nấp trong bóng tối mà lòng chua xót không chịu nổi, thiếu chút nữa đã xông ra. Vương Vũ vội giữ chặt tôi, miệng không ngừng nói: "Tiểu bất nhẫn tắc loạn đại mưu."

Tiểu Nguyệt gọi liên tục vài tiếng, từ trong mộ đột nhiên nổi lên một trận gió lạnh, lướt quanh nàng vài vòng, sau đó một cái bóng màu trắng xuất hiện trong trận gió, chậm rãi dừng lại bên cạnh nàng.

Tuy tên này trông trắng trẻo sạch sẽ, giống như Trư Cương Liệp trong phim Tây Du Ký: Hàng Ma Thiên, mặt mũi bóng loáng, nhưng cái mùi súc sinh trên người hắn không cách nào che giấu được. Nó nhìn chằm chằm Tiểu Nguyệt một hồi, không nhịn được nuốt nước miếng, rồi đưa tay nắm lấy cổ áo Tiểu Nguyệt, định cởi quần áo của nàng.

Tôi thấy mặt mình sắp tái xanh, liền đứng bật dậy. Vương Vũ còn đang lẩm bẩm "tiểu bất nhẫn tắc loạn đại mưu", tôi tức giận đến mức tát hắn một cái, lạnh lùng mắng: "Mưu cái ông nội nhà ngươi!"

Sau khi lao ra, tôi lăng không ném Thánh Mẫu Trượng qua. Toàn bộ sự chú ý của tên kia đều đặt trên người Tiểu Nguyệt, mà tốc độ của Thánh Mẫu Trượng lại cực nhanh, chỉ cần đánh trúng, tôi chắc chắn có thể giết chết nó ngay lập tức.

Không ngờ ngay lúc Thánh Mẫu Trượng sắp chạm vào nó, bên cạnh nó đột nhiên phụt ra một luồng sương mù màu vàng đánh về phía tôi như tia chớp. Tôi vô thức né sang một bên, đến khi định thần lại thì Thánh Mẫu Trượng đã đánh hụt, còn vật kia cũng biến mất không thấy đâu.

Tiểu Nguyệt đứng ở đằng xa nhìn bọn tôi, lại nhìn phần mộ, trên mặt tràn đầy vẻ mê man.

Tôi vọt tới ôm nàng vào lòng, vừa định nói mấy câu an ủi thì nghe thấy Vương Vũ ở bên cạnh hô to: "Cửu Lân, cẩn thận!"

Tôi nghe xong liền sững sờ, ngay sau đó như tia chớp nhìn về phía Tiểu Nguyệt. Ánh mắt nàng lộ ra một tia giảo hoạt, há miệng cắn ngay vào yết hầu của tôi.

Nhìn hàm răng này còn sắc bén hơn cả răng chó, tôi chỉ có thể ngửa người ra sau theo phản xạ. Răng của nàng cắm phập lên vai tôi, tôi đau đớn kêu lên một tiếng, nhanh chóng bấm chỉ quyết phong bế huyệt vị trên vai để phòng ngừa trúng độc, đồng thời từ trong túi móc ra một xấp linh phù dán hết lên người Tiểu Nguyệt.

Nàng vốn còn muốn cắn tôi, nhưng sau khi bị linh phù áp chế, cả người liền trì trệ. Tôi nhân cơ hội thu hồi Thánh Mẫu Trượng, điểm một cái vào trán nàng. Mắt Tiểu Nguyệt trong nháy mắt đỏ lên, trên mặt xuất hiện lông tóc trắng vàng, ngay sau đó cả khuôn mặt cũng biến thành bộ dạng của súc sinh.

"Cút mẹ mày ra, nếu không lão tử sẽ nghiền xương mày thành tro!" Tôi hung tợn quát, nhưng trong lòng lại hoảng loạn.

Thông thường, sau khi Âm linh bị tấn công sẽ thoát khỏi cơ thể vật chủ, nhưng cái tên trước mắt này lại rất ranh ma, nó nhìn ra tôi rất quan tâm Tiểu Nguyệt nên sống chết cố thủ, muốn dùng thân thể của Tiểu Nguyệt để đánh cược với tôi.

"Cửu Lân, ngươi tránh ra."

Không biết từ lúc nào, trong tay Vương Vũ đã có thêm một thanh loan đao lấp lánh hàn quang. Hắn xông lên, vung đao nhắm thẳng vào cổ Tiểu Nguyệt chém tới. Tôi chỉ cần liếc qua là biết thanh loan đao này không phải vật tầm thường, cũng biết hắn cố ý dọa cho vật kia ra ngoài, nhưng vẫn không kiềm chế được mà muốn ngăn cản hắn.

"Đi chết đi!"

Vương Vũ dường như đã đoán trước được tôi sẽ ra tay nên tốc độ vung đao càng nhanh hơn.

Trên mặt vật đó cuối cùng cũng lộ vẻ sợ hãi, nó "vèo" một tiếng bay ra khỏi cơ thể Tiểu Nguyệt, hóa thành một làn khói vàng bỏ chạy về phía núi.

Mắt thấy loan đao sắp bổ tới Tiểu Nguyệt, Vương Vũ chợt hét lớn một tiếng, thân thể cứng rắn lộn một vòng trên không trung rồi thu đao lại, nhìn tôi nhàn nhạt mở miệng: "Đắc tội."

Hắn làm không sai, vừa rồi rõ ràng tôi đã bị nó khống chế, chỉ có thể dùng thủ đoạn này để bức nó ra ngoài.

"Thứ này thả ra sương mù thối như rắm, tám phần là Hoàng Thử Lang." Vương Vũ nhìn phương hướng nó rời đi, lẩm bẩm một câu rồi cầm loan đao đuổi theo.

Tôi ôm Tiểu Nguyệt đã hôn mê về nhà, rót cho nàng một bát nước bùa. Rất nhanh sau đó nàng liền tỉnh lại, có chút ngây ngô nói: "Trương ca, muội vừa rồi hình như đã mơ một giấc."

"Ha ha, vốn dĩ chỉ là một giấc mộng thôi." Tôi không nói ra chân tướng cho nàng biết, nếu không buổi tối nàng lại gặp ác mộng.

Không bao lâu sau, Vương Vũ đã trở về, ủ rũ nói rằng tên kia lên núi thì biến mất.

"Ta có cách đối phó với nó."

Trong lúc chờ Tiểu Nguyệt tỉnh lại, tôi đã nghĩ ra một chủ ý. Nếu tên kia là một kẻ háo sắc, tôi có thể lợi dụng chính điểm này để đối phó với hắn. Dù sao Vĩ Ngọc của tôi cũng là một mỹ nữ hiếm có, dùng mỹ nhân kế là thích hợp nhất.

Chỉ là tôi lo dì Bùi không trấn áp được cây tỳ bà, liền gửi tin hỏi thăm một chút. Dì cho biết Ngân Diện Ngọc Mã vẫn luôn an phận, đoán chừng là đã cảm nhận được dì là hậu nhân của mình.

Nếu không còn nỗi lo về sau, tôi liền gọi Vĩ Ngọc trở về, bảo nàng mấy ngày gần đây cứ loanh quanh trên núi, tôi không tin tên kia không mắc câu. Vĩ Ngọc vừa nghe mình phải đi dùng mỹ nhân kế, mà đối phương lại là một con súc sinh, liền kiêu ngạo tuyên bố đánh chết cũng không đi.

"Có chắc là không đi không?" Tôi hỏi.

"Đánh chết cũng không đi." Vĩ Ngọc hừ lạnh, quay đầu sang một bên.

"Vậy được, trong vòng một năm đừng nghĩ đến việc ăn thịt nữa."

"Không ăn thì không ăn, hừ!"

Vĩ Ngọc nói xong thì đảo mắt một vòng, rồi rất ngoan ngoãn bay ra khỏi lòng tôi, hướng về phía ngọn núi lớn. Khi bay đến cửa, nàng vẫn không quên quay đầu lại làm mặt quỷ với tôi: "Ca ca xấu, chỉ biết bắt nạt Vĩ Ngọc!"

Tôi nhìn theo bóng nàng, bất đắc dĩ lắc đầu.

Vương Vũ cũng cười theo, sau đó nhìn về phía phòng của Giai Giai, sắc mặt lại trở nên khó coi.

Tiểu Nguyệt thấy vậy bèn giơ tay đẩy tôi, nhỏ giọng nói: "Trương ca, bây giờ có thể giúp Giai Giai được chưa?"

Đề xuất Tiên Hiệp: Vạn Vực Chi Vương
Quay lại truyện Âm Gian Thương Nhân
BÌNH LUẬN