Chương 330: Thị phi thiện ác (6)
Hoàng Dung đứng lên cười nói:
- Ta cứ không ra, ngươi có bản lĩnh cứ chửi.
Chu Bá Thông thấy Cừu Thiên Nhận mỗi tay cầm một con rắn độc ngẩng đầu thè lưỡi phun phì phì, sợ tới mức nhũn chân ra, vội cầu khẩn.
- Hoàng cô nương, ra mau đi, ra mau đi, để ta chửi mười tám đời tổ tông của ta được không?
Cừu Thiên Nhận thấy Quách Hoàng hai người đứng một bên, trong lòng ngấm ngầm hoảng sợ, nghĩ thầm phải nhân cơ hội bỏ chạy cho sớm, nếu không ba người giáp công thì mình quyết không thể thoát thân, đến giờ Ngọ ngày mai đơn đả độc đấu tranh hùng quyết thắng thì không sợ gì họ. Lúc ấy hai chân điểm một cái, sấn mau lên, nhấc hai con rắn độc dí vào mặt Chu Bá Thông.
Chu Bá Thông vội vung tay áo đỡ, né qua một bên, đột nhiên trên đỉnh đầu có một tiếng động khẽ chỉ thấy trên cổ mát lạnh, một con vật sống đã từ cổ áo rơi xuống lưng, giãy giụa trong lưng, vừa trơn vừa mềm. Lần này thì y sợ tới mức hồn phi phách tán, kêu lớn:
- Chết ta rồi, chết ta rồi?
Lại không dám đưa tay lôi rắn độc trong áo ra, chỉ chạy nhảy cuống cuồng, chợt thấy dường như con rắn đã cắn vào lưng mình một cái, nghĩ thầm phen này không sao sống được nữa, toàn thân cứng đờ, ngã huỵch xuống đất. Quách Hoàng hai người cả kinh, nhất tề phi thân tới cứu.
Cừu Thiên Nhận thấy Chu Bá Thông đột nhiên thảm hại không sao chịu nổi vô cùng ngạc nhiên, đang định tìm đường xuống núi, chợt thấy trong rặng cây dày có một bóng đen phóng ra, cười nhạt nói:
- Cừu lão tặc, hôm nay thì ngươi không chạy được nữa rồi.
Người ấy đứng quay lưng về phía ánh trăng, không sao nhìn được rõ mặt. Cừu Thiên Nhận trong lòng hoảng sợ, quát lớn:
- Ngươi là ai?
Chu Bá Thông lúc mơ mơ hồ hồ co rút người dưới đất, chỉ cho rằng mình đang đi xuống âm tào địa phủ, chợt thấy một người đỡ y lên nói:
- Chu lão gia, đừng sợ, đó không phải rắn.
Chu Bá Thông ngạc nhiên vội vàng đứng lên, chỉ thấy con vật ướt lạnh lại giãy mạnh trong lưng, không kìm được tru tréo lên:
- Nó lại cắn ta, đúng là rắn, đúng là rắn?
Người kia nói:
- Đó là con Kim oa oa, không phải rắn.
Lúc ấy Quách Hoàng hai người đã nhìn rõ người kia, chính là người câu cá trong bốn đại đệ tử Ngư Tiều Canh Độc dưới trướng Nhất Đăng đại sư, chỉ thấy y đưa tay mò vào cổ áo Chu Bá Thông túm ra một con cá. Nguyên là y thấy được trong khe trên núi Hoa sơn một đôi Kim oa oa, bắt bỏ vào bọc lại bị rơi ra, mắc ở trên cây, lại vừa khéo rơi đúng vào cổ áo Chu Bá Thông. Con Kim oa oa thật ra không biết cắn người, nhưng Chu Bá Thông cứ nghĩ rằng là rắn độc, cho rằng con vật trơn trợt lạnh buốt trên lưng mình đã cắn, nếu người đánh cá tới chậm một bước, chỉ e rằng y đã sợ quá ngất đi rồi.
Chu Bá Thông mở mắt ra, thấy người câu cá, lúc ấy kinh hồn chưa định, chỉ cảm thấy người trước mặt đã từng gặp qua nhưng chưa nhớ ra là ai, vừa quay đầu đã thấy Cừu Thiên Nhận không ngừng lùi lại, một cái bóng đen đang từng bước tiến sát tới y. Chu Bá Thông hơi định thần, lại hoảng sợ hồn phi phách tán, nhìn thấy rõ cái bóng đen ấy chính là Lưu quý phi Anh Cô trong hoàng cung nước Đại Lý.
Cừu Thiên Nhận vốn cho rằng trên đời này chỉ có Chu Bá Thông là võ công cao cường hơn mình, nếu lấy độc xà dọa cho y sợ bỏ chạy thì ngày mai tỷ võ rất có hy vọng đứng đầu quần hùng, không ngờ trước đêm luận kiếm đột nhiên Anh Cô lại xuất hiện. Hôm ở thác Thanh Long y từng thấy bà ta phát điên đánh bừa, trong lòng nghĩ nếu bị mụ điên này chụp trúng thì đại địch còn bên cạnh, nhất định khó mà giữ mạng, chỉ nghe bà ta the thé rít lên:
- Trả mạng con ta?
Cừu Thiên Nhận trong lòng cả sợ, nghĩ thầm năm xưa mình cải trang che mặt, đang đêm vào hoàng cung đánh con bà ta bị thương, nguyên là muốn Đoàn hoàng gia hao phí công lực, nào ngờ y lại nhẫn tâm không chịu cứu, chỉ là không biết tại sao bà ta nhìn ra được chân tướng? Lúc ấy cười gượng nói:
- Bà điên ơi, ngươi lằng nhằng với ta làm gì?
Anh Cô kêu lên:
- Trả mạng con ta?
Cừu Thiên Nhận nói:
- Cái gì mà con với cái? Con ngươi mất mạng có quan hệ gì với ta?
Anh Cô nói:
- Hừ, đêm ấy ta không thấy rõ mặt ngươi, nhưng nhớ được giọng cười của ngươi. Ngươi cười lại một tiếng xem! Cười đi, cười đi!
Cừu Thiên Nhận thấy bà ta hai tay vươn ra, lúc nào cũng có thể ôm cứng lấy mình, lúc ấy lui lại hai bước, đột nhiên thân hình hơi nghiêng đi, chưởng trái đập vào chưởng phải một cái, chưởng phải chênh chếch xô ra đánh thẳng vào bụng dưới Anh Cô. Đây là một trong mười ba chiêu Thiết chưởng công của y, gọi là Âm dương quy nhất, tàn độc vô tỷ. Anh Cô biết lợi hại, đang định dùng Nê thu công hóa giải, nào ngờ chiêu số của địch nhân rất mau lẹ, cước bộ của mình chưa di động, tay chưởng của y ctã còn cách không đầy nửa thước.
Anh Cô trong lòng đau buốt, tự biết việc trả thù là vô vọng, liều mạng chịu trúng một chường, vọt lên định ôm y cùng lăn xuống vực cùng chết, đột nhiên có một luồng quyền phong lướt qua tai, cảm thấy mặt rát như dao chém. Cừu Thiên Nhận một chưởng ấy chưa kịp nhả kình, vội thu tay đón đỡ phát quyền từ bên cạnh đánh tới ấy, tức giận nói:
- Lão Ngoan đồng, ngươi cũng tới à?
Chính là Chu Bá Thông thấy Anh Cô nguy hiểm, thi triển công phu thượng thừa trong Cửu âm chân kinh, giải khai tuyệt chiêu Thiết chưởng của y.
Chu Bá Thông không dám nhìn thẳng Anh Cô, quay lưng lại bà ta nói:
- Anh Cô, bà không phải là đối thủ của lão già này, mau đi đi. Ta cũng đi!
Đang định phóng người xuống núi, Anh Cô kêu lên:
- Chu Bá Thông, tại sao ngươi không trả thù cho con?
Chu Bá Thông ngạc nhiên nói:
- Cái gì? Con ta à?
Anh Cô nói:
- Đúng thế. Người giết con ngươi chính là gã Cừu Thiên Nhận này.
Chu Bá Thông trước nay không biết mình và Anh Cô vui vầy mấy hôm lại sinh được một đứa con, trong lòng mơ mơ hồ hồ, nhất thời không hiểu, quay nhìn lại thấy cạnh Anh Cô có thêm mấy người, ngoài Quách Tĩnh Hoàng Dung thì Nhất Đăng đại sư và bốn đệ tử cũng đứng sau lưng mình.
Lúc ấy Cừu Thiên Nhận còn cách mép vực không đầy ba thước, nhìn thấy trước mặt người đều là kình địch, tình thế nguy hiểm quả thật bình sinh chưa từng gặp lúc ấy hai tay vỗ một cái, hiên ngang nói:
- Ta lên Hoa sơn là để giành danh hiệu Thiên hạ đệ nhất võ công. Hừ hừ, các ngươi lại muốn hợp lực đả thương ta để trừ bớt một kình địch, hành sự gian ác như thế mà các ngươi cũng làm được à?
Chu Bá Thông nghĩ lời nói của lão già xấu xa này cũng có mấy phần có lý, bèn nói:
- Được, vậy thì đợi ngày mai luận kiếm xong sẽ lấy cái mạng chó của ngươi.
Anh Cô lại cao giọng quát:
- Oan gia sống chết, ta làm sao chờ tới ngày mai?
Hoàng Dung cũng nói:
- Lão Ngoan đồng, gặp người tín nghĩa thì nói chuyện tín nghĩa, gặp kẻ gian trá thì nói chuyện gian trá. Bây giờ cứ công nhiên mấy người đánh một mình y xem y làm gì được?
Cừu Thiên Nhận sắc mặt tái xanh, đã thấy dữ nhiều lành ít, đột nhiên lúc nguy hiểm nảy ý khôn, kêu lên:
- Các ngươi dựa vào cái gì mà giết ta?
Người thư sinh nói:
- Ngươi làm ác đã nhiều, ai cũng có quyền giết.
Cừu Thiên Nhận ngẩng đầu lên trời cười hô hô, nói:
- Nếu nói động võ, các ngươi cậy đông hiếp ít thì một mình ta không phải là đối thủ, nhưng nói tới thị phi thiện ác, ha ha, Cừu Thiên Nhận một mình ở đây, vị nào bình sinh chưa giết ai, chưa phạm qua tội lỗi, thì xin mời bước lên động thủ. Tại hạ xin vươn cổ chịu chết, nếu cau mày một cái thì quyết không phải là hảo hán.
Nhất Đăng đại sư thở dài một tiếng lui ra trước tiên, ngồi xuống đất xếp bằng cúi đầu. Mọi người bị câu ấy của Cừu Thiên Nhận trói buộc, đều nghĩ tới những điều lầm lỗi mình đã phạm trong đời. Ngư Tiều Canh Độc bốn người năm xưa làm đại thần ở Đại Lý đều đã giết người, tuy nói là làm việc công nhưng rốt lại cũng không khỏi có khi sai lầm. Chu Bá Thông và Anh Cô nhìn nhau một cái, nhớ tới chuyện hối hận trong đời, trong lòng ai cũng thẹn thùng. Quách Tĩnh lúc tây chinh trong chiến trận giết người không ít, vốn đã tự thấy mình có lỗi, Hoàng Dung nhớ tới việc gần đây làm cha lo lắng rất là bất hiếu, còn như bịa đặt lừa dối người khác thì càng không thể kể xiết.
Cừu Thiên Nhận nói câu ấy ra khiến mọi người nghẹn lời không đáp được, nghĩ thầm cơ hội tốt không nên bỏ qua, sãi chân bước tới trước mặt Quách Tĩnh.
Thấy y nghiêng người tránh qua, Cừu Thiên Nhận vận kình vào chân đang định vọt lên, đột nhiên sau tảng đá có một ngọn trúc bổng vươn ra đánh tới giữa mặt.
Một bổng này đánh ra vô cùng đột ngột, Cừu Thiên Nhận chưởng trái phóng ra, đang định lật cổ tay nắm trúc bổng, nào ngờ ngọn bổng đâm luôn ba nhát, trong chớp mắt đã chia ra điểm vào ba đại huyệt trước ngực y. Cừu Thiên Nhận cả kinh, chỉ thấy ngọn trúc bổng phóng tới như gió, không sao đón đỡ, cũng không thể né tránh, đành lui lại mép vực. Phía sau tảng đá có một bóng đen theo ngọn bổng bước ra đứng sững lại đó. Quách Tĩnh Hoàng Dung cùng kêu lên:
- Sư phụ?
Chính là Cửu chỉ thần cái Hồng Thất công.
Cừu Thiên Nhận mắng:
- Lão khiếu hóa, ngươi cũng tới đây nhiều chuyện. Còn chưa tới kỳ luận kiếm à? Hồng Thất công nói:
- Ta tới trừ gian, chứ ai luận kiếm với ngươi.
Cừu Thiên Nhận nói:
- Được, đại anh hùng đại hiệp sĩ, ta là kẻ gian, ngươi thì xưa nay là người tốt, chưa làm việc gì xấu?
Hồng Thất công nói:
- Không sai, lão khiếu hóa nhất sinh giết hai trăm ba mươi mốt người, kẻ nào cũng là quân gian ác, nếu không là tham quan ô lại, thổ hào ác bá thì là đại gian đại ác, phụ nghĩa bạc hạnh. Lão khiếu hóa tham ăn tham uống nhưng bình sinh chưa từng giết người nào tốt. Cừu Thiên Nhận ngươi là người thứ hai trăm ba mươi hai đấy!
Mấy câu ấy đại nghĩa rõ ràng, Cừu Thiên Nhận nghe xong không kìm được hoảng sợ. Hồng Thất công lại nói:
- Cừu Thiên Nhận, bang chủ đời trước của Thiết chưởng bang ngươi là Tư Đồ Kiếm Nam anh hùng thế nào, một đời tận trung báo quốc. Sư phụ ngươi là Thượng Quan bang chủ cũng là một hán tử cứng cỏi. Ngươi tiếp nhiệm chức bang chủ của sư phụ, lại câu kết với người Kim, tư thông với giặc bán nước, sau khi chết đi còn mặt mũi nào gặp Tư Đồ bang chủ và sư phụ ngươi Thượng Quan bang chủ? Ngươi lên Hoa sơn muốn tranh đoạt danh hiệu Thiên hạ đệ nhất võ công, đừng nói là võ công của ngươi chưa chắc đã đứng đầu quần hùng, cho dù là vô địch trên đời, anh hùng thiên hạ lại có thể khâm phục tên gian tặc bán nước như ngươi à?
Đề xuất Voz: Tâm sự " cây trúc ma "