Chương 208: Màn 14 - Xử Thử 14
Đường môn, Trảm Khôi đường.
Đường Linh Khôi nhìn Đường Thành trước mặt, vừa vuốt ve mũi Chu Nhan Tiểu Tiễn vừa nói: “Tô Mộ Vũ xuất hiện, hơn nữa còn giúp Đường Liên bỏ chạy?”
Đường Thành gật đầu: “Đúng vậy, ta có nhắc tới chuyện liên minh, nhưng hắn có vẻ không mấy để tâm.”
Đường Linh Khôi nhẹ nhàng giơ tay, bẻ gãy mũi Chu Nhan Tiểu Tiễn làm đôi: “Bọn chúng định bỏ qua lần đàm phán này ư?”
“Chắc là không.” Đường Linh La đẩy cửa bước vào: “Đại gia trưởng Đẳng Kim lâu đã đích thân lộ diện, lần này đã đến lượt bọn họ phải mời chúng ta đến dự tiệc.”
“Ngày nào?” Đường Linh Khôi hỏi.
Đường Linh La nhướn mày: “Là ngày đưa tang nhị lão gia.”
“Đúng là biết chọn ngày.” Đường Linh Khôi híp mắt lại: “Thế thì bên phía chúng ta do ai tới dự tiệc?”
“Nếu bọn họ phái đại gia trưởng tới, thế thì đương nhiên là ta.” Một nam tử trẻ tuổi xuất hiện bên cạnh cửa. Đó chính là người phụ trách rót rượu ngày hôm đó, cũng là một trong Đường Môn Ngũ Kiệt, có uy danh chỉ đứng sau Đường Linh Hoàng – Đường Linh Tôn.
Đường Linh Khôi và Đường Linh La lập tức đứng dậy hành lễ.
Đường Linh Tôn chậm rãi đi tới bên cạnh bọn họ, cứ thế ngồi xuống chiếc ghế dài, rồi cầm một quả nho trên bàn đưa vào miệng.
“Nhưng ngày hôm đó hơi đặc biệt.” Đường Linh La do dự nói.
“Ta chỉ cần mang theo mấy đệ tử Nội phòng là đủ. Cứ nói ta thân thể không khỏe, không tiện tham gia tang lễ.” Đường Linh Tôn cười nói: “Dù sao cũng là bữa tiệc gặp mặt đại gia trưởng, sao có thể bỏ qua được.”
Đường Linh La trầm giọng: “Vậy còn chuyện hôm đó...”
“Chẳng lẽ ta phải bàn bạc đến tận tối sao? Đương nhiên ta cũng tới tham gia bữa tiệc buổi tối.” Đường Linh Tôn cười nói: “Dù sao đây cũng là chuyện thú vị nhất của Đường môn ta trong vòng trăm năm qua.”
“Được.” Đường Linh Khôi khẽ gật đầu. “Bất kể cuộc đàm phán này thành công hay thất bại, chỉ cần qua được ngày hôm đó, cho dù Ám Hà có gây chuyện đến đâu chăng nữa cũng chẳng thể uy hiếp được chúng ta.”
Đường Linh La cúi đầu: “Vậy thì cứ dự tiệc.”
Đường Linh Tôn cười nói: “Dự tiệc.”
***
Thiên Khải thành, trước Quân Chính Các.
Một ông lão chậm rãi bước vào sân, một thiếu niên hầu bên cạnh. Hai người liếc nhìn Quân Chính Các một cái.
Trước Quân Chính Các, một tráng sĩ mặc giáp vàng đang đứng gác.
Phi Hổ tướng quân, Điển Diệp.
Ông lão lấy từ trong lòng ra một tẩu thuốc, thiếu niên bên cạnh lập tức châm một que diêm. Ông lão vung tẩu thuốc, thuốc lá trên tẩu lập tức bén lửa. Ông lão rít một hơi thuốc, trầm giọng hỏi: “Vị này hẳn là Điển tướng quân?”
“Không ngờ lại được gặp lão nhân gia ngài tại đây.” Điển Diệp cười nói.
“Đúng vậy, một người không nên xuất hiện ở Thiên Khải thành mà lại đột nhiên xuất hiện ở Thiên Khải thành, bất cứ ai cũng thấy kỳ quái.” Ông lão khẽ cười khẩy.
“Ha ha ha ha!” Điển Diệp cất tiếng cười dài, rồi nghiêng người sang một bên, nhường lối vào Quân Chính Các: “Đường lão thái gia, mời vào, Đại hoàng tử đã đợi ngài từ lâu.”
“Được.” Ông lão nhanh chóng đi tới, bước vào Quân Chính Các. Trong Quân Chính Các đèn đuốc sáng trưng, chắc hẳn đã đốt đến hơn trăm cây nến. Đây vốn là Tàng Thư Các tại Thiên Khải, sau này dù Tàng Thư Các đã dời sang Khâm Thiên Giám, nhưng nơi này vẫn còn lưu giữ không ít sách quý, vốn dĩ không nên đốt nhiều lửa đến thế. Song, Tiêu Vĩnh là một người như vậy, hắn luôn muốn vị trí của mình phải tràn ngập ánh sáng, khiến người ta có thể nhìn hắn thật rõ ràng.
Dù sao hắn cũng là Đại hoàng tử, nhưng trong triều đình, hắn không bao giờ là người đầu tiên được chú ý đến.
“Đường lão thái gia.” Tiêu Vĩnh buông quyển sách cổ trong tay xuống, khẽ nhướn mày.
Đường lão thái gia cứ thế ngồi xuống đối diện Tiêu Vĩnh. Dù đối phương là Đại hoàng tử, còn ông chỉ là một thảo dân, song Đường lão thái gia dường như không cảm thấy mình cần phải tỏ ra cung kính. Lời nói của ông cũng rất tùy tiện: “Bái kiến Đại hoàng tử điện hạ.”
“Ha ha ha ha, ta thường nghe Đường lão thái gia là một người vô cùng thú vị, hôm nay được diện kiến, quả đúng là thú vị.” Tiêu Vĩnh ngắm nghía một viên minh châu trong lòng bàn tay.
“Đại hoàng tử mời riêng ta từ Đường môn đến đây, chắc không phải chỉ vì hai chữ ‘thú vị’ này.” Đường lão thái gia chậm rãi nói.
“Ta, muốn liên minh với Đường môn.” Tiêu Vĩnh cười nói.
Đường lão thái gia gật đầu: “Rất nhiều người muốn liên minh với Đường môn, nhưng Đường môn đã có một Huyền Vũ Sứ, mà hắn lại là bằng hữu của Lang Gia Vương. Hơn nữa, Lang Gia Vương không hề dính dáng đến chuyện chia bè kéo phái.”
“Lang Gia Vương là chuyện của thế hệ trước.” Tiêu Vĩnh cười nói: “Ở thế hệ trước, cả Đường môn và Lôi gia bảo đều đã đưa ra lựa chọn chính xác. Các ngươi đặt cược vào Lang Gia Vương và phụ hoàng, cuối cùng họ đều giành được thắng lợi. Nhưng giờ đây đã là thời đại mới, các ngươi nên đưa ra lựa chọn mới.”
“Lựa chọn mới.” Đường lão thái gia nhìn thiếu niên bên cạnh một cái.
Tiêu Vĩnh gật đầu: “Làm sao để giành chiến thắng tuyệt đối trước Lôi gia bảo, hay đúng hơn là khiến Lôi gia bảo biến mất khỏi cõi đời này.”
“Dùng chuyện tiêu diệt Lôi gia bảo để dụ dỗ Đường môn, đúng là một lựa chọn không tồi.” Đường lão thái gia cười nói: “Nhưng vì sao ta lại phải chọn Đại hoàng tử điện hạ?”
Tiêu Vĩnh nhíu mày: “Có ý gì?”
“Chúng ta và Tuyết Nguyệt Thành vốn là đồng minh. Liên minh với Đại hoàng tử tức là vi phạm kế hoạch của Tuyết Nguyệt Thành. Ngươi cũng biết đấy, đắc tội với Bách Lý Đông Quân chẳng phải chuyện tốt lành gì.” Đường lão thái gia buông tẩu thuốc xuống.
Tiêu Vĩnh mỉm cười: “Chỉ đơn giản là hai chữ ‘điều kiện’.”
Đường lão thái gia đứng dậy nói: “Điện hạ, ngươi không hiểu ý ta rồi. Ý của lão hủ là, không được.”
“Vì sao lại không được?” Tiêu Vĩnh trừng mắt nhìn Đường lão thái gia.
Đường lão thái gia xoay người đi thẳng: “Hôm nay diện kiến Đại hoàng tử, ta rất thất vọng.”
“Thất vọng?” Tiêu Vĩnh siết chặt nắm tay.
“Rất nhiều năm trước, Lang Gia Vương đến Đường môn ta nói sẽ mang Đường Liên Nguyệt đi, ta đã rất vui mừng. Tuy ta không thích Tiêu Nhược Phong, hắn rất ưu tú nhưng lại cứ thích nhường nhịn, đến cả ngôi vị hoàng đế cũng nhường được!” Đường lão thái gia ngẩng đầu lên, như chìm vào hồi ức. “Khi Liên Nguyệt đi theo hắn, ta thật sự cảm thấy họ có thể dương danh thiên hạ, và sau này quả đúng là như vậy. Thế nhưng, trên người Đại hoàng tử ngài, ta không nhìn thấy khả năng này.”
“Ha ha ha ha!” Tiêu Vĩnh không những không giận mà còn cười: “Đường lão thái gia không chọn ta cũng chẳng sao, vì ta cũng không chọn ngươi! Ngươi đã già quá rồi, một người già cả thì dễ hoa mắt, mà đã hoa mắt thì sẽ đưa ra quyết định sai lầm!”
Đường lão thái gia dừng bước: “Ngươi có ý gì?”
“Bây giờ trong Đường môn sắp sửa lật trời rồi.” Tiêu Vĩnh giơ tay: “Còn Đường lão thái gia, ngươi sẽ chết ở đây.” Tiêu Vĩnh vung tay, cánh cửa Quân Chính Các đột nhiên đóng sập lại, hơn trăm ngọn nến cũng lập tức vụt tắt.
“Lão thái gia!” Thiếu niên bên cạnh khẽ quát một tiếng, rút thanh đoản kiếm bên hông ra.
“Không sao!” Đường lão thái gia cười nói: “Tắt nến trước mặt ta, không biết là ngu ngốc hay ngu xuẩn đây!”
Đề xuất Voz: Quế Hà Văn Lục