Chương 203: Màn 14 - Xử Thử 9
“Rầm” một tiếng, chén trà vỡ tan dưới đất, Đường Linh Khôi tức tối nhìn Đường Linh La: “Trong Cẩm thành mà ngươi vẫn để hắn chạy thoát?”
“Trong Ám Hà có một kẻ cực giỏi dịch dung, người này đột nhiên hiện thân, dung mạo và thần thái không khác gì Tô Mộ Vũ, hơn nữa võ công cũng rất cao cường.” Đường Linh La giải thích.
“Hừ.” Đường Linh Khôi hừ lạnh một tiếng, Đường Linh La cúi thấp đầu, không dám nói tiếp.
Đường Môn Ngũ Kiệt bao gồm Đường Linh Hoàng, Đường Linh Tôn, Đường Linh Khôi, Đường Linh Tê và Đường Linh La. Trong đó, Đường Linh Hoàng có danh tiếng lớn nhất trên giang hồ, vẫn luôn là Phó môn chủ của Đường Môn, nổi danh ngang với Gia chủ Ôn gia hiện tại là Ôn Hồ Tửu.
Đường Linh Tôn chấp chưởng Nội phòng của Đường Môn, am hiểu độc thuật. Đường Linh Khôi chấp chưởng Trảm Khôi phòng, phụ trách thanh trừ, truy đuổi và tiêu diệt kẻ phản bội. Đường Linh Tê chấp chưởng Ngoại phòng, nổi tiếng với kỹ thuật ám khí cực kỳ cao minh và am hiểu chế tạo ám khí mới.
Còn Đường Linh La chỉ là Phó sứ Nội phòng, địa vị thấp hơn Tứ Kiệt còn lại một bậc. Đặc biệt, khi đối mặt với Đường Linh Khôi – kẻ có tính cách âm độc, bất thường – nàng càng phải cẩn trọng trong lời nói và hành xử, không dám hé răng thêm nửa lời.
“Ám Hà xuất hiện khiến ván cờ vốn sắp kết thúc lại có biến hóa mới.” Đường Linh Khôi đứng dậy: “Nước cờ này do Đường Linh Hoàng bày ra.”
“Hắn?” Đường Linh La ngẩng đầu lên hỏi.
“Ám Hà liên tục nhắc tới hắn, chắc hẳn Đường Linh Hoàng đã hẹn bọn chúng tới. Với tính cách của Đường Linh Hoàng, làm sao hắn có thể hợp tác với Ám Hà? Khả năng duy nhất là Ám Hà chính là một nước cờ của hắn. Ngay từ đầu, hắn đã không hề có ý định hợp tác với Ám Hà thật lòng, nhưng khi phát hiện mình đang gặp nguy hiểm, hắn bèn gọi Ám Hà tới đây.” Đường Linh Khôi cười lạnh nói: “Tổ chức sát thủ đệ nhất thiên hạ, quả là một quân cờ phá rối tuyệt diệu.”
***
**Đường Môn – Trảm Khôi Phòng**
Trong ngục sắt tầng thứ ba dưới lòng đất của Đường Môn, muốn vào được nơi này, người ta phải vượt qua mười ba cánh cửa sắt và đánh bại hai mươi sáu cao thủ cấp Thiên của Đường Môn. Đây là nơi giam giữ những phạm nhân quan trọng nhất của Đường Môn.
Một người áo đen đi xuyên qua một cánh cửa sắt lớn, tiến đến trước cửa Trảm Khôi phòng. Hai đệ tử Đường Môn thân hình cao lớn canh gác ở đó, thấy người tới liền không nói một lời, mở cửa sắt rồi lùi sang một bên. Người áo đen khẽ gật đầu, tiếp đó bước vào.
Không gian trong Trảm Khôi phòng rất lớn, ánh nến lại vô cùng mờ ảo. Cuối phòng, một người bị xích chặt vào tường. Đầu người này đội một chiếc mặt nạ sắt kín mít, che khuất hoàn toàn thần sắc, không rõ còn tỉnh hay đã ngủ.
“Đại ca.” Người áo đen trầm giọng nói.
Người mặt sắt khẽ động, xiềng xích phát ra tiếng kim loại va chạm, tiếp đó, một giọng nói không chút cảm xúc nào vang lên: “Ngươi còn mặt mũi tới đây gặp ta?”
“Đại ca không hổ là đại ca, vốn ta còn tưởng trận quyết đấu này mình đã thắng lợi hoàn toàn, không ngờ đại ca còn để lại một nước cờ hiểm như vậy.” Người áo đen cười lạnh nói: “Ám Hà? Đại ca, sao ngươi lại dẫn bọn chúng vào Cẩm thành? Sự xuất hiện của bọn chúng khiến toàn bộ ván cờ đều xáo trộn.”
Người mặt sắt hừ lạnh: “Ngươi nên giết ta thẳng tay đi, như vậy thì ván cờ của ngươi có ra sao cũng chẳng còn liên quan gì đến ta nữa.”
“Giết ngươi? Cũng được thôi. Nói cho ta bí mật kia.” Người áo đen cười nói: “Đây là một giao dịch công bằng, ta đã nói với đại ca từ lâu rồi mà.”
“Ta cũng nói với ngươi từ lâu rồi.” Người mặt sắt trả lời: “Cho dù Đường Môn có sụp đổ ta cũng không nói cho ngươi bí mật đó.”
“Ha ha ha, tốt lắm.” Người áo đen lại không tức giận: “Nhưng đừng tưởng nước cờ của mình có thể vây khốn ta. Nếu ngươi đã dẫn Ám Hà tới đây, vậy ngươi cũng phải hiểu, thân là một tổ chức sát thủ, bọn chúng là loại hám lợi. Chỉ cần có lợi ích, Ám Hà có thể thay đổi đối tượng ủng hộ bất cứ lúc nào.”
***
**Quán trà Tĩnh Tư**
Mộ chủ quán kẹp một bức thư trong tay, phe phẩy trước mặt: “Tiền binh hậu lễ, người của Đường Môn đúng là thú vị, hôm qua còn liều mạng đuổi giết chúng ta, hôm nay lại gửi thư cầu hòa.”
Tô Mộ Vũ nhíu mày: “Bọn chúng tìm ra nơi này?”
“Không phải. Đường Môn biết trong Cẩm thành có người của Ám Hà, nhưng họ cũng không biết tới sự tồn tại của quán trà Tĩnh Tư. Muốn tìm thấy Ám Hà thì không dễ dàng gì, nhưng muốn đưa thư tới tay Ám Hà chúng ta lại không khó.” Mộ chủ quán nói.
“Trên thư viết gì?” Tô Xương Hà ngồi nghịch dao găm, cười hỏi.
“Chưởng sứ của Trảm Khôi phòng Đường Linh Khôi hẹn ngày gặp Đại gia trưởng Ám Hà Tô Xương Hà và Gia chủ Ám Hà Tô gia Tô Mộ Vũ, có chuyện quan trọng cần thương lượng, hẹn gặp trong Đẳng Kim lâu ở Cẩm thành.” Mộ chủ quán đưa bức thư trong tay vào ngọn nến, ánh nến lập tức nhen lửa bức thư. Hắn vung nhẹ lên, bức thư hóa thành tro tàn, tiêu tán trong sảnh.
Tô Xương Hà hỏi Tô Mộ Vũ: “Ngươi thấy thế nào?”
“Đường Môn vốn không liên quan tới Ám Hà chúng ta, đám người Đường Linh Khôi còn chưa bao giờ tiếp xúc với Ám Hà. Nếu không oán không thù, vì sao cứ nhất quyết tử chiến với chúng ta? Lúc đầu chỉ có hai người của Ám Hà Mộ gia, giờ cả Đại gia trưởng cũng tới Cẩm thành, đương nhiên bọn họ cảm thấy không cần xung đột như vậy.” Tô Mộ Vũ đáp.
Tô Xương Hà lắc đầu nói: “Đây không phải công lao của ta, ta đoán bọn chúng còn chưa biết ta cũng tới. Bức thư này chỉ là một thử nghiệm, dù sao mấy năm nay hai người chúng ta luôn xuất hiện đồng thời. Tạm thời bọn chúng không muốn đối địch với chúng ta là vì lúc ở vùng rừng núi gần Cẩm thành, ngươi đã thể hiện uy lực của Thập Bát Kiếm Trận!”
Tô Mộ Vũ nhướn mày, nhìn ra ngoài sảnh: “Tức là ngươi sẽ tới bữa tiệc này à?”
Tô Xương Hà vuốt ve hàng ria: “Đương nhiên phải đi rồi, nhưng không đến với thân phận Đại gia trưởng, ta chỉ là một hộ vệ nho nhỏ bên cạnh Tô gia chủ thôi.”
Tô Mộ Vũ bất đắc dĩ cúi đầu mỉm cười: “Ngươi lại có ý đồ gì?”
“Dù sao cũng phải gặp mặt bọn chúng, ít nhất để bảo đảm an toàn cho Tuyết Vi.” Tô Xương Hà lười biếng nói: “Mộ Vũ, ngươi nói xem trong lòng đám người Đường Môn đó, chúng ta có phải loại hám lợi không? Bọn chúng hẹn gặp chúng ta, có phải chúng nghĩ chúng ta có thể liên minh với Đường Linh Hoàng, thế thì bây giờ cũng có thể liên minh với bọn chúng? Vì theo suy đoán của ta, nếu Đường Linh Hoàng chưa bị bọn chúng giết thì cũng bị nhốt lại rồi.”
Tô Mộ Vũ gõ nhẹ ngón tay lên đùi: “Vậy ngươi nói xem, Ám Hà chúng ta có phải loại hám lợi không?”
“Đúng vậy đó.” Tô Xương Hà rất thành khẩn gật đầu.
“Đúng là không biết xấu hổ.” Tô Mộ Vũ bất đắc dĩ lắc đầu.
“Thế nào là lợi, thế nào là hám. Tiêu chuẩn nhận xét của mỗi người một khác.” Tô Xương Hà nhìn về phía Mộ chủ quán: “Mộ chủ quán, ngươi thấy đúng không?”
Mộ chủ quán ngạc nhiên: “Sao tự nhiên Đại gia trưởng lại hỏi ta?”
“Đừng lo, ta không nghi ngờ ngươi đâu. Chẳng qua gần đây ta thấy ngươi đánh chim sẻ kia, đôi lúc có thể làm từ sớm nhưng sao lại không làm.” Tô Xương Hà đứng dậy, giơ tay ngoắc nhẹ lên không: “Vì có món lợi lớn hơn nữa. Thế nào là lợi? Ai mà biết được. Nhưng xưa nay ta không ngại chờ đợi.”
Đề xuất Voz: Sóng Gió Năm 1979