Tới khi Tô Mộ Vũ và Tô Xương Hà trở lại dược trang, Bạch Hạc Hoài đã về giường nằm, ngủ thiếp đi.
Tô Mộ Vũ nhìn về phía Tô Triết, Tô Triết nhẹ nhàng lắc đầu: “Yên tâm, ta cũng hiểu một chút dược lý, Hạc Hoài chỉ ngủ thôi.”
“Thế thì tốt rồi.” Tô Mộ Vũ cũng thở phào nhẹ nhõm. “Ngươi giết thằng nhãi đó rồi ư?” Tô Triết hỏi.
Tô Mộ Vũ lắc đầu: “Sợ phát sinh biến cố nên ta đã lưu lại mạng hắn, cũng đã để lại dấu ấn trên người hắn.”
Tô Triết mỉm cười: “Ngươi vẫn là ngươi, kẻ có tâm tư kín kẽ nhất trong thế hệ này của Ám Hà. Đi ngủ đi, ngày mai dậy còn có một số phiền toái khác phải ứng phó đấy.”
“Ài.” Tô Mộ Vũ thở dài một tiếng, vỗ nhẹ vai Triêu Triều Nhan đang đứng cạnh cửa, rồi trở về phòng mình.
Sáng sớm hôm sau, tiếng vó ngựa dồn dập phá tan sự tĩnh lặng của Hạc Vũ dược trang.
Tô Triết đẩy cửa ra, chỉ thấy một nhóm binh lính mặc quân giáp bao vây Hạc Vũ dược trang. Một chiếc xe ngựa hoa mỹ đỗ ở phía sau, trên xe còn thêu một con tiên hạc.
Tô Triết cầm phật trượng, nhai quả cau: “Kẻ nào tới làm oai?”
“Quỳ xuống!” Một thống lĩnh mặc giáp bạc thúc ngựa đi lên, từ trên cao nhìn xuống Tô Triết.
Tô Triết ngẩng đầu, đột nhiên cười lớn, như nghe chuyện gì rất nực cười, cười không ngừng nổi.
Thống lĩnh kia nhíu mày: “Cười cái gì?”
Tô Triết không thèm để ý đến hắn, vẫn cười ha hả, thậm chí tiếng cười còn lớn hơn.
“To gan!” Thống lĩnh cả giận nói, vung sợi roi bạc trong tay đánh về phía Tô Triết.
Tô Triết xoay nhẹ phật trượng, trực tiếp đỡ lấy roi bạc. Roi bạc quấn chặt lấy phật trượng, thống lĩnh kia đột nhiên kéo lên trên, nhưng Tô Triết không hề di chuyển nửa bước. Hắn nhìn thống lĩnh, cười nói: “Ngươi cảm thấy sức lực của mình rất lớn ư?”
Thống lĩnh cắn răng, vận hết sức lực toàn thân kéo roi bạc, nhưng Tô Triết nắm chặt phật trượng, vững vàng như Thái Sơn, căn bản là không thể lay chuyển nổi.
Một lúc sau, trên trán thống lĩnh kia đã mồ hôi đầm đìa. Hắn vốn là tham tướng ở Nam An thành, nổi danh với thần lực trời sinh. Trong quân ngũ, nếu nói tới dũng mãnh thì không ai địch nổi, nhưng không ngờ hôm nay lại chịu thiệt thòi lớn trước cửa một dược trang nho nhỏ. Hắn thầm nóng nảy, tự hỏi liệu phật trượng trong tay người này có bố trí cơ quan gì không. Ngay lúc hắn do dự không biết có nên buông tay không, Tô Triết đột nhiên kéo phật trượng, trực tiếp quăng thống lĩnh kia văng khỏi ngựa.
Thống lĩnh ngã vật xuống đất, quả quyết vứt bỏ roi bạc, rút thanh trường đao bên hông ra chém về phía Tô Triết. Tô Triết nhếch miệng, giơ tay lên, nắm lấy chuôi đao của thống lĩnh: “Sát khí kém thế ư?”
“Xoạt xoạt xoạt”, tiếng đao rời vỏ loảng xoảng vang lên, những binh sĩ đi theo hắn đều rút trường đao bên hông.
Tô Triết quay đầu lại nhìn đám binh sĩ, thở dài một tiếng: “Chẳng dễ dàng gì.”
Một cơn gió mạnh thổi qua, tên thống lĩnh nhận ra trước mặt không phải một dược trang tầm thường mà là một cao thủ giang hồ thâm tàng bất lộ. Hắn từng chứng kiến thủ đoạn của đám người giang hồ này, lập tức phất tay ra hiệu: “Đừng hành động bất cẩn! Nghe theo mệnh lệnh của Tri châu đại nhân!”
Trên chiếc xe ngựa phía sau bọn họ, Tri châu đại nhân không nói một lời.
Trong xe ngựa, Tri châu đại nhân mồ hôi lạnh đầm đìa, không ngừng dùng khăn tay lau mồ hôi trên trán. Bên cạnh hắn là một nam tử trẻ tuổi, nam tử kia vuốt ve hàng ria mép một cách tùy ý, chính là Tô Xương Hà. Tri châu đại nhân không biết nam tử này vào bằng cách nào, hắn chỉ cảm thấy có một cơn gió thổi tung bức rèm xe ngựa, sau đó bên cạnh xuất hiện thêm một nam nhân.
“Ngươi là Tri châu đại nhân của Nam An thành à?” Tô Xương Hà hỏi đầy ẩn ý.
Tri châu đại nhân gật đầu nói: “Phải, phải...”
Tô Xương Hà trầm ngâm: “Tri châu, xem như chức quan lớn? Mấy phẩm quan?” Tri châu đại nhân lại lau mồ hôi: “Ngũ phẩm... chính ngũ phẩm.”
“À.” Tô Xương Hà lấy từ trong lòng ra một con dao, ngắm nghía đầy hứng thú: “Ta không hiểu lắm, dựa theo chế độ triều đình Bắc Ly thì ngũ phẩm có coi là quan lớn không? Lang Gia Vương Tiêu Nhược Phong thì tính là mấy phẩm?”
Tri châu đại nhân kinh hãi, cái tên Lang Gia Vương Tiêu Nhược Phong đâu phải danh xưng mà bọn họ có thể tùy tiện bàn luận, huống chi Lang Gia Vương là đệ nhất quyền thần của Bắc Ly, là mấy phẩm còn phải hỏi ư? Tri châu không biết ý đồ của nam tử bên cạnh, không dám tùy tiện đáp lời. Nhưng Tô Xương Hà lại tự nói tiếp: “Ta và hắn từng uống rượu cùng nhau mấy chén trong Điêu Lâu Tiểu Trúc ở Thiên Khải thành.”
Tri châu đại nhân hai chân mềm nhũn, suýt nữa trượt khỏi ghế xe ngựa. Hắn hạ giọng nói: “Hóa ra là hảo hữu của Lang Gia Vương điện hạ, thất kính thất kính!”
“Ha ha ha ha ha.” Tô Xương Hà cười ha hả nói: “Ta là chủ nhân đứng sau dược trang này. Người cầm kiếm lao vào phủ ngươi lần trước là hảo huynh đệ của ta. Con trai yêu quý của ngươi qua đời, ta cũng thấy đáng tiếc. Nhưng cũng chẳng có cách nào, lúc đó con trai ngươi đã chết rồi, vị huynh đệ của ta chỉ siêu độ cho hắn mà thôi.”
Tri châu đại nhân kinh hãi trong lòng, đang định lên tiếng thì thấy con dao trong tay Tô Xương Hà chợt lóe sáng, đành cắn răng nhẫn nhịn, không dám mở miệng.
Tô Xương Hà vuốt nhẹ lưỡi dao nói: “Ta và huynh đệ của ta đều là người giang hồ. Người giang hồ ấy mà, làm việc gì cũng rất trực tiếp. Tri châu đại nhân, hôm nay ngươi trở về, tắm rửa sạch sẽ, bố trí tang sự cho con trai. Chúng ta tiếp tục ở đây mở dược trang, ngươi vẫn làm quan phụ mẫu một cách yên bình, từ nay về sau hai bên không can dự vào nhau, ngươi thấy sao?”
Tri châu đại nhân vẫn do dự, đây là con trai duy nhất của hắn, xưa nay hắn rất thương yêu đứa con này. Lần này hắn kéo cả đại đội nhân mã đến đây vốn dĩ là muốn báo thù cho con trai, nhưng không ngờ còn chưa thấy kẻ thù thì đã bị đối phương kiềm kẹp. Hắn thầm nghĩ, hay là liều mạng lao ra ngoài, gọi các binh sĩ tới bảo vệ. Dù sao cũng không đến mức bao nhiêu người như vậy mà vẫn không đánh lại một mình hắn!
Tô Xương Hà như nhìn ra suy nghĩ trong lòng hắn, đưa ngang con dao trong tay: “Nếu ta muốn giết ngươi thì chỉ là chuyện trong chớp mắt, đám người bên ngoài chẳng thể cứu kịp ngươi đâu.”
Tri châu đại nhân trầm giọng nói: “Nếu ngươi giết ta thì đừng hòng ra khỏi Nam An thành này. Huống chi ám sát mệnh quan triều đình là tử tội!”
“Ha ha ha, đâu phải lần đầu tiên giết người.” Tô Xương Hà nhẹ nhàng vung tay: “Ngươi cũng có thể chọn, đầu tiên giả bộ tha cho chúng ta, lúc về phái thêm gấp mấy lần nhân mã tới san bằng Hạc Vũ dược trang chúng ta. Nhưng ngươi yên tâm, chắc chắn chúng ta sẽ không sao cả, cũng chắc chắn là chúng ta sẽ tìm đến giết ngươi.”
Tri châu đại nhân nhìn Tô Xương Hà, Tô Xương Hà cũng nhìn hắn. Một lúc lâu sau, Tri châu đại nhân thở dài nói: “Hôm đó con trai ta chết thật rồi sao?”
Tô Xương Hà thu dao về nói: “Ngươi nên cảm thấy may mắn, hôm đó là huynh đệ của ta đến đó chứ không phải ta. Nếu hôm đó là ta, có lẽ tất cả những kẻ trong phòng sẽ bị ta giết chết. Yên tâm đi, huynh đệ của ta là người tốt, nếu con trai ngươi chưa chết, hắn sẽ không ra tay đâu.”
Tri châu đại nhân trầm ngâm trong chốc lát, cuối cùng cao giọng hô với các binh sĩ ngoài xe ngựa: “Lui!”