Chương 776: Cầm ô một đời, vì người một kiếp

"Ta có thể giúp ngươi!"

Tôi đóng Bát Quái trận lại, nhẹ nhàng đi lên phía trước, nói với nữ quỷ có gương mặt đầy vẻ thê lương: "Tin tưởng ta!"

Nàng đứng dậy nhìn tôi, mặt đầy vẻ cảnh giác nhưng không tấn công, điều này cho thấy nàng rất cần giúp đỡ, chỉ là sợ bị tổn thương.

Tôi cầm lấy Âm Dương Tán từ tay Lý mặt rỗ rồi ném ra xa, để tỏ rõ thành ý của mình.

"Tách…Tách…Tách"

Nữ quỷ không nhúc nhích mà nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt lại dần dần đỏ lên, cuối cùng từng giọt nước mắt rơi trên mặt đất. Nàng chỉ chỉ vào đầu mình, rồi ra hiệu cho tôi tiến lên.

Tôi sững sờ một lúc mới hiểu ra nàng muốn tôi dùng Thuật Thông Linh để giao tiếp với nàng.

Thuật Thông Linh mà tôi nói ở đây không phải là thứ pháp thuật của mấy kẻ tự xưng là Thông Linh Sư hay Âm Thần Bà.

Những người kia hoặc là thần côn lừa bịp, hoặc chỉ biết chút pháp thuật có thể nhìn thấy Quỷ Thần liền nói khoác mà không biết ngượng.

Thuật Thông Linh chân chính là thông qua pháp thuật để thu được tin tức trong đầu âm linh trong một khoảng thời gian ngắn, tương tự như việc sao chép dữ liệu.

Chỉ là người thật sự hiểu được Thuật Thông Linh rất ít, mà người đời lại vừa kính vừa sợ quỷ thần, thế nên mới có nhiều kẻ tự xưng là bán tiên xuất hiện.

Cũng may là tôi đã đọc được về Thuật Thông Linh trong bút ký của ông nội và có thể sử dụng được, nếu không hôm nay thật mất mặt.

Trên người nữ quỷ tạm thời đã không còn lệ khí, tôi bạo gan đi qua, cắn nát ngón tay rồi đặt lên Thiên Cung của nàng và dùng sức ấn xuống, đồng thời nhắm mắt niệm một đoạn chú ngữ lạ lẫm.

Máu trên ngón tay là vũ khí sắc bén trừ tà, vừa dán lên trán nữ quỷ liền đốt cháy một mảng. Nhưng nàng không lùi lại chút nào, thậm chí trong tiếng kêu thảm thiết còn chủ động đưa tay nắm lấy tôi, ép buộc tôi phải thông linh với nàng.

Qua gần một phút, tôi đã thu được tất cả tin tức trong đầu nữ quỷ. Nàng uể oải vuốt lại bím tóc đuôi ngựa, gương mặt tràn đầy mong đợi nhìn tôi.

Tôi nhắm mắt lại tìm kiếm ký ức giết người của nàng, quả nhiên giống như chúng tôi đã đoán trước đó, nàng đều giết những kẻ phản bội tình cảm.

Còn những chuyện nàng đã trải qua, lại là một câu chuyện khiến người tôi tiếc hận.

Nữ quỷ tên là Bạch Miểu, là một nữ sinh có tính cách dịu dàng, cũng là hoa khôi của Vãn Thanh Học Đường. Năm 1911, Bạch Miểu và bạn trai cùng tốt nghiệp, theo lời thề non hẹn biển, hai người đáng lẽ sẽ kết hôn sau khi tốt nghiệp.

Không ngờ lúc này Đại Thanh đang gặp họa, đã mục nát tới tận xương tủy. Tôn Trung Sơn tiên sinh vung tay hô hào, cả nước kêu gọi các phần tử trí thức hãy xếp bút theo nhung, dùng cách mạng để thành lập một quốc gia mới tự do và bình đẳng.

Bạn trai của Bạch Miểu rất yêu nàng, nhưng đứng trước vận mệnh quốc gia, chàng lại thân bất do kỷ.

Bạch Miểu nhìn ra tâm nguyện của bạn trai, nàng hiểu chuyện nên đã đồng ý để chàng nam hạ tham gia cách mạng, còn hứa hẹn: "Em sẽ ở trong phòng chờ anh, chờ anh về đón em".

Chàng trai cuối cùng vẫn rời đi, Bạch Miểu tiễn chàng tới dịch trạm, hai người đẫm lệ từ biệt.

Từ đó về sau, Bạch Miểu sẽ ở trong sân chờ chàng. Nơi nàng đến nhiều nhất chính là gốc đại thụ định tình của hai người và dịch trạm đã tiễn biệt lúc trước.

Chàng trai trước khi đi đã nói rằng đến Quảng Châu sẽ viết thư cho nàng, chờ khi khởi nghĩa thành công, chàng sẽ cưới Bạch Miểu ngay trong một đêm mưa to như trút nước, bởi vì ngày hai người định tình cũng là một đêm mưa.

Đáng tiếc, Bạch Miểu không nhận được lá thư nào, cũng không thấy chàng trai trở về.

Về sau, Cách mạng Tân Hợi bùng nổ, trường học của nàng cũng trở thành nơi ở tạm thời cho những người cách mạng. Những người trong đảng cách mạng không ai biết đến sự tồn tại của chàng trai kia, Bạch Miểu cũng từ đầu đến cuối không nhận được một phong thư nào.

Nhưng nàng không từ bỏ, chỉ cần trời mưa là nàng lại đi tới dịch trạm tiếp tục chờ đợi, nhìn qua những người trẻ tuổi đã cắt đi bím tóc dài, muốn từ trong đó tìm ra người anh hùng của mình. Nhưng cuối cùng, nàng lại bị một chiếc ô tô lao tới trong cơn mưa to tông phải.

Cứ như vậy, Bạch Miểu rời khỏi nhân thế.

Nàng dựa vào một luồng chấp niệm, tiếp tục ở nơi này chờ bạn trai. Sau khi trải qua hơn trăm năm chờ đợi vô vọng, Bạch Miểu cuối cùng biến thành nữ quỷ áo lam oán khí ngút trời.

Chính luồng oán khí này đã luôn khiến nàng tiếp tục đợi người kia, nhưng chờ đợi mãi lại khiến nàng quên mất cả tên của người trong lòng.

Cũng may Bạch Miểu còn nhớ rõ chàng trai ở huyện Mân Hầu, tỉnh Phúc Kiến, đây ít nhiều cũng là một manh mối.

Tôi thu hồi suy nghĩ, thở dài rồi kéo nàng dậy, nghiêm túc nói: "Ta sẽ nhanh chóng giúp ngươi tìm hiểu tin tức của tình lang, nhưng trong khoảng thời gian này ngươi đừng ra ngoài hại người nữa".

"Ta chưa từng hại người nào cả", Bạch Miểu đáp.

Tôi muốn nói ngươi không biết thanh danh của mình ở Vũ Hán khủng bố đến mức nào sao? Người ta thấy ngươi thôi cũng có thể bị dọa chết, nhưng lời đến bên miệng lại cảm thấy nói như vậy với một cô gái thì quá tàn nhẫn, bèn nuốt ngược vào trong.

Cũng may Bạch Miểu không còn cố chấp như trước, nàng nghiêm túc gật đầu tỏ vẻ gần đây mình sẽ không rời khỏi trường học, còn nói mình sẽ ở đây đợi tin tức của tôi, một mực chờ đợi.

Tôi nghe xong trong lòng chua xót, vì người trong lòng mà nàng chờ đợi, giờ đây cũng vì người trong lòng mà nàng lại phải chờ tôi.

Xem ra chấp niệm quá sâu, có đôi khi cũng là một loại sai lầm.

Sau khi thương lượng xong, Bạch Miểu cố gắng nhìn tôi cười một cái, rồi quay người nhặt hai hình nhân gỗ dưới đất lên, vẫy vẫy tay với chúng, sau đó cầm ô biến mất trong bóng tối.

"Đi rồi sao?" Lý mặt rỗ còn chưa biết chuyện của Bạch Miểu, có chút không hiểu mà hỏi.

Tôi lắc đầu: "Nào có dễ như vậy. Nếu không mau chóng giúp nàng tìm được tin tức của bạn trai, nàng chắc chắn sẽ biến thành một thứ ở cấp bậc Quỷ Vương, đến lúc đó sẽ không có cách nào thu dọn".

Trên đường về, tôi đã kể lại mọi chuyện cho Lý mặt rỗ nghe. Vốn dĩ tôi định khuyên hắn rằng trên đời này thiếu gì phụ nữ tốt, hạng người như Như Tuyết kia chẳng có gì đáng để bận tâm.

Nào ngờ hắn lại rưng rưng nước mắt đáp: "Nếu ngày trước ta được một nửa sự kiên trì của Bạch Miểu thì kết cục đã không đến nỗi này".

Tôi lập tức không muốn nói chuyện với hắn nữa.

Sau khi trở về tiệm đồ cổ, tôi điên cuồng tìm kiếm thông tin về một người sinh ra ở Phúc Kiến, từng học ở trường cao đẳng, lại còn là một nhà cách mạng nam tiến. Kết quả là trên mạng hiện ra cả một đống tin tức.

"Mẹ nó!"

Mãi cho đến khi phương đông vừa ửng bạc, tôi vẫn chẳng tìm được tin tức gì hữu dụng. Tức mình, tôi ném con chuột máy sang một bên, ăn liền ba lồng xíu mại và một bát cháo thịt bằm trứng bắc thảo rồi mới ép mình đi ngủ một giấc.

Giấc ngủ này rất say, bởi vì đây là lần đầu tiên tôi thật sự giúp đỡ và độ hóa được một Âm Linh, chứ không phải giết chết hay tiêu diệt nàng. Lúc tỉnh lại đã là buổi chiều, Tiểu Nguyệt đã sớm thức dậy ra ngoài từ lúc nào.

Vĩ Ngọc tinh nghịch nhảy tới nhảy lui trên giường, lẩm bẩm: "Ca ca xấu, mau dậy dẫn ta đi ăn thịt đi".

"Ăn cái gì mà ăn, sáng không phải đã ăn rồi sao?"

Tôi lười biếng đáp một câu, nàng liền hờn dỗi dúi cả đầu vào bụng tôi, lải nhải không ngừng: "Ai thèm ăn mấy cái xíu mại đó chứ, ta muốn ăn thịt, ăn thịt, ăn thịt cơ!"

Cuối cùng, tôi đành bất đắc dĩ rời giường, đưa nàng đi ăn một bữa thịt dê no nê, lúc này Vĩ Ngọc mới hài lòng gật đầu.

Nàng thì thỏa mãn rồi, còn tôi vẫn đang sầu não vì thân thế của người đàn ông kia. Vừa về đến tiệm đồ cổ, tôi đã thấy Vương Bặc Nhi tới, đang ngồi vắt vẻo gác chân lên bàn mà ăn nho.

Thấy bộ dạng ủ rũ của tôi, Vương Bặc Nhi thản nhiên đặt chiếc đùi thon trắng ngần lên bàn trà rồi hỏi: "Cần giúp không, Trương lão bản?"

Tôi lắc đầu nói: "Chuyện này e rằng cô không giúp được ta đâu".

Vương Bặc Nhi vừa nghe vậy lại đâm ra tự ái, nhất quyết bắt tôi phải kể rõ mọi chuyện.

Chờ tôi nói xong, nàng lộ vẻ mặt khinh khỉnh, cười nhạt nói: "Ta còn tưởng chuyện gì to tát, hóa ra chỉ là hỏi thăm một người thôi à".

"Ngươi cứ ra ngoài hỏi thử xem, ở Vũ Hán này có bí mật nào qua mắt được đại tiểu thư nhà họ Vương không?"

Nói xong, nàng lấy điện thoại ra, đi ra ngoài nhỏ giọng gọi cho ai đó.

Tôi còn đang bĩu môi tỏ vẻ không đồng tình, thầm nghĩ Vương Bặc Nhi đã xem quá nhiều phim Gấu Bonnie nên học theo thói quen thích khoe khoang, chém gió của Vương Trọc.

Ai ngờ chưa đầy năm phút sau, Vương Bặc Nhi đã quay lại, đắc ý huơ huơ điện thoại, hỏi tôi định cảm ơn nàng thế nào.

Nhìn dáng vẻ của nàng, hiển nhiên là đã có manh mối. Không ngờ thế lực của Vương gia lại lớn đến vậy! Nhưng nghĩ lại thì Vương gia đang thao túng cả chục ngành nghề ở Vũ Hán, tìm chút tin tức đương nhiên chẳng có gì lạ.

Vương Bặc Nhi biết rõ tầm quan trọng của sự việc, nên cũng không đùa giỡn nữa mà cho tôi biết một cái tên: Lâm Giác Dân!

Nói xong, nàng đắc ý khoác bộ đồ da bó sát lên người. Tôi bảo nàng đợi một lát, nàng chỉ quay đầu lại lè lưỡi, cười một cách phong tình vạn chủng: "Lão gia tử nhà ta nổi giận rồi, nói ta suốt ngày lêu lổng, nếu không về ngay thì dễ bị ăn đòn lắm".

Nhìn nàng lái chiếc xe thể thao phóng đi như bão táp, tôi chợt nhận ra vị ngự tỷ này cũng có mặt yểu điệu như một tiểu nữ nhân.

Đề xuất Võng Hiệp: Anh Hùng Xạ Điêu
Quay lại truyện Âm Gian Thương Nhân
BÌNH LUẬN