Chương 331: Thị phi thiện ác (7)

Mấy câu ấy khiến Cừu Thiên Nhận nghe xong như ngây như ngốc, những việc làm mấy mươi năm nay lần lượt hiện ra trong lòng, nhớ lại lời sư phụ răn dạy ngày xưa, về sau mình tiếp nhiệm chức bang chủ Thiết chưởng bang, sư phụ nằm trên giường bệnh truyền lại di huấn bang quy, đinh ninh răn dạy phải yêu nước thương dân thế nào, nào ngờ mình vừa hơi lớn tuổi, võ công tăng tiến, càng lúc càng làm ngược với tôn chỉ trung nghĩa báo quốc, giết giặc cứu nước của bản bang. Chìm đắm ngày càng sâu, phẩm chất bang chúng ngày càng tệ, những người trong sạch trung nghĩa bỏ đi, bọn gian ác thì quy tụ về, càng khiến Thiết chưởng bang trở thành nơi chứa chất cặn bã, gian tà trộm cướp làm điều sai trái. Vừa ngẩng đầu lên, chỉ thấy trăng sáng trên trời, cúi xuống thấy đôi mắt của Hồng Thất công sáng quắc nhìn chằm chặp vào mình, đột nhiên thiên lương phát khởi, chỉ thấy việc làm một đời không việc gì không thương luân bại lý, không kìm được toàn thân toát mồ hôi ướt đẫm, thở dài nói:

- Hồng bang chủ, ngươi giáo huấn rất phải.

Rồi quay người lại nhảy luôn xuống vực.

Hồng Thất công tay cầm trúc bổng, chỉ đề phòng y sau lúc hổ thẹn đột nhiên đột kích, người này võ công không tầm thường, một phen xuất thủ ắt sẽ là tuyệt chiêu cực kỳ lợi hại, không hề ngờ rằng y lại đột nhiên tự tử. Đang kinh ngạc chợt bên cạnh bóng xám chớp lên, Nhất Đăng đại sư thân hình đã tới cạnh bờ vực, y vốn đang ngồi xếp bằng, lúc ấy vẫn ngồi xếp bằng, tay trái vươn ra nắm hai chân Cừu Thiên Nhận kéo mạnh y lên nói:

- Thiện tai, thiện tai! Bể khổ vô biên, quay đầu là bờ, ngươi đã hối cải những điều sai trái trước đây, thay đổi tính tình vẫn còn không muộn.

Cừu Thiên Nhận bật tiếng khóc lớn, quỳ xuống trước Nhất Đăng đại sư, trong lòng có ngàn muôn lời nhưng không nói được câu nào.

Anh Cô thấy y quay lưng về phía mình, đúng là cơ hội tốt để trả thù, bèn rút đao sắt trong bọc ra sấn tới đâm mạnh xuống lưng y.

Chu Bá Thông kêu lên:

- Khoan đã:

Ðưa tay đỡ cổ tay bà ta. Anh Cô giận, cao giọng quát:

- Ngươi làm gì thế?

Chu Bá Thông từ khi bà ta xuất hiện đã run rẩy sợ sệt bị bà ta mắng một câu giữa mặt, bèn kêu lên:

- Ái chà?

Rồi xoay người chạy ra sau núi. Anh Cô nói:

- Ngươi đi đâu thế?

Rồi đuổi theo sau. Chu Bá Thông kêu lớn:

- Ta đau bụng phải đi cầu.

Anh Cô hơi sững người. Rồi không đếm xỉa gì tới, vẫn sãi chân đuổi mau theo. Chu Bá Thông cả kinh kêu lớn:

- Ái chà, không xong rồi. Quần ta toàn là phân, thối lắm, bà đừng tới đây.

Anh Cô tìm y hai mươi năm, nghĩ lần này mà để y chạy thoát thì sau này sẽ không thể gặp lại nữa, bất kể y són ra quần thật hay không, cứ đuổi sát tới. Chu Bá Thông nghe tiếng bước chân tới gần, sợ tới mức hồn phi phách tán, vốn y nói són ra quần là giả, chỉ mong dọa cho Anh Cô không dám tới gần, mình có thể thừa cơ chạy thoát. Nào ngờ trong lúc hoảng sợ, kêu lớn một tiếng, quả thật són luôn ra quần.

Quách Tĩnh và Hoàng Dung thấy đôi oan gia này càng chạy càng xa, rốt lại trước sau cùng chuyển qua sườn núi đều cảm thấy buồn cười, quay lại chỉ thấy Nhất Đăng đại sư đang nói khẽ vào tai Cừu Thiên Nhận, Cừu Thiên Nhận không ngừng gật đầu. Nhất Đăng đại sư nói hồi lâu, đứng lên nói:

- Đi thôi?

Quách Hoàng hai người vội bước lên bái kiến, lại thi lễ với bốn người Ngư Tiều Canh Độc.

Nhất Đăng vỗ lên đầu hai người, mặt hiện nét vui vẻ thần sắc rất từ hòa, nói với Hồng Thất công:

- Thất huynh, cố nhân vẫn khỏe, anh phong còn hơn xưa, lại thu được hai vị hiền đồ, quả thật đáng vui đáng mừng.

Hồng Thất công khom lưng nói:

- Đại sư vẩn khỏe.

Nhất Đăng cười khẽ nói:

- Núi cao sông dài, có ngày gặp lại.

Rồi chắp hai tay làm lễ xoay người định đi. Hồng Thất công kêu lên:

- Ngày mai luận kiếm rồi, đại sư đi đâu?

Nhất Đăng quay người lại cười nói:

- Nghĩ lão nạp là người ngoài đời, đâu dám sánh vai tranh tài với anh hùng thiên hạ. Hôm nay lão nạp tới đây là vì muốn giải hóa một trường oan nghiệt kéo dài hai mươi năm, may là công đức được viên mãn. Thất huynh, hào kiệt trên đời ngoài ngươi ra còn ai? Ngươi cần gì phải tự khiêm?

Nói xong chắp tay làm lễ, dắt tay Cừu Thiên Nhận đi thẳng xuống núi. Bốn đại đệ tử nước Đại Lý cùng hướng về Hồng Thất công vái dài, đi theo sư phụ.

Người thư sinh bước qua cạnh Hoàng Dung, thấy nàng trên trán ửng hồng, vẻ mặt vui sướng, cười ngâm:

- Chỗ thấp có gai, Cành mềm dịu dàng?

Hoàng Dung nghe y trêu ghẹo mình, cũng ngâm:

- Gà đậu trên chuồng, Mặt trời đã xế?

Người thư sinh cười hô hô, vái dài chia tay.

Quách Tĩnh nghe mà không hiểu gì cả, bèn hỏi:

- Dung nhi, mới rồi lại là tiếng Phạn à?

Hoàng Dung cười nói:

- Không, đó là câu trong kinh Thi.

Quách Tĩnh nghe nói họ đối đáp thi văn với nhau cũng không hỏi nữa. Hoàng Dung cười hề hề nhìn y, nghĩ thầm:

- Vị Trạng nguyên này cũng rất thông minh, đoán được tâm sự của mình. Y dẫn hai câu trong kinh Thi, đoạn dưới có ba câu “Vui chàng vô tri, Vui chàng chưa ai, Vui chàng chưa vợ”, vốn là bài tình ca về việc thiếu nữ yêu đương một người đàn ông chưa vợ, chỉ vào Tĩnh ca ca cũng rất phù hợp, nói y là một gã tiểu tử ngốc chưa lấy vợ, mình rất là yêu thương.

Nghĩ tới đó đột nhiên khẽ kêu lên:

- Ái chà?

Quách Tĩnh vội hỏi:

- Cái gì thế!

Hoàng Dung cười khẽ nói:

- Ta dẫn hai câu kinh Thi ấy, đoạn dưới là Trâu dê về thôi, Trâu dê về chuồng, nói là đã không còn sớm, bò dê xuống núi về chuồng dê chuồng bò đi, vốn mắng Trạng nguyên là súc vật nhưng như thế lại là mắng cả Nhất Đăng đại sư.

Quách Tĩnh cũng không đếm xỉa gì tới mấy câu châm chọc của nàng, trong lòng chỉ nghĩ tới lời Hồng Thất công mắng Cừu Thiên Nhận vừa rồi, bao nhiêu khổ não trong bấy nhiêu ngày dằn vặt y đều được mấy câu ấy giải thích, đột nhiên nghĩ ra “Sư phụ nói bình sinh ông đã giết hai trăm ba mươi mốt người, nhưng hai trăm ba mươi mốt người ấy đều là kẻ ác. Chỉ cần không giết lầm một người tốt thì có thể hỏi lòng không thẹn. Xem lúc sư phụ chỉ trích Cừu Thiên Nhận mới thần oai lẫm liệt làm sao. Võ công của Cừu Thiên Nhận chưa chắc đã thua kém sư phụ, chỉ là tà không thắng được chính nên đã mất khí thế trước. Chỉ cần mình đem một thân võ công làm nghĩa hành thiện, thì cần gì phải quên hết công phu đã học?

Đạo lý ấy thật ra rất giản dị bình thường, Khưu Xử Cơ đã từng nói với y, chỉ là y không hoàn toàn tin phục Khưu Xử Cơ, mà y thẹo Thành Cát Tư Hãn tây chinh, nhìn thấy thảm trạng tàn sát, sự tàn khốc của chiến tranh, nỗi khổ của sinh dân, mẹ chết thảm dưới đao, trong đòng càng chán ghét việc binh đao chinh chiến mới có một phen khổ não suy nghĩ như thế. Nhưng trải qua một phen như thế lòng hướng thiện của y càng cao thêm một tầng.

Quách Hoàng hai người bước lên bái kiến sư phụ, cùng kể chuyện sau khi chia tay. Nguyên là Hồng Thất công theo Hoàng Dược Sư tới dưỡng thương ở đảo Đào Hoa, dùng nội công thượng thặng trong thiên tổng cương của Cửu âm chân kinh tự đả thông kinh mạch, qua nửa năm thì đã khỏi hẳn, lại qua nửa năm thì khôi phục được toàn bộ thần công. Hoàng Dược Sư vì lo cho con gái, khi y vừa khỏi hẳn lập tức lên bắc tìm con. Hồng Thất công rời đảo chậm hơn, mấy hôm trước từng gặp bọn Lỗ Hữu Cước nên cũng biết qua chuyện Quách Hoàng hai người.

Ba người trò chuyện một lúc, Quách Tĩnh nói:

- Sư phụ, người nghỉ một lúc đi, trời sắp sáng rồi, đến lúc luận kiếm tỷ võ ắt phải dùng sức.

Hồng Thất công cười nói:

- Ta tuổi tác càng già, lòng hiếu thắng càng mạnh, nghĩ tới lúc qua chiêu với Đông tà Tây độc lại càng hồi hộp không yên, nói xa cũng thật buồn cười. Dung nhi, mấy năm nay võ công của cha ngươi tăng tiến, ngươi đoán thử xem đến lúc tỷ thí thì hai người cha ngươi và sư phụ ngươi ai thắng ai thua?

Hoàng Dung nói:

- Võ công của lão nhân gia người và cha con xưa nay khó phân cao thấp, nhưng hiện người biết Cửu âm thần công, cha con làm sao là địch thủ của người được? Đến lúc gặp cha con, con sẽ nói với ông đừng tỷ thí, trở về đảo Đào Hoa sớm cho xong.

Hồng Thất công nghe ngữ khí của nàng có vẻ kỳ lạ, thoáng ngẫm nghĩ đã hiểu ý, bèn hô hô cười lớn, nói:

- Ngươi không cần quanh co, Cửu âm thần công là của hai người các ngươi, ngươi muốn khích ta, lão khiếu hóa cũng không mặt dày sử dụng đâu. Đến lúc tỷ thí với Hoàng lão tà, ta chỉ dùng võ công vốn có của mình là được.

Hoàng Dung đang muốn y nói ra câu ấy, liền cười nói:

- Sư phụ, nếu người thua dưới tay cha con, con sẽ nấu một trăm món ngon cho người ăn, để người vui lòng thua cũng thoải mái.

Hồng Thất công nuốt nước bọt một cái, hừ một tiếng nói:

- Con nhóc ngươi tâm địa không tốt, vừa khích tướng vừa đánh cuộc, điêu ngoa cổ quái, chỉ trông mong cha mình đắc thắng.

Hoàng Dung cười một tiếng, còn chưa trả lời, Hồng Thất công đứng phắt dậy, chỉ ra sau lưng Hoàng Dung quát:

- Lão Độc vật, ngươi tới sớm đấy.

Quách Tĩnh và Hoàng Dung giật mình nhảy bật lên đứng cạnh Hồng Thất công, quay lại chỉ thấy thân hình cao lớn của Âu Dương Phong đang đứng đó. Y rón rén lần tới không một tiếng động, hai người không hề phát hiện ra, đều vô cùng hoảng sợ.

Đề xuất Voz: Quỷ Mộ - Phù Nam Ký - Hành Trình đi tìm con | William
Quay lại truyện Anh Hùng Xạ Điêu
BÌNH LUẬN