Nam An thành.
Tô Triết một tay cầm phật trượng, một tay cầm tẩu thuốc, miệng thì nhai cau, với bộ dạng kỳ quái đó, nghênh ngang đi lại trên đường. Có điều, những người đi ngang qua đều cực kỳ tôn kính hắn, dồn dập cúi đầu hành lễ, thậm chí còn dâng tặng những loại thuốc lá thượng hạng. Tất nhiên, điều này chẳng liên quan gì đến Tô Triết, tất cả là bởi vì bên cạnh hắn có Bạch Hạc Hoài đang ăn bánh hoa quế.
Thần Y Tiên Tử Bạch Hạc Hoài, giờ đây đã là một nhân vật nổi danh lừng lẫy khắp Nam An thành.
Nàng vừa nhai bánh hoa quế, vừa hứng thú quan sát những thứ mới lạ ven đường. Hôm nay là ngày nghỉ hiếm có mười ngày một lần của dược trang. Khó khăn lắm nàng mới có dịp rảnh rỗi, từ sáng sớm đã ra ngoài dạo phố mua đồ. Trước khi ra ngoài, Triêu Triêu Nhan – người ở lại trông coi dược trang – đã giao hẹn với nàng rằng phải mua cho đủ đồ chất đầy xe ngựa mới được quay về. Thế nhưng Bạch Hạc Hoài kén chọn mãi, trong Nam An thành dù đầy rẫy những thứ mới mẻ nhưng lại chẳng có món nào lọt vào mắt nàng.
“Cái này thật hiếm có.” Tô Triết dừng lại bên một cửa hàng nhỏ, nhìn bức tượng lưu ly bên cạnh. Trong đó có một con bươm bướm màu vàng kim đang vẫy cánh, không biết là vật sống hay cơ quan tinh xảo do thợ thủ công tay nghề cao siêu chế tạo ra. “Bao nhiêu bạc?”
“Cái này không tính bằng bạc.” Người bán hàng rong với giọng điệu đầy ngạo nghễ nói: “Cái này phải tính bằng vàng. Ba mươi lượng vàng, thiếu một đồng cũng không được.”
“Thế này mà đòi ba mươi lượng vàng?” Bạch Hạc Hoài liếc một cái đầy khinh thường: “Tay nghề đúng là không tệ, nhưng nhìn cái là biết thứ này là đồ chơi mà mấy kẻ quyền quý ở Thiên Khải thành ưa thích, chẳng có tác dụng gì, cùng lắm chỉ dùng để khoe khoang với khách khứa lúc rảnh rỗi mà thôi. Thứ này mà xuất hiện trong phố chợ, không phải đồ nhái thì là...”
“Không mua thì thôi, ngươi tới phá quán à?” Người bán hàng rong sắc mặt tối sầm, đang định động thủ.
“Dừng!” Tô Triết gõ nhẹ phật trượng, khiến người bán hàng rong bị chấn lui lại phía sau. Bạch Hạc Hoài trừng mắt nhìn hắn một cái, khoanh tay sau lưng, vừa ngâm nga một khúc nhạc vừa rảo bước đi thẳng. Tô Triết hút một hơi thuốc, phun thẳng khói vào mặt người bán hàng rong rồi đi theo.
“Vật đó là do hắn trộm được. Dưới bức tượng lưu ly kia vốn có dấu ấn, là vật có chủ, đã bị hắn xóa đi.” Sau khi đi được vài bước, Bạch Hạc Hoài mới nói.
Tô Triết gật nhẹ đầu: “Nhìn ra rồi.”
“Ài, bỏ qua cho hắn như thế thì khó chịu quá.” Bạch Hạc Hoài ra vẻ ghét ác như thù.
“Yên tâm đi.” Tô Triết nhướn mày: “Sau nửa canh giờ, trên tượng lưu ly sẽ xuất hiện một vết rạn. Một khi hắn phát hiện ra, chỉ trong một canh giờ sau nó sẽ biến thành một đống mảnh vỡ.”
Bạch Hạc Hoài cười nói: “Cha thật có bản lĩnh.”
“Đương nhiên rồi, trước kia là bản lĩnh giết người, giờ lại lôi ra làm mấy chuyện xấu vặt vãnh thế này.” Tô Triết nhai cau, giọng nói cố ý ra vẻ phiền muộn: “Anh hùng tuổi xế chiều.”
Đột nhiên chuông gió trên quán rượu bên cạnh bị gió thổi vang, kêu lên leng keng, tiếng chuông thanh thúy êm tai.
Bạch Hạc Hoài không nhịn được ngẩng đầu nhìn lên, chỉ cảm thấy âm thanh đó khá quen thuộc.
“Ồ?” Tô Triết dừng bước, giậm nhẹ phật trượng xuống đất. Những vòng vàng trên trượng va chạm vào nhau, cũng phát ra tiếng leng keng.
Âm điệu hai bên giống hệt nhau.
“Ta đi một lát rồi về.” Tô Triết điểm mũi chân, cầm phật trượng rời khỏi.
Bạch Hạc Hoài lại không hề kinh ngạc, tìm một quán trà ven đường ngồi xuống, chọn một bình Long Tỉnh, gọi một đĩa bánh đậu xanh. Nàng ăn một miếng lại thở dài một tiếng, vẻ mặt lộ rõ sự chán chường.
“Thần y có chuyện gì vậy? Nước trà và bánh của chúng ta không được ngon sao?” Chủ nhân quán trà từng tới khám ở Bạch Hạc Dược Phủ, cực kỳ tôn kính Bạch Hạc Hoài. Vừa rồi hắn đã dâng lên lá trà ngon nhất và bánh đậu xanh vừa mới ra lò. Hắn vốn đang bối rối, giờ nghe tiếng thở dài ấy liền vội vàng chạy tới dò hỏi.
Bạch Hạc Hoài vội vàng lắc đầu: “Hiểu lầm rồi, hiểu lầm rồi! Là chuyện riêng của ta. Vốn định ra ngoài du ngoạn vui vẻ, vốn rất hứng thú, thế nhưng đi được nửa ngày lại thấy chán ngắt.”
“Nam An thành là thành trì nổi tiếng về sự mới lạ và thú vị.” Chủ quán thở phào nhẹ nhõm: “Nhưng Thần y tới Nam An thành đã được một thời gian, những nơi thú vị ở đây chơi nhiều rồi cũng sẽ chán thôi? Trừ phi ngài coi nơi này như nhà của ngài, có cảm giác đặc biệt với tòa thành này, thì mới có thể khác được.”
“Ồ? Thế thì theo như lời ngươi nói, ta nên đi dạo xa một chút?” Bạch Hạc Hoài nói đầy ẩn ý.
Chủ quán kinh ngạc nói: “Cũng xem như một cách.”
“Ngươi cảm thấy chán là vì không có người ở cạnh cho ngươi đỡ chán.” Tô Triết ngồi xuống bên cạnh nàng: “Chủ quán, cho ta một chén Long Tỉnh nữa, phải là loại thượng hạng đấy.”
“Không thành vấn đề.” Chủ quán cười nói.
“Còn uống trà cái gì, về phủ.” Bạch Hạc Hoài bĩu môi.
“Không muốn biết vừa rồi ta đi gặp ai, nghe được chuyện gì à?” Tô Triết hỏi.
“Chỉ là mấy chuyện trong Ám Hà thôi, không muốn nghe đâu, không muốn nghe đâu. Cha đã thoát ly khỏi Ám Hà rồi mà, sao bọn họ lại tới tìm cha?” Bạch Hạc Hoài bất mãn nói.
Tô Triết hút một hơi thuốc: “Không muốn ta nói sao? Thế thì tên Tô Xương Hà kia đưa tin về Tô Mộ Vũ tới, ta cũng không nói cho con nghe.”
Bạch Hạc Hoài vội vàng đẩy đĩa bánh đậu xanh của mình sang trước mặt Tô Triết, lại tự tay nhận ấm trà từ chủ quán, rót một ly đầy ắp, đặt trước mặt hắn rồi nói: “Cha ơi, mời dùng trà.”
“Chuyện này...” Tô Triết hài lòng cầm một miếng bánh đậu xanh lên: “Chắc sẽ nhanh chóng lan truyền khắp giang hồ...”
Hai chén trà và một đĩa bánh đậu xanh vừa được diệt sạch thì Tô Triết cũng đã kể xong câu chuyện. Hắn cầm tẩu thuốc bên cạnh lên, chậm rãi châm lửa hút thuốc, còn Bạch Hạc Hoài kê tay chống cằm, như đang chìm vào trầm tư.
“Yên tâm đi, hỏi kiếm Vô Song, không mất một sợi tóc, một thời gian ngắn nữa là hắn sẽ về.” Tô Triết hút một hơi thuốc, nhìn Bạch Hạc Hoài.
Lúc này Bạch Hạc Hoài mới khôi phục tinh thần, cũng nhìn hắn. Hai người nhìn nhau, Tô Triết thầm kêu không ổn, giơ tay cầm phật trượng lên, toan bỏ chạy.
“Cha à!” Bạch Hạc Hoài giơ tay túm được Tô Triết. Tô Triết cười khổ: “Con đừng nông nổi.”
“Nếu tới Vô Song thành phải mất mấy ngày?” Bạch Hạc Hoài hỏi.
Tô Triết bất đắc dĩ nói: “Nửa tháng! Nếu gặp thời tiết bão táp mưa rơi, tuyết lớn gió to, ít nhất phải một tháng!”
“Thúc ngựa vung roi, dọc đường thay ngựa?” Bạch Hạc Hoài lại hỏi. Tô Triết dở khóc dở cười: “Ít nhất cũng phải bảy ngày!”
“Đi Vô Song thành ư?” Chủ quán bên cạnh nghe được liền nói: “Vừa vặn hôm nay có một chiếc thuyền lớn đỗ ở bến đò, thuyền này xuôi về phía đông, chỉ mất bốn ngày là tới La Dương thành. Từ La Dương thành đến Vô Song thành chỉ vỏn vẹn trăm dặm.”
“À.” Bạch Hạc Hoài nhướn mày.“Mẹ nó.” Tô Triết mắng.