Chương 19: Giang Nam thất quái (9)
- Xin các vị dừng tay nghe ta nói một câu.
Nhưng mọi người đánh nhau đến lúc hăng máu, làm sao có thể dừng tay? Khưu Xử Cơ quát:
- Quân hạ lưu, ai thèm nghe ngươi nói bậy? Xem đây?
Đột nhiên tay trái quyền thoắt chưởng biến hóa khôn lường, liên tiếp ra sát thủ, giữa lúc giao đấu chém mạnh một chưởng xuống vai Trương A Sinh, chiêu Thiên ngoại phi vân này ra đòn kỳ lạ, mau lẹ dị thường, mắt thấy Trương A Sinh đã không còn cách né tránh. Tiêu Mộc quát lớn:
- Đạo trưởng khoan hạ sát thủ!
Khưu Xử Cơ giao đấu với sáu người, đối phương ai cũng võ công cao cường, quả thật đã thấy mỏi mệt, đánh lâu chỉ sợ chi trì không được, vả lại đối phương còn có hai người đứng ngoài nhìn chằm chằm, có thể xông vào bất cứ lúc nào, lúc ấy chỉ e mình phải mất mạng trong ngôi chùa cổ ở Giang Nam này, hiện chỉ còn cách nắm lấy sơ hở của đối phương, há lại dung tình, một chưởng ấy đã dùng đủ mười thành công lực.
Trương A Sinh toàn thân đã luyện thành công phu Thiết bố sam, bình nhật trong lò mổ thường cởi trần húc nhau với trâu bò làm vui, toàn thân vừa cứng vừa như có một lớp da trâu phủ lên. Y biết chưởng này đối phương chém xuống không phải tầm thường, nhưng không còn tránh kịp, liền vận khí ra vai quát một tiếng:
- Giỏi!
Thẳng thắn đón tiếp một chưởng, chỉ nghe chát một tiếng, xương vai đã bị một chưởng mang nội công thượng thừa của phái Toàn Chân đánh gãy. Chu Thông nhìn thấy cả kinh, chiếc quạt thép đâm ra điểm mau vào huyệt Toàn cơ của Khưu Xừ Cơ, chiêu này chuyên chặn đối phương tấn công, sợ ngũ đệ bị thương sẽ bị địch nhân tiếp tục truy kích. Khưu Xử Cơ đả thương được một người, tinh thần phấn chấn, trong bóng binh khí đơn chưởng lại như thiết trảo liên tiếp đánh ra. Toàn Kim Phát „ái chà” một tiếng, quả cân đã bị nắm giữ. Khưu Xử Cơ dùng lực giật mạnh, Toàn Kim Phát khí lực kém hơn bị y kéo lên hai thước. Khưu Xử Cơ nghiêng cái vạc đồng đẩy ra trước mặt Nam Hy Nhân và Chu Thông, chưởng trái ào một tiếng đập thẳng xuống đỉnh đầu Toàn Kim Phát. Hàn Bảo Câu và Hàn Tiểu Oanh cả kinh, song song vọt tới, hai món binh khí đánh mau xuống đầu Khưu Xử Cơ. Khưu Xử Cơ đành nghiêng người tránh qua. Toàn Kim Phát thừa cơ lui ra, thoát chết trong đường tơ kẻ tóc, sợ toát mồ hôi lạnh, nhưng hông đã bị trúng một cước đau thấu xương, lăn dưới đất không sao đứng lên được.
Tiêu Mộc vốn không muốn xuất thủ chỉ muốn tìm cách nói rõ cho Khưu Xử Cơ khỏi hiểu lầm, nhưng trước mắt nhìn thấy bạn bè mình mời tới giúp nối nhau bị thương, mà mình là chủ nhân thì không thể không xông vào, lúc ấy phất tay áo một cái, nhấc đoạn ô mộc cháy sém điểm vào dưới nách Khưu Xử Cơ. Cơ Khưu Xử Cơ nghĩ thầm:
- Té ra lão hòa thượng này cũng có chút tài năng, ra tay quả không tầm thường.
Liền ngưng thần đối phó. Kha Trấn Ác nghe thấy ngũ đệ, lục đệ bị thương không nhẹ, nhấc thiết trượng lên định xông vào. Toàn Kim Phát kêu lên:
- Đại ca, phóng thiết lăng đi! Đánh vào phương Tấn rồi đánh vào phương vị Tiểu quá!
Tiếng kêu chưa dứt, vù vù hai tiếng, hai ngọn ám khí một trước một sau bắn vào mi tâm và đùi phải Khưu Xử Cơ. Khưu Xử Cơ cả kinh, nghĩ thầm:
- Người mù này cũng biết thi triển ám khí mà nhận phương vị chuẩn xác như thế, đúng là ít nghe ít thấy, tuy có người đứng cạnh chỉ điểm phương vị của sáu mươi bốn quẻ Phục Hy, nhưng nhận cho rõ cũng rất không dễ.
Lúc ấy bèn nghiêng cái vạc đồng, keng keng hai tiếng, hai ngọn thiết lăng đều rơi vào lòng vò. Loại thiết lăng này là ám khí độc môn của Kha Trấn Ác, bốn phía có góc như củ ấu, nhưng chỗ góc sắc nhọn không giống củ ấu ở Nam Hồ quê cũ của y, đó là tuyệt kỹ y luyện thành lúc chưa bị mù, ám khí đã trì trọng, thủ pháp lại chuẩn xác. Khưu Xử Cơ đón được hai ngọn thiết lăng, thấy cái vạc đồng rung lên một cái, nghĩ thầm:
- Thủ kình của người mù này mạnh thật!
Lúc ấy anh em họ Hàn, Chu Thông, Nam Hy Nhân đều đã tránh qua một bên. Toàn Kim Phát không ngừng kêu:
- Đánh vào phương vị Trung phu, đánh vào phương vị Ly... Được, bây giờ tên đạo sĩ đang bước tới phương vị Minh di...
Y cứ thế gọi tên phương vị, vốn đã cùng Kha Trấn Ác luyện hơn mười năm rất thuần thục, lấy mắt mình làm mắt cho nghĩa huynh, trong sáu anh em chỉ có y là có khả năng như thế. Kha Trấn Ác chợt động tâm tự nhủ:
- Y nghe tiếng hô hoán của lục đệ thì đã đề phòng, tự nhiên không đánh trúng y được.
Lúc ấy Toàn Kim Phát giọng nói càng lúc càng yếu, trong tiếng kêu không kìm được tiếng rên, chắc là vết thương quá nặng, mà Trương A Sinh thì không kêu một tiếng, không biết sống chết ra sao. Chỉ nghe Toàn Kim Phát nói:
- Đánh... đánh... đánh vào phương vị... Đồng nhân.
Kha Trấn Ác lúc ấy quyết ý không theo lời y, giương thẳng hai tay, bốn ngọn thiết lăng nhất tề bắn tới, hai ngọn chia ra đánh vào hai phương vị Tiết và Tổn bên phải phương vị Đồng nhân, hai ngọn còn lại chia ra đánh vào hai phương vị Phong và Ly bên trái.
Khưu Xử Cơ sải chân bước qua bên phải một bước, rời khỏi phương vị Đồng nhân, không ngờ Kha Trấn Ác lại đột nhiên dùng kế, chỉ nghe hai người cùng bật tiếng la hoảng. Khưu Xử Cơ vai phải trúng một ngọn thiết lăng, ngoài ra một ngọn thiết lăng đánh vào phương vị Tổn thì trúng ngay bối tâm Hàn Tiểu Oanh. Kha Trấn Ác vừa sợ vừa mừng, gọi lớn:
- Thất muội, lại đây mau!
Hàn Tiểu Oanh biết trên ám khí của đại ca có tẩm chất kịch độc, lợi hại vô cùng, vội chạy tới cạnh y. Kha Trấn Ác mò trong túi lấy ra một viên thuốc màu vàng, nhét vào miệng nàng nói:
- Ra nằm trên bãi bùn hậu viện, không được động đậy, đợi ta tới trị thương cho cô.
Hàn Tiểu Oanh sãi chân chạy đi, Kha Trấn Ac gọi theo:
- Đừng chạy, đừng chạy! Đi thong thả thôi!
Hàn Tiểu Oanh lập tức hiểu ý, thầm mắng mình ngu xuẩn, trúng độc xong lại dùng lực chạy mau, khí huyết vận hành càng nhanh, đưa chất độc vào tim thì lập tức hết cứu, lúc ấy thong thả bước đi, sần ra hậu viện.
Khưu Xử Cơ trúng một ngọn thiết lăng cũng không thấy đau lắm, lúc ấy cũng không để ý, lại giao đấu với bọn Chu Thông, Tiêu Mộc, đang đánh nhau chợt nghĩ Kha Trấn Ác liên tiếp kêu mấy tiếng „Đừng chạy!” chợt động tâm niệm, chỉ thấy chỗ vết thương dần dần tê rần, bất giác cả kinh, biết trên ám khí có chất độc trong lòng lạnh buốt, không dám ham đánh, lập tức vận kình xuất quyền đánh thẳng vào giữa mặt Nam Hy Nhân.
Nam Hy Nhân thấy đòn tới mãnh liệt, lập tức xuống tấn, chiếc đòn gánh quét ngang ra chiêu Thiết tỏa trường giang gạt qua trước mặt. Khưu Xử Cơ không thu quyền mà quát lớn nhả kình, chát một tiếng đánh luôn vào giữa chiếc đòn gánh. Nam Hy Nhân toàn thân chấn động, hổ khẩu hai tay rách toạc, máu tươi phun ra, xoảng một tiếng, chiếc đòn gánh rơi xuống đất. Khưu Xử Cơ lúc nguy cấp liều mạng, một quyền ấy dùng hết sức toàn thân, Nam Hy Nhân lập tức bị nội thương, cước bộ loạng choạng, mắt nổ đom đóm, nghe cổ họng ngòn ngọt, ọe một tiếng phun ra một búng máu tươi.
Khưu Xử Cơ tuy đả thương thêm được một người nhưng đầu vai càng lúc càng tê, cầm cái vạc đồng thấy rất nặng nề, quát lớn một tiếng, chân trái quét ngang một cái. Hàn Bảo Câu nhảy lên tránh khỏi, Khưu Xử Cơ quát:
- Chạy đi đâu?
Tay phải vung ra, cái vạc đồng từ trên không chụp xuống. Hàn Bảo Câu thân hình đang trên không không sao dùng lực, chỉ kịp lật đi nửa vòng, cái vạc lớn đã úp xuống đỉnh đầu, y sợ bị thương lập tức hai tay ôm đầu, co người thành một khối tròn, bình một tiếng lớn, cái vạc đã đánh trúng người y.
Khưu Xử Cơ buông cái vạc ra tuốt kiếm điểm chân nhảy vọt lên, chặt đứt sợi dây treo cái chuông, tay trái đẩy tới, cái chuông sắt nặng hơn ngàn cân ấy rơi xuống kêu một tiếng vang rền chụp lên cái vạc Hàn Bảo Câu dù có khỏe hơn cũng không thể hất ra được. Khưu Xử Cơ hai đòn ấy dùng lực quá nhiều, chỉ cảm thấy tay chân mềm nhũn, mồ hôi trên trán như hạt đậu nhỏ xuống. Kha Trấn Ác kêu lên:
- Mau buông kiếm đầu hàng, nếu chậm thêm một khắc thì mạng ngươi khó giữ đấy.
Khưu Xử Cơ nghĩ thầm:
- Tên ác tăng này câu kết với quân Kim, giấu phụ nữ trong chùa, hành vi rất gian ác, Giang Nam thất quái đã cùng bọn với y thì danh tiếng hiệp nghĩa đồn đại trên giang hồ ắt cũng không đúng, Khưu mỗ thà mất mạng chứ há lại cam tâm quị lụy bọn gian tà?
Lúc ấy lập tức huy động trường kiếm xông ra ngoài. Trong Giang Nam thất quái chỉ còn hai người Kha Trấn Ác, Chu Thông không bị thương, số còn lại sống chết chưa biết, lúc ấy làm sao để y thoát ra khỏi chùa được? Kha Trấn Ác vung thiết trượng lên chặn ngay giữa cửa. Khưu Xử Cơ cướp đường xông ra, trường kiếm rút gió đâm thẳng vào giữa mặt Kha Trấn Ác. Phi thiên biển bức Kha Trấn Ác nghe tiếng xét hình, vung trượng gạt ra. Keng một tiếng, Khưu Xử Cơ tay cầm kiếm không vững, bất giác cả kinh nghĩ thầm:
- Người mù này nội công thâm hậu như thế, chẳng lẽ công lực lại hơn cả mình?
Rồi phóng tiếp một kiếm, lại bị thiết trượng của đối phương gạt ra, lúc ấy mới phát giác là vai phải mình bị thương mất sức chứ không phải đối phương lợi hại, nhưng kình lực của mình không vận lên được, lập tức đổi kiếm qua tay trái, dùng một đường Đồng qui kiếm pháp từ lúc luyện thành chưa bao giờ đem ra đối phó với địch nhân, kiếm quang chớp lên, chiêu nào cũng đâm vào chỗ yếu hại trên người Kha Trấn Ác, Chu Thông, Tiêu Mộc, hoàn toàn không hề phòng thủ, cứ lăn xả vào tấn công.
Đường Đồng quy kiếm pháp lấy ý từ câu Đồng qui tận, nếu địch nhân lợi hại, tính mệnh mình bị nguy cấp không còn cách nào khác thì chỉ đành dùng đường kiếm pháp này để liều mạng, chiêu nào cũng tấn công ráo riết vào chỗ yếu hại của địch nhân, chiêu nào cũng ác nhát nào cũng độc, đơn thuần là lối đánh vứt bỏ tính mạng của mình.Tuy là kiếm thuật thượng thặng nhưng rốt lại cũng giống thủ đoạn của bọn lưu manh mặt dày.
Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Đạo Phần Cuối