Chương 20: Giang Nam thất quái (10)

Nguyên là phái Toàn Chân có kẻ đối đầu ngụ ở Tây Vực, là người tàn độc, võ công cao thâm khôn lường, hơn hẳn Toàn Chân thất tử. Năm xưa chỉ có sư phụ của họ mới có thể chế phục được y, bây giờ sư phụ đã tạ thế, nếu một sớm y trở lại Trung nguyên, chỉ sợ cả phái Toàn Chân sẽ bị tiêu diệt.

Phái Toàn Chân có một trận pháp Thiên cang Bắc đẩu có thể cự địch nhưng phải đủ cả bảy người cùng bày trận, nếu lúc bất ngờ tình cờ gặp phải y thì chưa chắc đã đủ mặt bảy người. Đường Đồng quy kiếm pháp này cũng là có ý đối phó với y, có thể một mình sử dụng, chỉ cần hy sinh một hai người cùng chết với y thì có thể bảo toàn tất cả đồng môn. Khưu Xử Cơ lúc ấy trúng phải chất kịch độc, lại bị ba cao thủ chặn lại, tính mạng chỉ còn trong khoảnh khắc, đành sử dụng loại võ công không muốn sử dụng ấy. Qua mười chiêu, Kha Trấn Ác trên đùi trúng kiếm. Tiêu Mộc gọi lớn:

- Kha đại ca, Tiêu nhị đệ, để đạo nhân này đi thôi!

Đúng lúc y sơ ý ấy, Khưu Xử Cơ đã đâm trúng sườn phải của y. Tiêu Mộc la hoảng ngã lăn ra đất. Lúc ấy Khưu Xử Cơ đã lảo đảo sắp ngã, đứng không vững nữa. Chu Thông hai mắt đỏ ngầu, chửi mắng ầm lên, chạy quanh y tìm cách tấn công. Lại đánh nhau vài hiệp, Kha Trấn Ác rốt lại không nhìn thấy đường, bị Khưu Xử Cơ dương đông kích tây hư hư thực thực, roạt roạt roạt đâm trúng liên tiếp bảy tám kiếm, y không thể nhìn thấy chiêu thức, đùi phải lại trúng một kiếm, ngã sấp xuống đất. Chu Thông mắng lớn:

- Thằng đạo sĩ chó chết, thằng đạo sĩ giặc cướp, chất độc trong người ngươi đã tới tim rồi đấy! Ngươi cứ đâm ba kiếm nữa xem.

Khưu Xử Cơ râu tóc dựng ngược, hai mắt trợn lên, tay trái cầm kiếm, lảo đảo đuổi theo. Chu Thông sở trường về khinh công, cứ chạy như bay quanh tượng Phật trên đại điện. Khưu Xử Cơ biết mình chi trì không nổi, thở dài một tiếng, dừng lại không đuổi nữa. Chỉ thấy trước mắt mờ mờ, cố định thần muốn tìm đường ra, đột nhiên chát một tiếng, hậu tâm một vật đánh trúng, té ra là Chu Thông cởi chiếc hài vải dưới chân ném tới, chiếc hài tuy nhẹ nhưng cũng mang nội kình khá mạnh.

Khưu Xử Cơ xiêu đi một cái, chỉ thấy một màn sương mù mờ mịt dâng lên trong óc, người cứ mê đang cố trấn tĩnh thì chợt thấy đau buốt, trên đầu bị một vật gõ mạnh, lần này là Chu Thông vớ một cái dùi gõ mõ trên Phật điện ném tới. May là Khưu Xử Cơ nội công thâm hậu, chứ nếu là người thường thì mất mạng rồi, nhưng cũng thấy trước mặt tối sầm lại. Y cất tiếng kêu lên:

- Thôi thôi! Trường Xuân tử hôm nay chết trong tay lũ vô sỉ các ngươi rồi!

Đột nhiên hai chân nhũn ra, chống kiếm xuống đất. Chu Thông sợ y ngã xuống lại nhảy vọt lên, bèn nắm quạt cúi xuống điểm vào huyệt đạo của y, đột nhiên thấy tay trái y rung một cái, biết ngay là không hay, vội đưa tay phải lên đỡ trước ngực thì bụng dưới đã như bị một thanh đại đao đẩy vào, lập tức bắn tung ra phía sau, người chưa rơi tới đất miệng đã phun máu tươi. Khưu Xử Cơ lúc tối hậu đã ngưng tụ hết công lực bình sinh, tuy thân hình đã không thể cử động nhưng một chưởng ấy đem hết nội kình còn lại trong cơ thể đánh ra, quả thật không tầm thường, Chu Thông làm sao chịu nổi?

Chúng tăng chùa Pháp Hoa đều không biết võ nghệ, cũng không biết phương trượng thân mang tuyệt nghệ, đột nhiên thấy trong đại điện đánh nhau long trời chuyển đất đã xúm vào một chỗ ẩn núp. Chương lâu nghe trên điện yên ắng, mấy chú tiểu sa di đánh bạo thò đầu vào nhìn, chỉ thấy trên mặt đất xác người ngổn ngang, trong đại điện máu tươi vương vãi, qua cơn hoảng sợ liền kêu gào ầm ĩ, ba chân bốn cẳng chạy tìm Đoàn Thiên Đức.

Đoàn Thiên Đức vẫn núp trong mật thất dưới đất nghe chúng tăng nói đôi bên đánh nhau đều tử thương quả thật vui mừng khôn xiết, còn sợ Khưu Xử Cơ không có trong đó, bèn sai chú tiểu sa di lên xem cho rõ vị đạo sĩ kia đã chết chưa, khi chú tiểu sa đi quay lại nói là đạo sĩ đã nhắm mắt nằm im mới yên tâm, kéo Lý Bình lên đại điện.

Y đứng cạnh Khưu Xử Cơ vung chân đá một cước Khưu Xử Cơ thở thoi thóp, vẫn chưa đứt hơi. Đoàn Thiên Đức rút yêu đao ra quát:

- Thằng đạo sĩ giặc cướp nhà ngươi đuổi ta khốn khổ lắm, hôm nay lão tử sẽ đưa ngươi qua Tây phương!

Tiêu Mộc bị trọng thương, thấy Đoàn Thiên Đức muốn hành hung giết người, đè khí kêu lên:

- Không!... Không được hại y!

Đoàn Thiên Đức nói:

- Tại sao?

Tiêu Mộc nói:

- Y là người tốt chỉ là nóng.., nóng tính nên xảy chuyện hiểu lầm...

Đoàn Thiên Đức nói:

- Người tốt cái gì? Cứ chém xong sẽ nói.

Tiêu Mộc tức giận nói:

- Ngươi có nghe ta nói không? Buông đao xuống!

Đoàn Thiên Đức hô hố cười rộ quát:

- Muốn ta buông đao xuống à? Ha ha! Để lập tức thành Phật sao?

Rồi nhấc yêu đao lên chém thẳng xuống đầu Khưu Xử Cơ. Tiêu Mộc nổi giận, đem hết sức bình sinh phóng thẳng đoạn ô mộc cháy sém vào Đoàn Thiên Đức. Đoàn Thiên Đức vội né tránh, nhưng võ công chênh nhau quá xa không tránh được, bị đoạn ô mộc đánh trúng giữa mặt, lập tức gãy luôn ba cái răng cửa. Đoàn Thiên Đức đau quá nổi khùng, cũng bất kể Tiêu Mộc có ơn với mình, giơ đao sấn lên chém vào đầu y. Chú tiểu sa di đứng cạnh liều mạng giữ tay y lại, một người khác sấn vào níu áo y. Đoàn Thiên Đức tức giận quay đao chém hai người ngã lăn ra đất.

Khưu Xử Cơ, Tiêu Mộc, Giang Nam thất quái tuy võ công cao cường nhưng lúc ấy ai cũng bị trọng thương chỉ còn cách giơ mắt nhìn y hành hung. Lý Bình kêu lớn:

- Ác tặc, dừng tay mau?

Nàng bị Đoàn Thiên Đức bắt ép chạy trốn khắp nơi, vốn muốn chờ thời cơ giết y trả thù cho chồng, lúc ấy thấy máu tươi đầy đất mà tên ác tặc lại định giết người, càng không nhịn nổi, liền nhảy xổ tới liều mạng cào cấu y.

Mọi người thấy nàng mặc quần áo quân sĩ, chỉ cho là thuộc hạ của Đoàn Thiên Đức, nhưng tại sao lại xoay ra liều mạng cản trở y giết người?

Tất cả đều cảm thấy kinh ngạc.

Kha Trấn Ác mắt mù nên tai đặc biệt thính, vừa nghe tiếng nàng kêu lên, biết ngay là phụ nữ, thở dài nói:

- Tiêu Mộc hòa thượng, bọn ta đều bị ngươi hại chết rồi. Chùa của ngươi quả thật có giấu diếm phụ nữ!

Tiêu Mộc sửng sốt nhưng lập tức hiểu ngay, nghĩ mình nhất thời không xét kỹ để thằng súc sinh kia gây ra đại họa, thành ra vô ý bán đứng bạn tốt, vừa tức giận vừa đau lòng, đập xuống đất một chưởng vọt người lên, vung hai tay ra vồ Đoàn Thiên Đức. Đoàn Thiên Đức thấy y hung dữ, cả kinh né tránh. Tiêu Mộc bị trọng thương nên thân pháp không được linh hoạt, húc luôn vào cái cột lớn bên kia đại điện, xương sọ vỡ toang óc bắn tung tóe, chết ngay lập tức.

Đoàn Thiên Đức hoảng sợ hồn bất phụ thể, đời nào dám ở lại, kéo Lý Bình bỏ chạy ra ngoài. Lý Bình kêu lớn:

- Cứu mạng, ta không đi, cứu mạng!

Nhưng âm thanh càng lúc càng xa.

Đề xuất Voz: Trùng Tang Thất Xác
Quay lại truyện Anh Hùng Xạ Điêu
BÌNH LUẬN