Chương 18: Giang Nam thất quái (8)
- Đạo nhân này võ công rất cao minh, đâu chỉ có cánh tay khỏe mà thôi?
Lúc ấy bèn chắp tay hỏi chuyện, nói:
- Đạo trưởng quang lâm tệ tự, có gì chỉ giáo?
Khưu Xử Cơ nói:
- Ta tới tìm một tên ác tặc họ Đoàn.
Khô Mộc biết mình quyết không phải là địch thủ của y, bèn nói:
- Người xuất gia ôm lòng từ bi, đạo trưởng cần gì phải suy nghĩ theo lối thế nhân như vậy?
Khưu Xử Cơ không đếm xỉa tới, sãi chân bước vào nội điện. Lúc ấy Đoàn Thiên Đức đã lôi Lý Bình trốn vào mật thất. Chùa Vân Thê hương hỏa cực thịnh, lại đang là mùa dâng hương, thiện nam tín nữ bốn Phương kéo tới nườm nượp. Khưu Xử Cơ không tiện lục soát, cười nhạt mấy tiếng lùi ra. Đoàn Thiên Đức từ chỗ trốn bò ra. Khô Mộc tức giận nói:
- Đây mà là đạo sĩ rừng à? Nếu không phải y thủ hạ lưu tình thì cái mạng già này của ta cũng đã không còn rồi.
Đoàn Thiên Đức nói:
- Chỉ e tên ác đạo ấy là tế tác của quân Kim phái tới do thám, nếu không thì sao cứ theo làm khó quan quân Đại Tống chúng ta?
Tri khách tăng quay vào bẩm, nói đạo nhân kia đã đi rồi. Khô Mộc nói:
- Y có nói gì không?
Tri khách tăng nói:
- Y nói nếu chùa ta không giao ra vị... vị... Đoàn trưởng quan này, thì y quyết không thôi.
Khô Mộc giận dữ nhìn Đoàn Thiên Đức một cái, nói:
- Ngươi nói chuyện không thật thà rõ ràng, ta cũng khó mà xét đoán. Chỉ là đạo nhân ấy võ công rất cao cường, nếu ngươi rơi vào tay y thì quả thật khó giữ được tính mạng.
Trầm ngâm hồi lâu rồi nói:
- Ngươi không trốn ở đây được rồi. Sư đệ ta là Tiêu Mộc thiền sư công lực cao hơn ta nhiều, chỉ có y hoặc giả còn có thể đối địch được với đạo nhân kia, ngươi tới chỗ y trốn tránh vậy.
Đoàn Thiên Đức đời nào dám nói nửa chữ không, liền nhận lấy thư, luôn đêm thuê thuyền tới Gia Hưng, vào gặp Tiêu Mộc thiền sư trụ trì chùa Pháp Hoa. Tiêu Mộc làm sao biết người tùy tùng y dắt theo là đàn bà, được thư của sư huynh liền cho y ở lại nào ngờ Khưu Xử Cơ tra hỏi được tung tích liền đuổi tới nhìn thấy Lý Bình trong hậu viên, đang định xông vào lục soát thì Đoàn Thiên Đức đã kéo Lý Bình xuống mật thất dưới đất. Khưu Xử Cơ còn cho rằng Bao Tích Nhược cũng bị nhốt trong chùa, nhất định bắt Tiêu Mộc giao người ra. Y chính mắt nhìn thấy nên bất kể Tiêu Mộc giải thích thế nào cũng không tin. Hai người càng cãi càng căng, Khưu Xử Cơ thi triển võ công, Tiêu Mộc biết mình không phải là địch thủ, y vốn chơi thân với Giang Nam thất quái bèn mời Khưu Xử Cơ gặp nhau trên Túy Tiên lâu. Cái vạc đồng mà Khưu Xử Cơ bưng là lấy từ chùa Pháp Hoa. Đến khi đụng đầu với quân Kim trên Túy Tiên lâu, Khưu Xử Cơ hiểu lầm lại càng sâu.
*
* *
Tiêu Mộc vốn không biết bao nhiêu về nội tình chuyện này, cùng Giang Nam thất quái ra khỏi tửu lâu về tới chùa Pháp Hoa bèn kể việc sư huynh Khô Mộc thiền sư gửi người tới, lại nói:
- Nghe nói: Toàn Chân thất tử võ công cao cường, đều học được chân truyền của Trùng Dương chân nhân ngày trước, trong đó Trường Xuân tử là kiệt xuất nhất, quả nhiên danh bất hư truyền. Người này tuy lỗ mãng nhưng xem ra cũng không phải là kẻ vô lý gây rối, lại không thù không oán với lão nạp, nhất định bên trong có chuyện hiểu lầm lớn.
Toàn Kim Phát nói:
- Xin đưa hai người lệnh sư huynh giới thiệu ra đây hỏi cho kỹ xem.
Tiêu Mộc nói:
- Không sai, tôi cũng chưa hỏi han gì họ.
Đang định sai người đi mời Đoàn Thiên Đức, Kha Trấn Ác nói:
- Gã Khưu Xử Cơ kia tính nết nóng nảy quá, cứ tới hung hăng đòi người, không coi nhân vật võ lâm Giang Nam ra gì. Phái Toàn Chân của họ xưng hùng ở phương Bắc, xuống phương Nam lại muốn hoành hành bá đạo như thế cũng chưa biết chừng. Muốn giải quyết vụ hiểu lầm này thì nói chuyện không xong, nhất định phải dựa vào võ công để quyết thắng phụ, nhưng chúng ta từng người một động thủ với y thì không ai chống nổi. Y nếu tốt thì không tới, tới thì không tốt...
Chu Thông nói:
- Chúng ta chờ y tới thì nhất tề xông lên?
Hàn Bảo Câu nói:
- Tám người đánh một à? E không phải là hảo hán.
Toàn Kim Phát nói:
- Không phải chúng ta muốn đánh giết y, chẳng qua chỉ muốn y bình tĩnh nghe Tiêu Mộc đại sư nói chuyện cho rõ ràng.
Hàn Tiểu Oanh nói:
- Nếu giang hồ đồn ra rằng Tiêu Mộc đại sư và Giang Nam thất quái lấy đông hiếp ít, há chẳng phải làm mất tiếng tăm của chúng ta sao?
Tám người đang bàn bạc chưa quyết chợt nghe trên đại điện vang lên một tiếng chuông lớn, như hai vật bằng đồng đập vào nhau, mọi người nghe một tràng ong ong vang rền không dứt. Kha Trấn Ác nhảy dựng lên kêu:
- Y tới rồi!
Tám người chạy ra đại điện, lại nghe một tiếng chuông nữa, còn kèm thêm cả tiếng kim khí vỡ nát chỉ thấy Khưu Xử cơ Cầm Cái vạc đồng đang đập mạnh vào cái chuông sắt treo trên điện, sau vài tiếng cái vạc đã thủng một lỗ. Đạo nhân kia râu tóc dựng ngược, mắt trợn tròn xoe, tức giận không sao dằn được. Giang Nam thất quái không biết Khưu Xử Cơ vốn cũng không phải là kẻ ngang tàng không biết đạo lý như thế, chỉ vì y đuổi theo Đoàn Thiên Đức liên tiếp mấy ngày không bắt được, lửa giận càng lúc càng tăng, lại đem lòng căm hận quân Kim vốn cộng dồn cả làm một. Thất quái lại cho rằng y cậy võ công cao cường khinh người bèn quyết ý đánh nhau một trận. Toàn Chân thất tử oai danh càng cao thì thất quái càng không chịu nhường nhịn, nếu Khưu Xử Cơ chỉ là một kẻ vô danh lại rất dễ nói chuyện.
Hàn Bảo Câu kêu lên:
- Thất muội, anh em ta lên trước.
Y là anh họ Hàn Tiểu Oanh, tính tình nóng nảy. Soạt một tiếng, ngọn Kim long tiên trong lưng đã rút ra trên tay, một chiêu Phong quyển vân tàn cuốn mau tới cổ tay phải cầm vò của Khưu Xử Cơ. Hàn Tiểu Oanh cũng tuốt trường kiếm phóng thẳng vào hậu tâm Khưu Xử Cơ. Khưu Xử Cơ trước sau thụ địch, tay phải xoay một cái, choang một tiếng, ngọn Kim long tiên đánh lên cái vạc, thân hình cũng đồng thời hơi nghiêng đi đã tránh qua mũi kiếm đâm vào hậu tâm.
Thời cổ Ngô Việt đánh nhau, Việt Vương Câu Tiễn nằm gai nếm mật nghĩ cách diệt nước Ngô. Nhưng thủ hạ của Ngô vương có đại tướng Ngũ Tử Tư học được binh pháp của Tôn Tử, huấn luyện sĩ tốt vô cùng tinh nhuệ.
Câu Tiễn thấy quân mình võ nghệ không bằng đối phương, phiền muộn không vui. Một hôm chợt có một thiếu nữ xinh đẹp tới nước Việt, kiếm thuật vô cùng tinh diệu. Câu Tiễn cả mừng, mời nàng về dạy kiếm pháp cho quân Việt, cuối cùng dùng đó diệt nước Ngô. Gia Hưng là nơi giáp giới Ngô Việt ngày trước, hai nước đánh nhau đều lấy đó làm chiến trường, bộ Việt nữ kiếm pháp này cũng từ đó lưu truyền ra thiên hạ. Chỉ là kiếm pháp mà cô gái dạy cho quân Việt ngày trước nhằm quyết thắng trên chiến trường nên chỉ chú trọng vào việc chém tướng đâm ngựa, chứ dùng để giao đấu với danh gia võ thuật trên giang hồ thì không đủ phần linh động mau lẹ.
Đến cuối thời Đường, ở Gia Hưng xuất hiện một danh gia kiếm thuật, y dựa vào yếu chỉ của kiếm pháp thời cổ mà đổi mới, trong chỗ lợi hại lại ẩn giấu thêm nhiều biến hóa phức tạp. Hàn Tiểu Oanh theo sư phụ học được lộ kiếm pháp ấy, tuy chưa thật tinh thông nhưng kiếm chiêu cũng đã bất phàm, cái ngoại hiệu Việt nữ kiếm của nàng là nhờ kiếm pháp mà được.
Vừa qua mấy chiêu, Khưu Xử Cơ thấy kiếm pháp của nàng ảo diệu, lập tức lấy nhanh đánh nhanh. Kiếm pháp của nàng nhanh, Khưu Xử Cơ ra tay càng nhanh, tay trái cầm vạc đồng đón đỡ ngọn Kim long tiên của Hàn Bảo câu. Chưởng phải đánh nhanh, lúc chém lúc chụp, toan đoạt thanh trường kiếm trong tay Hàn Tiểu Oanh. Trong chớp mắt Hàn Tiểu Oanh đã gặp nguy hiểm, bị bức lùi tới cạnh tượng Phật.
Nam Sơn tiều rử Nam Hy Nhân và Tiếu Di Đà Trương A Sinh một người cầm đòn gánh bằng gang, một người vung tiêm đao giết trâu xông lên giáp công. Nam Hy Nhân không nói câu nào, một chiếc đòn gánh rít gió vù vù. Trương A Sinh thì luôn miệng quát tháo nói toàn khẩu âm Giang Nam, Khưu Xử Cơ không hiểu y nói gì nên mặc kệ không thèm đếm xỉa tới.
Giữa lúc đánh nhau đang hăng, Khưu Xử Cơ đột nhiên chưởng trái vỗ ra đánh vào mặt Trương A Sinh. Trương A Sinh ngửa người về phía sau tránh, nào ngờ đó đó chỉ là hư chiêu, chân phải Khưu Xử Cơ đột nhiên phóng lên, Trương A Sinh cổ tay tê dại, ngọn tiêm đao rời khỏi tay bay ra.
Nhưng công phu quyền thuật của y còn cao hơn công phu binh khí, ngọn đao khỏi tay hoàn toàn không để ý, chân trái hơi khuỵu xuống, chưởng phải phất qua, vù một tiếng, quyền trái đẩy mạnh ra, kình lực hùng hậu, thế công mau lẹ. Khưu Xử Cơ khen:
- Hay lắm!
Rồi nghiêng người tránh qua, liên tiếp kêu:
- Đáng tiếc, đáng tiếc!
Trương A Sinh hỏi:
- Đáng tiếc cái gì?
Khưu Xử Cơ nói:
- Đáng tiếc là ngươi một thân công phu lại cam tâm trụy lạc, đã vào hùa với tên ác tăng lại đi làm chó săn cho quân Kim.
Trương A Sinh cả giận quát:
- Thằng đạo sĩ giặc cướp ở rừng không biết lý lẽ, ngươi mới là chó săn của quân Kim?
Rồi vù vù vù liên tiếp đánh ra ba quyền. Khưu Xử Cơ thân hình co lại phía sau, cái vạc đồng chênh chếch hạ xuống, choang choang hai tiếng, Trương A Sinh hai quyền liên tiếp đánh trúng vào vò. Chu Thông thấy bên mình bốn người liên thủ mà vẫn ở thế hạ phong, nhìn Toàn Kim Phát vẫy tay một cái, hai người từ hai bên xông vào giáp kích. Toàn Kim Phát sử một chiếc cân lớn, đòn cân đánh theo bổng pháp, móc cân bay ra có thể móc vào người như phi trảo, quả cân thì như một quả chùy, một món binh khí mà có ba tính năng. Chu Thông giỏi thuật điểm huyệt, chiếc quạt giấy rách lem luốc nan làm bằng thép cứng, lấy quạt điểm huyệt, trong bóng binh khí của mọi người bay lượn tìm điểm vào huyệt đạo đối phương. Chiếc vạc đồng của Khưu Xử Cơ xoay tròn đỡ gạt như một chiếc thuẫn bài che đỡ phía trước, binh khí của mọi người làm sao đánh qua được? Tay trái y thì bắt chụp đánh chém, thừa sơ hở phản kích. Y cầm chiếc vạc đồng nặng nề, thân pháp tuy khó linh động nhưng dễ lấy ít chống nhiều, nhờ vậy có thể đón đỡ tết cả chiêu thức của đối phương đánh tới, mà còn chiếm ưu thế Tiêu Mộc thấy mọi người càng đánh càng hăng, nghĩ thầm nếu để thêm một lúc, đôi bên ắt có kẻ bị thương, vội gọi lớn:
Đề xuất Voz: Em Hàng Xóm Đối Diện Nhà Tôi