Chương 202: Màn 14 - Xử Thử 8

Mộ Thanh Dương vừa chạy vừa lấy từ trong lòng ra một tấm bùa vàng. Hắn kẹp chặt lá bùa giữa hai ngón tay rồi đột nhiên vung mạnh, lá bùa lóe lên ánh lửa, bay thẳng lên không trung.

Tô Mộ Vũ đang đứng trên tấm mạng nhện, ngẩng đầu nhìn lên. Vừa thấy ánh lửa, thần sắc hắn lập tức thay đổi, sau đó đặt hai ngón tay lên miệng, huýt một tiếng sáo dài.

“Đừng để bọn chúng gặp mặt! Ngăn cái gã của Mộ gia lại!” Đường Linh Khôi lạnh lùng nói.

Vài bóng đen nhanh chóng lao đi. Nhưng cùng lúc đó, Tô Mộ Vũ cũng tung người nhảy lên, nâng kiếm vung xuống, đánh văng tất cả những kẻ vừa lao ra. Đồng thời, hắn vung mạnh tay trái, từng thanh phi kiếm dồn dập bay tới, triển khai thành một tấm kiếm võng, ngăn cản mọi người.

Khoảnh khắc này, một suy nghĩ đồng loạt hiện lên trong đầu tất cả đệ tử Đường môn: Bọn họ không phải là người bày trận để ngăn cản Tô Mộ Vũ. Mà ngược lại, bọn họ chính là con mồi, còn Tô Mộ Vũ mới là người bày trận trong núi này.

“Tuy không muốn thừa nhận, nhưng đúng là sự thật.” Đường Linh Khôi thở dài một tiếng: “Chúng ta không thể ngăn cản vị Tô gia chủ này làm chuyện mà hắn muốn làm ngay trước mặt chúng ta.”

Cùng lúc đó, Mộ Thanh Dương đã chạy tới gần. Sau khi thấy Tô Mộ Vũ, hắn cao giọng hô: “Tô gia chủ, Tô gia chủ!”

Nếu Mộ Tử Trập mà thấy cảnh này, có lẽ sẽ tức giận đến hộc máu. Năm xưa, Mộ Tử Trập thân là gia chủ Mộ gia, còn Tô Tẫn Hôi là gia chủ Tô gia, mỗi lần gặp mặt, hai người đều tranh chấp kịch liệt, không nhường nhau nửa bước. Đâu có như Mộ Thanh Dương bây giờ, thấy Tô Mộ Vũ chẳng khác nào thấy cọng cỏ cứu mạng, chỉ hận không thể lao tới ôm bắp đùi đối phương. Phong thái gia chủ Mộ gia mấy trăm năm đều bị Mộ Thanh Dương vứt sạch.

“Mộ gia chủ!” Tô Mộ Vũ tung ra một sợi Khôi Lỗi Ti. Mộ Thanh Dương vội giơ tay bắt lấy, sau đó kéo mạnh, trực tiếp bay tới bên cạnh Tô Mộ Vũ. Thở hồng hộc, hắn nói: “Đa tạ Tô gia chủ cứu giúp. Nếu Tô gia chủ không tới, e rằng Mộ gia phải đổi gia chủ khác rồi.”

“Còn chưa thể lơ là cảnh giác.” Tô Mộ Vũ trầm giọng nói: “Phải chạy khỏi đây đã.”

“Có Tô gia chủ ở đây, thế gian còn ai nhốt được chúng ta?” Mộ Thanh Dương cười nói.

“Ai.” Tô Mộ Vũ thở dài một tiếng: “Thật ra, một người như Mộ Tử Trập cũng có cái tốt của Mộ Tử Trập.”

“Hả?” Mộ Thanh Dương ngơ ngác.

Tô Mộ Vũ ném một sợi Khôi Lỗi Ti ra, buộc một đầu vào eo Mộ Thanh Dương, đầu kia buộc vào mình. “Nắm chặt lấy, Mộ gia chủ!”

Mộ Thanh Dương gật đầu: “Được.”

Tô Mộ Vũ đột nhiên vung tay trái, từng lưỡi kiếm bắn ra, cắm chặt lên thân cây phía trước. Hắn đạp lên lưỡi kiếm đó, lao vút đi. Sau khi đi được mấy chục trượng, hắn lại vung tay lần hai, mười bảy lưỡi kiếm nữa lại bay về phía thân cây phía trước.

Đám đệ tử Đường môn cứ thế nhìn Tô Mộ Vũ ngang nhiên kéo Mộ Thanh Dương mà bỏ đi. Cũng có người định chặn lại, nhưng đều bị Tô Mộ Vũ vung Tế Vũ kiếm trong tay đánh bay xuống.

“Đuổi theo hắn.” Đường Linh Khôi trầm giọng nói: “Hắn sẽ về Cẩm thành, bám sát hành tung của hắn. Tìm ra cứ điểm của bọn chúng trong Cẩm thành.”

“Rõ.” Đường Linh La tung người nhảy lên.

Tô Mộ Vũ nhanh chóng dẫn Mộ Thanh Dương thoát khỏi núi rừng, chạy thẳng về Cẩm thành. Sau lưng hắn, đám đệ tử Đường môn vẫn bám theo như đỉa, không tiến tới ngăn chặn, cũng không bỏ đi.

“Bọn chúng định bám theo chúng ta, nếu không ngăn cản được chúng ta, vậy sẽ trực tiếp tìm ra cứ điểm của Ám Hà trong Cẩm thành, rồi triệu tập nhân lực tóm gọn chúng ta phải không?” Mộ Thanh Dương trầm giọng nói.

Tô Mộ Vũ nâng tay, ném một mũi tên lên không trung. Mũi tên nổ tung, một ánh đỏ lóe lên nơi chân trời.

Trong sân quán trà Tĩnh Tư.

Tô Xương Hà vẫn ngồi chậm rãi uống trà. Hắn ngẩng đầu nhìn ánh đỏ trên không trung, lạnh nhạt nói: “Đi.”

“Tuân lệnh.” Một giọng nói yêu kiều vang lên sau lưng Tô Xương Hà. Tô Xương Hà mỉm cười, cầm chén trà lên uống một ngụm.

Trên đường phố Cẩm thành, dòng người tấp nập. Tô Mộ Vũ dẫn theo Mộ Thanh Dương tiếp tục lao thẳng đi. Đột nhiên, một tiểu cô nương bán hoa không né tránh kịp, bất cẩn va vào hắn. Tô Mộ Vũ vội vàng giơ tay đỡ lấy tiểu cô nương. Tiểu cô nương kia nắm lấy tay Tô Mộ Vũ, khẽ mỉm cười. Tô Mộ Vũ sửng sốt, tiếp đó thân hình tiểu cô nương xoay tròn, không ngờ dáng vẻ lại trở thành giống hệt Tô Mộ Vũ.

“Hắn” vứt bỏ bó hoa trong tay, chậm rãi đi về phía trước, còn Tô Mộ Vũ dẫn theo Mộ Thanh Dương rẽ vào con phố bên cạnh. Đám đệ tử Đường môn bám theo đuổi tới đây đột nhiên phát hiện Mộ Thanh Dương biến đâu mất, chỉ còn lại mình Tô Mộ Vũ. Còn “Tô Mộ Vũ” như đổi thành người khác, không những không trốn tiếp, ngược lại đi dạo ven đường, lúc thì xem tạp kỹ, lúc lại mua bánh hoa quế, vừa đi vừa ăn.

“Thủ lĩnh, làm thế nào bây giờ?” Một đệ tử Đường môn hạ giọng nói. Đường Linh La nhíu mày đáp: “Quan sát thêm.”

“Tô Mộ Vũ” kia đột nhiên điểm mũi chân lướt tới trước mặt đám đệ tử Đường môn, cười khanh khách nói: “Còn nhìn cái gì nữa?”

Đường Linh La kinh ngạc, thần thái ngữ điệu của “Tô Mộ Vũ” hoàn toàn khác lúc trước. Hắn cả giận nói: “Ngươi không phải Tô Mộ Vũ!”

“Ha ha ha ha.” “Tô Mộ Vũ” giơ tay đánh về phía Đường Linh La.

Trong quán trà Tĩnh Tư, Tô Mộ Vũ cõng Mộ Thanh Dương hạ xuống đất.

Cuối cùng Mộ Thanh Dương cũng tới được chỗ an toàn, thần kinh căng thẳng rốt cuộc cũng thả lỏng, hai chân mềm nhũn ngã sấp xuống đất.

“Sao lại thế này!” Mộ Vũ Mặc lao ra đỡ Mộ Thanh Dương.

“Không sao không sao, chẳng qua mệt quá thôi.” Mộ Thanh Dương xua tay nói: “Dù sao ta cũng là gia chủ một nhà, làm sao lại bị đánh ngã dễ dàng như vậy được.”

“Tuyết Vi đâu? Sao Tuyết Vi không ở bên cạnh ngươi?” Mộ Vũ Mặc hỏi.

“Tuyết Vi bị người ta bắt đi rồi!” Mộ Thanh Dương nhìn sang phía Tô Mộ Vũ: “Kẻ đã bắt cô ấy là thầy thuốc chế tạo dược nhân mà Tô gia chủ từng nhắc tới!”

“Quỷ Y Dạ Nha?” Tô Mộ Vũ cả kinh: “Hắn cũng ở trong Cẩm thành?”

“Xem ra đúng là thú vị.” Tô Xương Hà vuốt ve chén trà trong tay: “Quỷ Y Dạ Nha cũng tới Cẩm thành, rốt cuộc đám người Đường môn đang nghĩ điều gì?”

Tô Mộ Vũ cúi đầu suy tư: “Quỷ Y Dạ Nha, Đường Liên Nguyệt bế quan không ra ngoài, Đường lão thái gia bị thương tĩnh dưỡng, Đường Linh Hoàng mất liên hệ…”

Mộ Vũ Mặc nhíu mày nói: “Dù sao cũng phải nghĩ cách cứu Tuyết Vi ra đã.”

“Dạ Nha kia bắt Tuyết Vi đi chắc chắn là vì kịch độc trên người cô ấy. Với thủ đoạn của hắn, e là Tuyết Vi sẽ phải chịu đủ loại tra tấn…” Tô Mộ Vũ trầm ngâm nói: “Dạ Nha bắt Tuyết Vi đi, hắn sẽ giấu cô ấy ở đâu? Ở nơi an toàn nhất trong Cẩm thành hay là ở trong Đường môn!”

Tô Xương Hà cười nói: “Xem ra chuyện cầu hồn phải gác lại đã, dù sao cũng phải tham gia tang lễ trước!”

Đề xuất Voz: MỞ MÀN BỊ LỘ THẾ TỬ GIẢ TA LẬP TỨC XƯNG ĐẾ
Quay lại truyện Ám Hà Truyện (Dịch)
BÌNH LUẬN