Hạc Vũ dược trang nhanh chóng khôi phục sự yên tĩnh vốn có. Bạch Hạc Hoài chỉ nằm trên giường một hôm rồi không thể không bắt tay vào việc khai trương lại. Sau đợt sóng gió này, danh tiếng của Hạc Vũ dược trang càng lan truyền khắp Nam An thành, số người tới khám bệnh nườm nượp kéo đến không dứt.
Tuy nhiên, Tô Mộ Vũ đã đặt ra một quy tắc mới: mỗi ngày chỉ khám cho hai mươi ba người. Trừ trường hợp bất đắc dĩ, Hạc Vũ dược trang không nhận khám tại nhà. Vì quy tắc này, một số bệnh nhân phải ra về tay không, trong đó không ít người thực sự cần được chữa trị khẩn cấp.
Tô Mộ Vũ đã nảy ra một ý tưởng khác. Trong thời gian qua, Triêu Triều Nhan ngày ngày theo Bạch Hạc Hoài học tập y thuật. Ngoài sức tưởng tượng của mọi người, Triêu Triều Nhan có thiên phú cực kỳ cao về y đạo. Hơn nữa, Bạch Hạc Hoài lại là một sư phụ hiếm có trong thiên hạ, nên một số bệnh vặt vãnh, Triêu Triều Nhan thậm chí còn chữa tốt hơn cả các đại phu thông thường.
Vì thế, Hạc Vũ dược trang được chia thành hai khu: một bên Bạch Hạc Hoài phụ trách các bệnh nặng, cấp tính và nan y; một bên Triêu Triều Nhan chuyên khám ngoại thương, các bệnh ngoài da, phong hàn, cảm sốt và những bệnh vặt vãnh. Lại thêm Tô Mộ Vũ phối thuốc thần tốc, Tô Triết thì tiện tay đưa kinh Phật, còn Tô Xương Hà mỗi ngày phụ trách nhận tiền ăn dưa hấu. Không ít người thậm chí còn đùa rằng, dù không có bệnh, chỉ cần đến Hạc Vũ dược trang dạo một vòng cũng cảm thấy tinh thần sảng khoái.
Mấy hôm sau, một nam tử trung niên râu ria, cõng theo một hòm thuốc, bước vào Nam An thành. Hắn tìm một quán trà nghỉ chân, nhân tiện hỏi thăm: "Nghe nói trong thành có một tiệm thuốc Hạc Vũ có tiếng?"
Tiểu nhị buông chén trà xuống, liếc mắt nhìn trang phục của nam tử trung niên: "Đúng là có dược trang như vậy, nơi có một nữ thần y tọa trấn. Nhìn bộ dạng tiên sinh, chắc hẳn cũng là một vị đại phu?"
Nam tử gật đầu: "Biết đôi chút y thuật, đủ để mưu sinh."
"Nếu chỉ biết đôi chút thì ta khuyên ngươi đừng tới Hạc Vũ dược trang kia góp vui. Mấy hôm nay cũng có một số đại phu nghe danh nữ thần y, đến khiêu chiến y thuật của nàng. Kết quả đều đại bại thảm hại, thậm chí có kẻ không phục còn bị các hộ vệ đánh đuổi ra ngoài." Tiểu nhị cười nói: "Trong Nam An thành chúng ta có vô số cảnh đẹp, sao tiên sinh phải tự rước lấy khổ vào thân?"
"Ồ?" Nam tử kia khẽ mỉm cười: "Thế gần đây nữ thần y kia có khám bệnh không?"
Tiểu nhị gật đầu nói: "Đương nhiên rồi, ngày nào cũng khám bệnh."
"Thế thì thật thú vị." Nam tử kia thong thả nhấp một ngụm trà.
Tiểu nhị nghi hoặc: "Đại phu khám bệnh chẳng phải chuyện thường tình à?"
"Làm ơn chỉ đường giúp ta." Nam tử đặt ba đồng tiền xuống.
Tiểu nhị vung tay cầm lấy ba đồng tiền, nhét gọn vào túi áo: "Không xa đâu, không xa đâu. Đi qua ba con phố, đi thẳng qua ba ngã tư là thấy một quán rượu tên là Phúc Lai, sau đó rẽ trái đi tiếp một con phố là thấy Hạc Vũ dược trang."
"Đa tạ." Nam tử kia uống cạn chén trà trong một hơi rồi cõng hòm thuốc rời khỏi. Hắn đi theo lời tiểu nhị chỉ đường, chẳng bao lâu sau đã tới trước cửa Hạc Vũ dược trang. Nam tử kia nhìn bốn chữ trên biển hiệu, khẽ mỉm cười, nhấc chân bước vào bên trong.
"Tới khám bệnh à?" Tô Triết cầm gậy thiền trượng chặn ngang trước mặt hắn: "Bệnh nặng hay nhẹ? Cấp tính hay mãn tính?"
Nam tử kia mỉm cười lắc đầu: "Không tới khám bệnh, tới tìm người."
Tô Triết nhìn thoáng qua hòm thuốc sau lưng nam tử kia, lập tức nổi giận quát: "Cút!"
Nam tử kia cười khổ nói: "Ta tới tìm tiểu sư thúc của ta."
Tô Triết sửng sốt, sau đó mới chợt bừng tỉnh: "Ngươi... ngươi là Dược Vương Tân..."
Nam tử kia khẽ cúi đầu, đáp nhẹ: "Đúng vậy."
Tô Triết vội vàng tránh đường. Bạch Hạc Hoài đang chẩn bệnh, nghe thấy động tĩnh liền ngẩng đầu nhìn sang. Thấy nam tử trung niên cõng hòm thuốc đứng ngoài cửa, nàng mỉm cười vẫy tay: "Tiểu Bách Thảo!"
Khóe miệng Tân Bách Thảo khẽ giật giật. Năm xưa, tiểu nha đầu này vừa vào cốc còn chưa quen núi quen nhà, ngày ngày khóc lóc đòi về nhà. Chính là Tân Bách Thảo tính cách dịu dàng đã ngày ngày chăm sóc cho nàng, thậm chí còn cõng nàng lên núi hái thảo dược, kiên nhẫn giảng giải đặc tính của từng loại, có vậy mới khiến nàng dần có chút hứng thú với việc học y. Nói hắn là sư điệt của nha đầu này, chi bằng nói hắn mới là sư phụ thực sự của Bạch Hạc Hoài thì đúng hơn.
Nhưng nha đầu này cậy vào bối phận cao hơn, sau khi trưởng thành liền bắt đầu gọi Tân Bách Thảo lớn hơn mình mười mấy tuổi là Tiểu Bách Thảo. Đến giờ, đã nhiều năm không gặp, hắn đã trở thành Dược Vương lừng danh thiên hạ mà vẫn bị nha đầu này gọi là Tiểu Bách Thảo, vẫn bị nàng "cưỡi đầu cưỡi cổ".
"Tiểu Bách Thảo!" Bạch Hạc Hoài sợ hắn không nghe thấy, lại vẫy tay gọi tiếp.
Tân Bách Thảo khẽ hắng giọng, cúi người chắp tay hành lễ và nói: "Xin chào sư thúc!"
Tô Mộ Vũ và Tô Xương Hà nhìn nhau mỉm cười. Tô Xương Hà lắc đầu khẽ nói: "Thật không ngờ quy tắc của Dược Vương Cốc lại nghiêm ngặt đến thế… Nếu là ta, chắc chắn không chịu nổi cơn tức này mất."
Tô Mộ Vũ đi tới mời Tân Bách Thảo vào trong: "Tiền bối vào phòng nghỉ tạm, uống chén trà nguội, đợi Bạch thần y khám bệnh cho mọi người xong rồi ta sẽ mời thần y ra gặp người."
Tân Bách Thảo quan sát bước chân và khí tức của Tô Mộ Vũ, khẽ nhíu mày suy nghĩ. Chỉ vài cái liếc mắt, hắn đã nhận ra đây chắc chắn là một cao thủ tuyệt thế, mà lại đi làm dược đồng cho Bạch Hạc Hoài, quả thực kỳ quái. Hắn đưa tay nhận chén trà từ Tô Mộ Vũ, liếc nhìn vết chai trên bàn tay Tô Mộ Vũ, mỉm cười hỏi: "Công tử là kiếm khách?"
Tô Mộ Vũ chần chừ giây lát rồi đáp: "Có thể coi là vậy."
Tân Bách Thảo buông chén trà xuống: "Xin hỏi công tử và sư thúc của ta có mối quan hệ thế nào?"
Tô Mộ Vũ suy nghĩ một chút: "Ta từng có cơ duyên mời thần y chữa trị cho trưởng bối trong gia đình. Trong quá trình chữa trị, ta và thần y dần trở thành hảo hữu, do đó cùng nhau mở dược trang này. Chữ 'Vũ' trong tên dược trang chính là ta."
Tân Bách Thảo gật đầu: "Hóa ra là thế. Xin hỏi tôn tính đại danh công tử."
"Tô Mộ Vũ." Tô Mộ Vũ thản nhiên đáp.
"Là cái tên hay." Tân Bách Thảo nghe xong khen một tiếng rồi khựng lại, sau đó thần sắc đại biến: "Chẳng lẽ... là Tô Mộ Vũ mà ta từng nghe nói đến?"
Tô Mộ Vũ giơ tay gãi trán: "Có lẽ là đúng."
Tân Bách Thảo hít một hơi lạnh: "Trước khi sư phụ qua đời đã dặn ta phải chăm sóc tiểu sư thúc. Chẳng qua tiểu sư thúc tính tình ngang ngược, dù ta có nói thế nào, nàng cũng kiên quyết không chịu nghe lời, bỏ lại Dược Vương Cốc mà tự mình lang bạt bên ngoài. Ta vốn nghĩ lần sau gặp lại, tiểu sư thúc nhất định sẽ khiến ta ngạc nhiên, nào ngờ lại kinh ngạc đến mức này. Không ngờ tiểu sư thúc lại cùng Ám Hà mở dược trang?"
Tô Mộ Vũ nhìn vẻ mặt Tân Bách Thảo, khẽ bật cười: "Đúng vậy. Chúng ta giết người, nàng cứu người, trông như hai con đường hoàn toàn đối lập. Thế nhưng lại cùng mở dược trang, thật khó có thể tin nổi."
"Ta hiểu rồi." Tân Bách Thảo chẳng còn vẻ nho nhã như vừa rồi, vỗ đùi cái bốp, thốt lên: "Chắc chắn là tình yêu! Tuyệt đối là thứ tình yêu quái quỷ!"