Xích nhật kỷ thì quá, thanh phong vô xử tầm.
Tứ Hoài thành.
Đây là một tòa thành nhỏ nằm gần Thiên Hạ Vô Song thành, được nhiều người xem là trạm trung chuyển trước khi đến Vô Song thành. Cuối Tứ Hoài thành là Thiên Hạ Phường, một trong bốn sòng bạc lớn nhất thiên hạ; từ đó, đi thẳng xuyên qua Thiên Hạ Phường là có thể thấy Vô Song thành.
Mấy hôm nay, đề tài được bàn tán sôi nổi nhất tại Tứ Hoài thành chính là Thiếu thành chủ Vô Kiếm thành, Trác Nguyệt An, người đeo mặt nạ bạc, cõng dù đến khiêu kiếm Vô Song thành. Đặc biệt trong Thiên Hạ Phường, khách cá cược nườm nượp ra vào, đem vàng thật bạc trắng đặt lên bàn cược, vừa bàn tán hăng say về trận tỷ thí tiếp theo, vừa cược bạc lên đến hàng trăm lượng.
Ngay cả Thiên Hạ Phường cũng đã nhiều năm không chứng kiến một trận cược khổng lồ đến vậy.
Người quản lý Thiên Hạ Phường hiện tại là Hạo Nguyệt Quân, chính là thanh niên mà Tô Mộ Vũ từng gặp mấy hôm trước. Hắn phe phẩy quạt giấy trong tay, nhìn về phía mấy tấm thẻ gỗ đằng xa. Chỉ thấy một thanh niên khinh công cực tốt, tung người nhảy lên cao, lật tấm thẻ gỗ ngoài cùng bên trái lại. Chữ trên thẻ gỗ lập tức biến thành: “Tống Yến Hồi, thắng, một trả hai.” Hạo Nguyệt Quân khẽ mỉm cười, thu quạt vào tay: “Xem ra số người coi trọng vị thành chủ Vô Song thành này ngày càng ít đi.”
Bên cạnh hắn là nam tử ục ịch đã dẫn đường cho Tô Mộ Vũ ngày hôm đó. Hắn không ngừng lấy khăn tay lau mồ hôi trên trán, giọng điệu khá lo âu: “Nếu Vô Song thành thua, e là Thiên Hạ Phường của chúng ta cũng gặp phiền toái lớn.”
“Sợ cái gì? Con rết trăm chân chết vẫn còn giãy giụa, cho dù Vô Song thành có suy tàn cũng là cả một quá trình dài dằng dặc. Có lẽ Thiên Hạ Phường sẽ vì vậy mà bị người ta chậm rãi lãng quên, nhưng thế thì có sao?” Hạo Nguyệt Quân cười nói: “Đến lúc đó sẽ có một Thiên Hạ Phường khác xuất hiện trên giang hồ, còn ta sẽ là chủ nhân của Thiên Hạ Phường mới. Người trẻ tuổi, đừng nghĩ đường đi quá hẹp.” Đột nhiên, Hạo Nguyệt Quân chú ý tới một nam tử trông khá thanh tú xuất hiện trong đám đông. Nam tử này thần sắc bình tĩnh, ánh mắt trong trẻo, nhìn những tấm thẻ gỗ với vẻ mặt hơi hoang mang.
“Có con mồi.” Hạo Nguyệt Quân khẽ mỉm cười.
“Để ta xuống xem.” Nam tử ục ịch lập tức hiểu ý, vội vàng đi xuống. Nam tử trẻ tuổi kia diện mạo cực kỳ bất phàm, bên hông đeo một chiếc đai lưng bện bằng tơ vàng khảm ngọc, chắc hẳn là con cháu thế gia. Hơn nữa, chỉ cần nhìn vẻ hoang mang của hắn khi nhìn thẻ gỗ là biết, hắn chẳng hiểu gì về chuyện đánh cược. Người như vậy trong sòng bạc có thể coi là dê béo.
Nam tử ục ịch đi xuống lầu, chen đám đông ra, bước tới bên cạnh nam tử kia, giọng điệu nghe rất quen thuộc: “Công tử mới đến Thiên Hạ Phường chúng ta lần đầu à?”
Nam tử kia sửng sốt, sau đó nhìn nam tử ục ịch một cái, lắc đầu nói: “Coi như lần thứ hai tới đây.”
“Ồ? Ta lại không ấn tượng với công tử, thật đúng là khiến người ta bất ngờ.” Nam tử ục ịch lau mồ hôi trên trán.
“Khách ra vào sòng bạc nhiều như vậy, ngươi đều nhớ hết sao?” Nam tử kia nghi hoặc hỏi.
“Hừ. Cái lũ này ánh mắt như mũi chó vậy, bất cứ ai bước vào đây mà trên người có dính mùi tiền, bọn họ sẽ nhìn chằm chằm vào người đó như nhìn con mồi. Rồi chỉ một canh giờ sau, bọn họ sẽ tra xét rõ ràng lai lịch thân phận của người này, ước tính số tài sản tối đa mà người này có thể mất, lại bố trí kế hoạch chu đáo chặt chẽ, khiến cho người này ở lại Thiên Hạ Phường vài ngày, bị lột da cắt thịt, nhai tới mảnh vụn xương cũng chẳng còn.” Bên cạnh nam tử kia, một lão già lọm khọm cười lạnh nói.
“Lão già họ Đinh kia, ngươi đứng đó nói linh tinh gì đấy!” Nam tử ục ịch tức giận quát.
Ông lão họ Đinh vẫn cười lạnh, hoàn toàn không e ngại: “Năm xưa ta bị các ngươi lừa đến táng gia bại sản như vậy mà!”
“Ta không hứng thú với chuyện đánh cược trong Thiên Hạ Phường.” Nam tử kia lắc đầu, tiếp đó giơ một ngón tay chỉ vào mấy tấm thẻ gỗ: “Ta chỉ thấy tò mò, chữ trên đó nghĩa là gì?”
“Ồ? Đây là chuyện lớn trên giang hồ hiện tại. Cô nhi Vô Kiếm thành Trác Nguyệt An khiêu chiến thành chủ Vô Song thành Tống Yến Hồi. Ngươi có thể đặt cược Trác Nguyệt An thắng, tỉ lệ một ăn một. Nếu ngươi đặt một trăm lượng bạc, hắn thắng ngươi sẽ được hai trăm lượng. Cũng có thể đặt Tống Yến Hồi thắng, nếu hắn thắng một trăm lượng bạc sẽ thu về ba trăm lượng. Hoặc cũng có thể đặt họ không phân thắng bại, nếu ngươi đoán đúng cũng là hai trăm lượng.” Nam tử ục ịch giải thích.
Nam tử trẻ tuổi lắc đầu, nghi hoặc hỏi: “Vì sao đặt Tống Yến Hồi thắng lại được nhiều tiền hơn?”
Nam tử ục ịch ngạc nhiên, nghĩ thầm người này đúng là quá vô tri, rồi tiếp tục giải thích: “Vì những người đến đặt cược ít tin tưởng hắn. Dù sao thành chủ đời trước của Vô Song thành còn từng bại trận dưới tay Trác Nguyệt An, danh tiếng của Tống Yến Hồi cũng chẳng cao hơn Lưu Vân Khởi là bao.”
“Hóa ra là thế.” Nam tử trẻ tuổi gật đầu.
“Nhưng quan trọng hơn nữa là mọi người thích nghe kể chuyện. Một môn phái sắp bị thiên hạ lãng quên, một kiếm khách vô danh chưa ai biết tới lại lần lượt thắng cả đại đệ tử Vô Song thành, Vấn Tứ Kiếm của Giảng Võ đường, đại trưởng lão Kiếm Sơn Nhạc, lão thành chủ Lưu Vân Khởi. Đây chẳng phải là một câu chuyện kích thích lòng người đến nhường nào sao? Nếu cuối cùng Trác Nguyệt An giẫm cả thành chủ Vô Song thành Tống Yến Hồi dưới chân, chẳng phải là một kết cục hoàn mỹ ư?” Nam tử ục ịch cười nói. “Đánh cược vốn không có gì là tuyệt đối, kết quả được đưa ra đều là điều mọi người mong muốn trong lòng.”
“Hóa ra là thế, đặt ít nhất bao nhiêu?” Nam tử trẻ tuổi hỏi.
“Ít nhất ba lượng bạc trắng, còn nhiều nhất thì không giới hạn!” Nam tử ục ịch cất cao giọng nói.
“Được, vậy ta đặt…” Nam tử trẻ tuổi lấy từ trong người ra một thỏi bạc, đặt lên tay nam tử ục ịch: “… ba lượng bạc!”
“Hả?” Nam tử ục ịch há hốc miệng, mắt mở to kinh ngạc. Hắn không ngờ mình rào trước đón sau nhiều như vậy mà nam tử kia chỉ chịu đặt có ba lượng bạc trắng. Có điều hắn vẫn kiên nhẫn hỏi: “Công tử đặt ai thắng?”
“Đương nhiên là đặt chính ta.” Người trẻ tuổi đi ngang qua nam tử ục ịch, nói khẽ chỉ đủ cho hắn nghe thấy.
Hạo Nguyệt Quân đứng trên tầng hai quan sát bọn họ, đọc được khẩu hình miệng của nam tử trẻ tuổi, cũng kinh hãi tới thay đổi sắc mặt. Chẳng trách vừa rồi người này nói đây là lần thứ hai tới đây; hóa ra hắn chính là người đeo mặt nạ bạc đã tới Thiên Hạ Phường lấy Vô Song Lệnh mấy hôm trước. Hắn cau mày, tập trung hết tâm thần nhìn nam tử kia, muốn ghi nhớ dung mạo của hắn.
Lúc trước người này luôn đeo mặt nạ. Nếu ghi nhớ được dung mạo hắn, công bố bức họa của hắn, sẽ là một thương vụ béo bở không tệ.
Nhưng khiến hắn kinh ngạc là, hắn càng quan sát kỹ lưỡng, gương mặt của người bên dưới lại càng trở nên mơ hồ; nhìn thêm vài lần thậm chí đầu óc hắn trở nên trống rỗng.
Người bên dưới vỗ vai nam tử ục ịch, quay người rời đi. Lúc sắp ra cửa, hắn đột nhiên quay đầu lại, liếc nhìn lên trên một cái.
Sau lưng Hạo Nguyệt Quân mồ hôi lạnh đầm đìa!