Chương 327: Thị phi thiện ác (3)
Lại bước tới mấy bước, nói:
- Đả thương người khác là việc vô cùng xấu xa, tự nhiên là không nên.
Quách Tĩnh nói:
- Ngươi cũng nghĩ thế à? Ta đang mong có thể quên hết tất cả võ công đã học được.
Lương Tử Ông thấy y nhìn ra chân trời xuất thần, thong thả bước tới sau lưng y, dịu dàng nói:
- Ta cũng đang hết sức để quên võ công của mình, để ta giúp ngươi một tay được không?
Quách Tĩnh nói:
- Tốt lắm, ngươi nói nên làm thế nào?
Lương Tử Ông nói:
- Ờ, ta có cách hay”, hai tay vung ra đột nhiên dùng Đại cầm nã thủ nắm vào huyệt Thiên trụ trên cổ và huyệt Thần đường sau lưng y. Quách Tĩnh đang sửng sốt thì thấy toàn thân đã tê rần, không còn cách nào động đậy. Lương Tử Ông cười hung dữ nói:
- Ta hút hết máu tươi của ngươi, ngươi sẽ hoàn toàn không biết võ công.
Rồi há miệng cắn vào cổ họng Quách Tĩnh, dùng sức hút máu, nghĩ thầm:
- Mình vất vả nuôi được một con bảo xà mà bị thằng tiểu tử ngốc này hút hết máu, đến nỗi y võ công càng ngày càng cao, còn mình thì chẳng có chút tiến bộ gì, không uống máu tươi của y thì không lấy gì mà bù đắp lại được, Tuy việc xảy ra đã lâu, máu con bảo xà chưa chắc đã còn công hiệu, nhưng y cũng không đếm xỉa gì tới.
Biến cố xảy ra bất ngờ, Quách Tĩnh chỉ cảm thấy trên cổ đau buốt, mắt nảy đom đóm, vội vàng vận kình giật ra, nhưng hai đại huyệt đã bị địch nhân giữ chặt, toàn thân không sử được nửa điểm kình lực. Chỉ thấy Lương Tử Ông hai mắt đầy vằn đỏ, vẻ mặt vô cùng hung ác cắn vào cổ y, càng cắn càng mạnh, chỉ cần cổ họng bị y cắn đứt thì làm sao còn được tính mạng? Đang lúc nguy cấp cũng không còn thời gian để nghĩ có nên động võ với người ta hay không, lập tức sử dụng công phu Dịch cân đoàn cốt, một luồng chân khí từ đan điền xông lên thúc vào hai huyệt Thiên trụ, Thần đường.
Lương Tử Ông hai tay nắm rất chặt, nào ngờ trong huyệt đạo của đối phương đột nhiên có một luồng lực đạo hất ra, y cảm thấy hổ khẩu chấn động, không tự chủ được buông tay ra. Quách Tĩnh cúi đầu hích vai, vận lực vào lưng, Lương Tử Ông chân đứng không vững, thân hình đột nhiên trượt qua vai Quách Tĩnh, trong tiếng kêu thảm rơi thẳng xuống vực sâu muôn trượng. Tiếng gào thảm dội lại trong hang núi, tiếng vọng bốn phía càng vang càng nhiều, càng vang càng to, Quách Tĩnh nghe thấy bất giác nổi da gà.
Qua hồi lâu y mới định thần, sờ sờ vết thương trên cổ mới nhớ là trong lúc vô ý đã dùng võ công giết chết một người, nhưng lại nghĩ:
- Mình không giết y, y cũng giết mình. Nếu mình giết y là không phải thì chẳng lẽ y giết mình là phải sao?
Thò đầu nhìn xuống vực, thấy vực sâu không thấy đáy, sâm tiên lão quái không biết đã chôn thây ở đâu.
Quách Tĩnh ngồi trên tảng đá xé vạt áo băng vết thương trên cổ, chợt nghe kịch kịch kịch mấy tiếng đứt nối, một con quái vật từ sau núi chuyển ra. Y giật nảy mình, định thần nhìn kỹ thì nguyên là một người, chỉ thấy người ấy đầu dưới chân trên trồng cây chuối đi tới, mỗi tay nắm một hòn đá tròn, lấy tay thay chân, tiếng kịch kịch kịch là hai viên đá trong tay y đập xuống đường núi vạng lên. Quách Tĩnh vô cùng ngạc nhiên, ngồi xổm xuống nhìn mặt người ấy lại càng kinh ngạc, té ra quái nhân ấy chính là Tây độc Âu Dương Phong.
Y vừa bị tập kích, thấy Âu Dương Phong đóng thần giả ma như thế, nghĩ thầm nhất định là có quỷ kế, lập tức lùi lại hai bước, nglmg thần đề phòng. Chỉ thấy Âu Dương Phong hai tay cong cong về phía sau, nhảy lên một tảng đá, dùng đầu đáp xuống, hai tay ép chặt vào sườn, dựng thẳng người lên, lại càng giống một cái thây ma. Quách Tĩnh nảy dạ hiếu kỳ, kêu lên:
- Âu Dương tiên sinh, ngươi làm gì thế?
Âu Dương Phong không đáp, tựa hồ không hề nghe thấy y hỏi. Quách tĩnh lại lui lại mấy bước, đứng cách ra xa xa, chưởng trái giơ lên đề phòng y đột nhiên ra quái chiêu rồi mới nhìn xem động tĩnh.
Qua khoảng thời gian uống cạn chén trà, Âu Dương Phong cứ lộn ngược bất động. Quách Tĩnh muốn biết nguyên nhân, khổ nỗi y thân thể chổng ngược lên, không dễ nhìn rõ vẻ mặt của y, lúc ấy xoạc hai chân ra, cúi đầu nhìn qua hai chân mình một cái, chỉ thấy Âu Dương Phong mặt đầy mồ hôi, vẻ mặt vô cùng đau đớn, tựa hồ đang tu tập một loại nội công quái dị, đột nhiên giang ngang hai tay ra, thân hình lại như một con ốc lớn xoay tròn, càng xoay càng mau, chỉ nghe tiếng gió vù vù, vạt áo rít lên.
Quách Tĩnh nghĩ thầm:
- Y quả nhiên đang luyện công, môn võ công này lộn ngược người lại mà luyện, thật là cổ quái.
Chỉ nghĩ tu tập loại nội công thượng thừa này rất dễ bị ngoại tà xâm nhập, vì lúc bấy giờ tinh lực hội tụ bên trong, hoàn toàn không có sức chống lại ngoại tà xâm phạm, nên lúc tu tập nếu không co sư phụ bạn bè võ công cao cường ở bên cạnh chiếu cố thì phải núp ở nơi vắng vẻ yên tĩnh để tránh chuyện bất trắc. Nhưng Âu Dương Phong một mình tu tập ở đây tựa hồ không có ai bảo vệ, quả thật vô cùng bất ngờ. Trước mắt đã là kỳ luận kiếm lần thứ hai ở Hoa sơn, cao thủ hội họp như mây, người nào cũng rất úy ky y, cho dù khéo léo đề phòng cũng không khỏi bị người ám toán, mà y dám to gan như thế, lại ở chỗ này một mình luyện công sao? Đúng lúc ấy đừng nói là cao thủ ra chiêu hại người, chỉ cần một người đàn ông khỏe mạnh bình thường bước lên đánh cho một quyền một cước, thì y nhất định phải bị trọng thương.
Thấy Âu Dương Phong như miếng thịt nằm trên thớt, chỉ chờ người ta cắt mổ, Quách Tĩnh nghĩ thầm lúc này mà không trả thù thì còn đợi đến bao giờ? Chỉ vì mới rồi y giết chết Lương Tử Ông, trong lòng đang có ý hối hận, bước tới hai bước lại dừng lại, rõ ràng không hạ sát thủ được.
Âu Dương Phong xoay tròn khoảng thời gian uống cạn chén trà thì dần dần chậm lại, cuối cùng bất động đờ ra hồi lâu, kế cầm hai hòn đá chống xuống đất lại kịch kịch kịch theo đường cũ trở về. Quách Tĩnh nảy dạ hiếu kỳ, muốn xem y đi đâu, lối lộn ngược này rốt lại là công phu kỳ diệu gì, lúc ấy rón rén theo phía sau y.
Âu Dương Phong đi bằng tay rõ ràng cũng không chậm hơn chân, lên núi qua đỉnh, càng lên càng cao. Quách Tĩnh theo y lên thẳng trên núi, tới trước một đỉnh núi xanh biếc đầy rêu, chỉ thấy y tới trước một sơn động rồi đứng yên bất động.
Quách Tĩnh núp sau một tảng đá lớn, chợt nghe Âu Dương Phong cao giọng nói:
- Hợp hổ vân bát anh, tinh nhĩ cát cận, tư cổ nhĩ. Ngươi giải thích không đúng, ta luyện không xong.
Quách Tĩnh rất ngạc nhiên, nghĩ thầm ba câu đầu rõ ràng là đoạn tiếng Phạn trong Cửu âm chân kinh, lại có chỗ nào bất đồng với những lời ghi chép trong kinh văn, vừa xoay chuyển ý nghĩ, nhớ lại hôm trước mình bị ép viết kinh trên thuyền giữa biển, được Hồng Thất công dạy là cố ý viết sai, ba câu này nhất định là do mình tùy ý viết ra, nhưng không biết y đang nói chuyện với ai ở đó?
Chỉ nghe một giọng con gái trong trẻo trong động vang ra:
- Công phu của ngươi chưa tới nơi tới chốn, tự nhiên là luyện không được, chứ ta mà giải thích sai à?
Quách Tĩnh vừa nghe giọng nói ấy suýt bật tiếng la hoảng, không phải là Hoàng Dung mà y ngày đêm mong nhớ thì là ai? Chẳng lẽ nàng chưa từng mất mạng trên đại mạc sao? Chẳng lẽ lúc này đang trong mộng hay trong ảo cảnh? Chẳng lẽ mình thần hồn điên đảo, lại nghe lầm giọng của người khác sao?
Âu Dương Phong nói:
- Ta luyện theo đúng lời ngươi nói, không hề có chỗ nào sai, tại sao Nhâm mạch và mạch Dương duy lại không thể đảo chuyển?
Cô gái kia nói:
- Hỏa hầu không đủ, có cưỡng cầu cũng uổng công .
Giọng nói này rõ ràng là Hoàng Dung, không còn gì nghi ngờ nữa, Quách Tĩnh mừng sợ lẫn lộn, thân hình lảo đảo mấy lần suýt ngất đi, sau khi cảm xúc dâng trào, vết thương trên cổ vỡ ra, máu tươi từ miếng vải bó không ngừng thấm ra, nhưng y hoàn toàn không biết.
Chỉ nghe Âu Dương Phong tức giận nói:
- Giờ Ngọ ngày mai đã là tới kỳ luận kiếm, ta làm sao có thể thong thả tập luyện được nữa? Mau mau dịch toàn bộ kinh văn ra cho ta nghe, không được đùn đẩy lôi thôi.
Quách Tĩnh lúc ấy mới rõ y đang mạo hiểm tu tập nội công, quả thật vì kỳ luận kiếm đã tới sát trước mắt, không thể trì hoãn.
Chợt nghe Hoàng Dung cười:
- Nói ngươi và Tĩnh ca ca ta có giao ước, y tha ngươi ba lần không giết, ngươi cũng không được ép ta, vậy để lúc nào ta vui vẻ sẽ dạy ngươi.
Quách Tĩnh nghe nàng nói bốn chữ “Tĩnh ca ca ta”. Trong lòng cảm thấy ngọt ngào khoan khoái không sao tả được, hận không thể nhảy lên reo mừng để bộc lộ sự vui sướng.
Âu Dương Phong lạnh lùng nói:
- Tình thế đã tới lúc cấp bách, cho dù có hẹn ước thì việc hôm nay cũng phải tùng quyền.
Nói xong hai tay chống một cái lộn người lật lại, thân hình đã đứng thẳng lên, ném hai viên đá trong tay, sãi chân bước vào động. Hoàng Dung kêu lên không biết xấu hổ, ta không dạy ngươi nữa!
Âu Dương Phong liên tiếp cười lên quái dị, hạ giọng nói:
- Để ta xem ngươi có dạy hay không?
Chỉ nghe Hoàng Dung hoảng sợ kêu lên:
- Ái chà.
Kế đó soạt một tiếng, như tiếng vải bị xé, lúc ấy Quách Tĩnh đời nào còn nghĩ tới chuyện nên động võ với người hay không nữa, quát lớn:
- Dung nhi, ta ở đây.
Chưởng trái hộ thân, sấn mau vào động.
Âu Dương Phong tay trái nắm ngọn trúc bổng của Hoàng Dung, tay phải đang vươn ra chụp tay trái nàng. Hoàng Dung ra chiêu Bổng khiêu lại Khuyển đâm chếch ra phía trước, đột nhiên giật ngọn trúc bổng ra khỏi tay y. Âu Dương Phong bật tiếng khen ngợi, đang định tấn công tiếp chợt nghe tiếng Quách Tĩnh quát ngoài động. Y là đại tôn sư võ học, vốn không thất tín với người khác, lúc ấy vì tình thế bức bách nên bất đắc dĩ phải dùng sức mạnh với Hoàng Dung, chợt nghe Quách Tĩnh tới bất giác đỏ bừng cả mặt mũi, đoán nhất định y sẽ chất vấn việc mình bội ước lúc ấy phất tay áo một cái che mặt, lướt qua người Quách Tĩnh chạy mau ra khỏi động, trong chớp mắt đã mất hút.
Đề xuất Voz: Đơn phương