Chương 775: Chuyên giết kẻ phụ lòng

Xét thấy vụ án lần này do nữ quỷ gây ra, đội trưởng cảnh sát chỉ có thể dừng việc điều tra, giúp nữ chủ nhân xử lý thi thể của gã phú thương xong rồi thu quân. Trên đường trở về, tôi không ngừng nhớ lại mấy vụ án thảm khốc trước đó, luôn cảm thấy nữ quỷ không phải vì tức giận tôi mà mới đại khai sát giới.

Lúc trước, khi đối mặt với đôi nam nữ vụng trộm ở trường học, nàng rõ ràng cũng chỉ vội vàng giết gã đàn ông. Lần này, nàng giết tên phú thương nhưng lại không động đến cô tiểu tam kia, điều này cho thấy nàng chỉ giết đàn ông chứ không giết đàn bà. Hơn nữa, đến giờ tôi vẫn không tin viên cảnh sát may mắn sống sót là nhờ có binh khí trong tay nên mới thoát chết, rất có thể là do nữ quỷ vốn không có ý định giết anh ta!

Nghĩ đến đây, trong đầu tôi đột nhiên nảy ra một suy đoán táo bạo, bèn theo bản năng nhìn viên cảnh sát trưởng đi bên cạnh mà hỏi: "Hai vị thuộc hạ đã chết của ngài, lúc còn sống tác phong có vấn đề gì không?"

"Cái này…"

Viên cảnh sát trưởng hơi sững sờ, ngập ngừng một lúc mới khó khăn gật đầu nói: "Hai người họ quả thật thường xuyên lui tới những chốn phong nguyệt, vì chuyện này mà ta đã không ít lần la mắng họ".

Quả nhiên đúng như tôi nghĩ, nữ quỷ chỉ giết những gã đàn ông không chung thủy. Sau khi có được manh mối quan trọng này, cuối cùng tôi cũng có chút tự tin.

Sau khi tách khỏi viên cảnh sát trưởng, tôi đi thẳng đến ngôi trường có mấy cô gái đang khóc lóc. Lúc này đang là giữa trưa, ánh mặt trời trên đỉnh đầu gay gắt, nhưng xung quanh gốc cây này vẫn lạnh như hầm băng.

Tôi nhổ nước bọt vào lòng bàn tay, lấy gốc đại thụ làm trung tâm rồi vẽ một Bát Quái đồ đơn giản trên mặt đất, bố trí Thủy vị ở hướng Đông Nam. Nữ quỷ luôn xuất hiện trong trời mưa và che ô, tôi tin rằng trong Ngũ Hành, thứ có lợi nhất với nàng chính là Ly môn, việc đặt ở hướng Đông Nam là có ý mượn điển tích “Khổng Tước Đông Nam Phi”.

Sau khi vẽ xong Bát Quái, tôi bẻ hai nhánh liễu tương đối chắc khỏe trong sân trường, khắc thành hai hình nhân gỗ một nam một nữ đặt ở cửa Ly. Chúng tượng trưng cho câu chuyện tình yêu trong “Khổng Tước Đông Nam Phi” của Lưu Lan Chi và Tiêu Trọng Khanh, đồng thời cũng đại diện cho nữ quỷ và người mà nàng hằng để tâm.

Điểm thần kỳ nhất của Bát Quái chính là sự biến đổi. Tôi đã trải qua vô số lần nghiên cứu và đã vận dụng Bát Quái đến mức lô hỏa thuần thanh, có thể dùng ý niệm và chú ngữ để khiến Bát Quái không ngừng chuyển động, hơn nữa còn có thể tự do khống chế tốc độ của nó.

Tôi vừa bố trí xong Bát Quái thì Lý mặt rỗ nhận được tin tức liền mang Âm Dương Tán tới. Thấy tôi chỉ vẽ một cái Bát Quái đồ, hắn có chút bực bội nói: "Trương gia tiểu ca, ngươi loay hoay cả buổi trời mà chỉ làm được có thế này thôi à?"

"Khinh thường nó đúng không? Hôm nay ta cho ngươi mở mang tầm mắt".

Tôi cười ha hả trả lời, rồi nhắm mắt lại thầm nhẩm lại khẩu quyết cần dùng trong đầu.

Một lát sau, tôi cảm thấy đói bụng bèn cầm đồ ăn mà Lý mặt rỗ mang đến và bắt đầu ăn, vừa ăn vừa cười nói với hắn: "Mặt rỗ, ta giao cho ngươi một nhiệm vụ nhé?"

"Lần này hình như không có tiền, ta có nên đồng ý không đây?"

Lý mặt rỗ híp mắt, ra vẻ thâm trầm nói, nói xong ngay cả chính hắn cũng không nhịn được mà bật cười.

Hai người chúng tôi đúng là những kẻ vì lợi ích mà tụ lại với nhau, nhưng cùng nhau trải qua bao nhiêu chuyện như vậy, nếu dùng hai chữ để hình dung thì đó chính là: huynh đệ!

Tôi muốn chuyên tâm điều khiển Bát Quái trận thì phải có người cầm chân nữ quỷ và dụ nó vào trong trận. Tiểu Vĩ Ngọc tuy lợi hại nhưng dù sao nàng cũng là linh thể, cũng không thể tránh khỏi uy lực của Bát Quái trận, vì vậy chỉ có thể để Lý mặt rỗ ra tay.

Kỳ thật người thích hợp nhất là Vương Bặc Nhi, nhưng vì chút chuyện này mà lại phải ở bên cạnh cô ấy và đi xem “Bonnie Bears”, tôi lại cảm thấy không đáng.

Nghĩ đến Vương Bặc Nhi, tôi lại nghĩ đến việc làm mai của mình đã thất bại, bèn thở dài gượng cười hỏi Lý mặt rỗ sau này có tính toán gì không, chẳng lẽ cứ độc thân như vậy mãi sao? Dù sao không thành với Vương Bặc Nhi thì vẫn có thể tìm cô gái khác. Hắn bây giờ tốt xấu gì cũng là một đại thúc nhà giàu.

Lý mặt rỗ gượng cười, trong mắt thoáng qua một tia đau khổ, ngờ nghệch nói rằng cứ tới đâu hay tới đó, chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng được nữa.

Xem ra hắn tạm thời vẫn chưa thể thoát khỏi nỗi đau về chuyện của Tiểu Tuyết, tôi gật đầu rồi chuyển sang chuyện khác, cùng hắn tán gẫu dăm ba câu. Thật ra tôi cảm thấy Lý mặt rỗ là người cô độc nhất, Tiểu Manh quanh năm xa nhà, thậm chí ngày lễ cũng không về thăm hắn. Mà từ sau chuyện của Tiểu Tuyết, ông bà ngoại của Tiểu Niệm Sở cũng dần vạch rõ ranh giới với Lý mặt rỗ, khiến hắn rất ít khi được gặp con gái mình.

Không nói đùa, với tư cách là huynh đệ, tôi thật sự muốn tìm một người ở bên cạnh hắn. Nếu có cơ hội, tôi còn muốn giúp hắn tìm được một mối tốt.

Thời gian trôi đi trong lúc chúng tôi nói chuyện phiếm, màn đêm dần buông xuống, nhiệt độ gần gốc đại thụ cũng hạ xuống từng chút một. Đợi đến mười giờ đêm, tôi cảm thấy thời điểm cũng gần đến, liền nhìn Lý mặt rỗ khẽ gật đầu.

Hắn không nói hai lời, cầm Âm Dương Tán sải bước đi tới dưới gốc cây, miệng niệm chú ngữ. Rất nhanh, Âm Dương Tán đã chiếu sáng hoàn toàn khoảng đất trống dưới đại thụ.

Dưới lòng đất không ngừng có những luồng khí đen sì bốc lên, quấn quanh Âm Dương Tán, nhưng không có ngoại lệ, tất cả đều bị Âm Dương Tán thôn phệ. Mấy phút sau, mặt đất đột nhiên không còn động tĩnh gì, tôi có chút nản lòng, cảm giác hôm nay nữ quỷ không có ở đây.

Lý mặt rỗ hình như cũng hết kiên nhẫn, quay đầu hỏi tôi có nên tiếp tục hay không.

Đang lúc tôi do dự không quyết, bỗng phát hiện sau lưng Lý mặt rỗ có thêm một bóng người màu lam.

"Cẩn thận, cô ta ở sau lưng ngươi!"

Tôi vô thức hét lớn lên, nhưng tốc độ của nữ quỷ còn nhanh hơn tôi rất nhiều, trong nháy mắt, cánh tay trắng bệch của nàng ta đã bóp lấy cổ Lý mặt rỗ. Tôi không dám tưởng tượng kết cục của Lý mặt rỗ, vội đứng dậy định xông lên.

Không ngờ Lý mặt rỗ như có mắt sau lưng, thân thể đột nhiên né sang một bên, tiện tay vung Âm Dương Tán chặn lại bàn tay quỷ.

Điều khiến tôi bất ngờ hơn cả là động tác của nữ quỷ càng lúc càng quỷ dị, vậy mà Lý mặt rỗ cũng có thể vung Âm Dương Tán ứng phó một cách tự nhiên, giao thủ với nữ quỷ mà không hề rơi vào thế hạ phong chút nào.

Lúc này tôi mới phát hiện, sau cú sốc lần trước, Lý mặt rỗ đã luôn vùi đầu nghiên cứu âm vật Âm Dương Tán, trình độ đã tiến bộ vượt bậc, khiến tôi nhìn đến ngây người.

Mãi đến khi Tiểu Vĩ Ngọc thò ra nửa cái đầu nhắc nhở, tôi mới hoàn hồn, vội ngồi xếp bằng xuống đất đọc thần chú. Theo tiếng chú ngữ đều đặn của tôi, xung quanh nữ quỷ và Lý mặt rỗ bỗng xuất hiện một vầng sáng bạc. Nàng ta ý thức được có điều không ổn, quay đầu định bỏ chạy. Lý mặt rỗ hét lớn một tiếng, chiếc Âm Dương Tán vốn đang khép lại bỗng lập tức bung ra, bay lên cao cách mặt đất năm sáu thước rồi nhanh chóng xoay tròn. Trong nháy mắt, ánh sáng phát ra từ Âm Dương Tán đã kết nối với Bát Quái trận.

Chuyện này còn chưa hết, sau khi ném Âm Dương Tán ra, hắn đã không còn vũ khí trong tay, nữ quỷ định nhân cơ hội này đối phó hắn. Vậy mà Lý mặt rỗ lại thể hiện năng lực chạy trốn kinh người, nhanh như thỏ chạy thoát khỏi vòng Bát Quái.

Lúc này, Bát Quái trận đã hoàn toàn khởi động, nữ quỷ muốn truy kích Lý mặt rỗ nhưng kết quả lại bị bắn ngược trở về. Nàng có lẽ cảm thấy Âm Dương Tán dễ đối phó hơn, bèn phát điên công kích kim quang trên đỉnh đầu nhưng cũng bị bắn ngược lại.

"A!"

Nữ quỷ phát ra một tiếng kêu thê lương thảm thiết, mờ mịt tìm kiếm khắp nơi, dần dần phát hiện ra cửa Ly ở hướng Đông Nam, nàng nhìn tôi cười lạnh một tiếng rồi vèo một cái bay về phía cửa.

Tôi đang chờ giây phút này, lập tức đọc chú ngữ, vầng sáng Bát Quái không ngừng xoay tròn, cửa Ly cũng tự nhiên xoay theo. Nữ quỷ tưởng rằng mình đang một mực tiến gần đến cửa Ly, nhưng trên thực tế, nàng chỉ đang không ngừng xoay quanh vòng tròn Bát Quái.

Bất luận nữ quỷ cố gắng thế nào thì từ đầu đến cuối vẫn không thể đến được cửa ra. Oán khí trên người nàng ở trong Bát Quái trận càng lâu thì càng bị tiêu hao nhiều, dần dần tốc độ của nữ quỷ cũng chậm lại.

Tôi cảm thấy thời cơ đã chín muồi, bèn từ từ giảm tốc độ chuyển động của Bát Quái trận, cuối cùng khiến nó dừng lại ở cửa Ly phía Nam.

Lý mặt rỗ làm theo những gì đã bàn bạc trước đó, dùng điện thoại di động bật bài hát “Khổng Tước Đông Nam Phi”.

"Khổng tước bay về hướng đông nam, bay đến chân trời chẳng quay về. Nếu quân không phụ lòng ta, ta nguyện sinh tử đi cùng…"

Theo tiếng ca thê lương vang lên, nữ quỷ đang tuyệt vọng mãnh liệt nhìn về hướng tiếng ca truyền đến, rất nhanh nàng liền phát hiện ra cửa Ly có thể đi ra ngoài.

Hình như biết là tôi cố ý chừa đường cho nàng, nữ quỷ quay đầu nhìn tôi một cái, trong mắt lại ẩn chứa một chút cảm kích.

Xem ra nàng đã bị tiếng ca lay động, tôi nhẹ nhàng thở phào, ra hiệu cho Lý mặt rỗ nhanh chóng tránh sang một bên.

Vừa rồi Lý mặt rỗ tuyệt đối là đã phát huy vượt xa trình độ bình thường, loại trạng thái này khẳng định không thể duy trì được bao lâu.

Nữ quỷ lẳng lặng đi tới phía trước, nhặt chiếc chuông trên đất lên, đưa đến bên tai lẳng lặng lắng nghe. Theo từng câu hát, nàng biến trở về dáng vẻ ban đầu, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo tràn đầy say mê, trong mắt lấp lánh sự si tình vô hạn.

Chờ tiếng hát dừng lại, nàng mới hoàn hồn, mê man nhìn xung quanh, cuối cùng phát hiện hai hình nhân gỗ tôi để dưới đất.

Nữ quỷ ôm hình nhân gỗ tượng trưng cho người nam lên, dùng ngón tay nhẹ nhàng lướt qua gò má hình nhân, lẩm bẩm nói: "Chúng ta đã nói sẽ không bao giờ xa cách, sao chàng còn chưa tới đón ta?"

Đề xuất Voz: Vợ Xâm Hình, Hổ Báo, Nhưng Rất Chung Tình
Quay lại truyện Âm Gian Thương Nhân
BÌNH LUẬN