Chương 334: Hoa Sơn luận kiếm (3)
- Hoàng đảo chủ, người mà ra vài chiêu nữa, thì con không ngã không được.
Hoàng Dược Sư thấy y có định lực như thế, chống được Kỳ môn ngũ chuyển mà mình luyện tập hơn mười năm mới thành công, không tức giận mà lại mừng rỡ, cười nói:
- Lão khiếu hóa, ta không xong rồi, danh hiệu thiên hạ đệ nhất nhường cho ngươi thôi.
Hai tay chắp lại một cái, xoay người định bỏ đi.
Hồng Thất công nói:
- Khoan đã, khoan đã, ta cũng chưa chắc đã xong. Chiếc thiết tiêu của ngươi xin đưa cho Tĩnh nhi mượn.
Chiếc ngọc tiêu của Hoàng Dược Sư đã gãy, trong lưng giắt một ngọn thiết tiều, lúc ấy rút ra đưa cho Quách Tĩnh.
Hồng Thất công nói với Quách Tĩnh:
- Ngươi dùng võ khí, ta dùng tay không ra chiêu với ngươi.
Quách Tĩnh ngạc nhiên nói:
- Thế này... .
Hồng Thất công nói:
- Chưởng pháp của ngươi là ta dạy, làm sao đấu quyền cước được? Vào đi! Năm ngón tay trái cong như móc câu, chụp vào cổ tay y định đoạt thiết tiêu. Quách Tĩnh không hiểu dụng ý của y, buông tay thả tiêu, không hề chống cự. Hồng Thất công mắng:
- Tiểu tử ngốc, chúng ta đang tỷ võ chứ mà!
Tay trái đưa trả thiết tiêu cho y, tay phải lại vươn ra đoạt lấy. Quách Tĩnh lúc ấy rút tiêu lại tránh. Hoàng Dung đếm:
- Một chiêu!
Cao thủ tỷ võ trên tay có binh khí hay không không khác nhau lắm, Hồng Thất công sử dụng Hàng long thập bát chưởng, chưởng phong quét ra ngoài một trượng, Quách Tĩnh tuy có thiết tiêu, nhưng làm sao vào gần phản kích? Y vốn không quen sử dụng binh khí, nhưng từ khi ở Tây Vực quạ chiêu với Âu Dương Phong trong thập thất, kiếm pháp đã có tiến bộ rất lớn. Trước nay võ công ắt phải luyện cả công lẫn thủ, Quách tĩnh lại luyện binh khí có tới tám phần là thủ, hai phần tấn cồng. Nên biết chiêu số binh khí mà Giang Nam lục quái dạy cho y không thể kể là loại võ công thượng thặng, nhưng y sau khi tập luyện Cửu âm chân kinh lại tập luyện theo đó, đó là lúc trong thập thất ở Tây Vực, lúc bấy giờ y chỉ cầu tự bảo toàn, không rảnh mà đả thương đối phương, dùng trường kiếm chống đỡ trượng gỗ của Âu Dương Phong, luyện tập không ít cách thức phòng thân thủ thế, lúc ấy dùng tiêu làm kiếm, đón đỡ chưởng phong lợi hại tuyệt luân của Hồng Thất công, lại càng có công hiệu.
Hồng Thất công thấy y giữ môn hộ rất nghiêm cẩn, trong lòng rất mừng, tự nhủ:
- Thằng nhỏ này tiến bộ rất lớn, cũng không uổng công mình dạy dỗ, nhưng nếu trong vòng hai trăm chiêu mình đánh bại y thì rất khó nhìn mặt Hoàng lão tà. Sau hai trăm chiêu rồi, mình sẽ ra đòn nặng mới nên.
Lúc ấy vẫn theo Hàng long thập bát chưởng ra chiêu, từ một lần biến tới chín lần biến theo thứ tự đánh ra, gió rít vù vù, bóng chưởng trùm lên toàn thân Quách Tĩnh.
Lúc ấy nếu Hồng Thất công quyết ra đòn thật nặng, thì công phu binh khí của Quách Tĩnh chưa đạt tới mức đăng phong tháo cực, vốn không dễ chống đỡ, nhưng Hồng Thất công quyết ý sau hai trăm chiêu mới thủ thắng; lại là nghĩ lầm một điều. Nên biết Quách Tĩnh đang lúc thiếu niên khỏe mạnh, sau khi luyện Dịch cân đoàn cất thiên nội lực lại càng hùng hậu, Hồng Thất công tuổi tác đã không còn trẻ, trên lưng lại bị rắn độc và chưởng lực của Âu Dương Phong đả thướng, Hàng long thập bát chưởng chiêu nào cũng phải dùng chân lực, đến lần biến thứ chín đã là một trăm sáu mươi hai chưởng, lực đạo tuy vẫn cương mãnh lợi hại, nhưng hậu kình đã suy giảm thấy rõ.
Đến quá chiêu thứ hai trăm, ngọn thiết tiêu của Quách Tĩnh đã không theo kiếm chiêu nữa, chiêu số ở tay trái phối hợp lại gia tăng kình lực. Hồng Thất công nghĩ thầm không hay, nếu thẳng thắn đối chưởng thì biết đâu sẽ phải thua dưới tay y, thằng tiểu tử ngốc này chỉ có thể lấy mưu mà thắng chứ không thế lấy lực mà chống, lúc ấy song chưởng dạt ra hai bên, mở toang môn hộ, Quách Tĩnh sửng sốt nghĩ thầm:
- Chiêu chưởng pháp này sư phụ chưa từng dạy qua nếu đối địch với người khác thì có thể sấn vào trung cung đánh tới trước ngực đối phương, nhưng trước mắt đối thủ lại là ân sư của mình, há lại có thể ra sát thủ?
Vừa thoáng ngần ngừ, Hồng Thất công cười nói:
- Ngươi mắc lừa rồi.
Chân trái phóng ra đá bay ngọn thiết tiêu trong tay y, chưởng phải lật lại đánh vào đầu vai y.
Một chưởng ấy thủ hạ dung tình, không muốn làm y bị thương, chỉ dùng tám thành công lực vừa đủ để y ngã ngửa là kể như thắng. Nào ngờ Quách Tình mấy năm nay dãi dầu sương gió, thân thể trở nên khỏe mạnh, bị một chưởng ấy chỉ lảo đảo, đầu vai tuy đau buốt nhưng vẫn không ngã. Hồng Thất công thấy y vẫn đứng vững không kìm được giật nảy mình nói:
- Ngươi thổ khí ra ba lần, điều hòa hơi thở, đừng để bị nội thương.
Quách Tĩnh theo lời hít thở, hơi thở lập tức thấy dễ chịu, nói:
- Đệ tử thua rồi.
Hồng Thất công nói:
- Không, mới rồi ngươi nhường ta thôi, chứ nếu vì thế mà nhận thua thì Hoàng lão tà làm sao chịu phục? Đón chiêu đây!
Nói xong lại phát chưởng đánh tới.
Quách Tĩnh trong tay không có binh khí, nhìn thấy đòn tới mãnh liệt, lập tức sử dụng Không minh quyền mà Chu Bá Thông dạy cho để hóa giải. Bộ Không minh quyền này là quyền thuật chí nhu trong thiên hạ, do Chu Bá Thông theo Đạo đức kinh sáng chế ra, trong Đạo đức kinh có câu:
- Binh mạnh ắt sẽ bị diệt, gỗ cứng ắt sẽ bị gãy. Cứng mạnh ở dưới, mềm yếu ở trên.
Lại nói:
- Trong thiên hạ không gì mềm yếu bằng nước, nhưng vật gì cứng mạnh cũng không thắng được, không gì chuyển dịch được. Yếu thắng mạnh, nhu thắng cương, thiên hạ ai cũng biết nhưng không ai làm được.
Bộ Hàng long thập bát chưởng lại là quyền thuật chí cương chí kiên trong võ học, có câu:
- Nhu có thể khắc cương.
Nhưng cũng nên biết công lực loại nhu cũng không nhất định sẽ thắng cương, với công phu tu vi của Hồng Thất công thì cho dù Chu Bá Thông dùng quyền thuật chí nhu đối phó cũng chưa chắc có thể thắng. Nhưng Quách Tĩnh đã luyện tập công phu song thủ hỗ bác, tay phải dùng Không minh quyền, tay trái dùng Hàng long chưởng, cương nhu giúp đỡ cho nhau, âm dương bổ sung cho nhau, quyền chiêu của Hồng Thất công tuy cương mãnh không gì chống được nhưng cũng không làm gì được y.
Hoàng Dung bên cạnh đếm, thấy sắp hết ba trăm chiêu mà Quách Tĩnh vẫn hoàn toàn không có vẻ gì thất bại, trong lòng mừng rỡ, cứ đếm từng chiêu từng chiêu. Hồng Thất công nghe nàng đếm tới chiêu hai trăm chín mươi bảy, không kìm được lòng hiếu thắng, đột nhiên ra chiêu Kháng long hữu hối, xô núi dốc biển đánh tới, chiêu này đánh ra trong lòng lập tức hối hận, chỉ sợ Quách Tĩnh đón đỡ không được lại bị trọng thương, kêu lớn:
- Cẩn thận đấy!
Quách Tĩnh vừa nghe tiếng kêu, chưởng phong đã vỗ tới giữa mặt, chỉ thấy thế tới rất mãnh liệt, biết không thể dùng Không minh quyền hóa giải, lúc nguy cấp tay trái vẽ một vòng tròn vù một tiếng cũng đánh ra một chiêu Kháng long hữu hối. Chỉ nghe bình một tiếng, song chưởng chạm nhau, hai người đều toàn thân rúng động. Hoàng Dược Sư và Hoàng Dung đều bật tiếng la hoảng, bước tới gần xem.
Chỉ thấy hai người song chưởng đè lên nhau, đứng im bất động, Quách Tĩnh có ý nhường nhịn nhưng thấy chưởng lực của sư phụ lợi hại, nếu lúc này rút lại nhất định chưởng thế của y thuận thế xô tới ắt mình sẽ bị trọng thương, quyết định vận kình chống đỡ một lúc đợi chưởng lực của y hơi giảm sẽ lui ra nhận thua, Hồng Thất công thấy Quách Tĩnh ngang nhiên chống đỡ một chưởng tụ hết công lực bình sinh của mình, bất giác vừa sợ vừa mừng, càng có ý thương tài, lòng hiếu thắng giảm bớt, quyết ý nhường y thắng một chiêu này để thành toàn danh tiếng cho y, lúc ấy lưu kình không phát, từ từ thu lực lại.
Đang lúc đôi bên bất phân thắng bại, nhường nhịn lẫn nhau ấy, chợt nghe sau núi có một người kêu lớn ba tiếng, nhào lộn ba vòng nhảy ra, chính là Tây độc Âu Dương Phong. Hồng Thất công và Quách Tĩnh đồng thời thu chưởng nhảy lùi ra phía sau. Chỉ thấy Âu Dương. Phong y phục toàn thân rách nát, trên mặt máu tươi ròng ròng, quát lớn:
- Thần công trong Cửu âm chân kinh ta đã luyện thành, ta là thiên hạ đệ nhất võ công?
Rồi vung xà trượng lên quét ngang bốn người.
Hồng Thất công nhấc Đả cẩu bổng gạt xà trượng của y ra, qua lại một chiêu, bốn người ai cũng hoảng sợ chiêu số của Âu Dương Phong vốn đã kỳ lạ, lúc ấy lại càng vô cùng quái dị, lúc chợt cào lên mặt mình một cái, lúc chợt chân đá mạnh vào mông mình một cái trượng nào đánh tới giữa đường ắt cũng đổi hướng, quả thật không biết y định đánh vào đâu. Hồng Thất công vô cùng ngạc nhiên hoảng sợ, đành dùng Đả cẩu bổng pháp giữ kín môn hộ, đâu dám ngang nhiên tấn công.
Đấu đến lúc hăng, Âu Dương Phong đột nhiên giơ tay chát chát chát đánh vào mặt mình ba cái nảy lửa, gào lớn một tiếng, hai tay chụp xuống đất sấn vào.
Hồng Thất công vừa hoảng sợ vừa buồn cười, nghĩ thầm:
- Bổng pháp của ta sở trường nhất về chuyện đánh chó, ngươi lại đột nhiên làm ra hình dáng chó, há không phải là tự lao đầu vào lưới sao?
Rồi giơ ngọn trúc bổng ra đâm lên lưng y.
Nào ngờ Âu Dương Phong đột nhiên lăn một vòng đè lên đoạn giữa của ngọn trúc bổng rồi thuận thế lăn tới, Hồng Thất công cầm không vững đành bỏ trúc bổng xuống. Âu Dương Phong đột nhiên phi thân nhảy vọt lên, hai chân liên hoàn đá ra. Hồng Thất công cả kinh, lui mau về phía sau.
Lúc ấy Hoàng Dung đã nhặt ngọn thiết tiêu dưới đất đưa cho cha. Hoàng Dươc sư nhấc tiêu rung lên điểm tới. Âu Dương Phong kêu lên:
- Đoàn Hoàng gia, ta không sợ Nhất dương chỉ của người đâu.
Nói xong tung người nhảy xổ lên.
Hoàng Dược Sư thấy cử chỉ của y đã biết y thần trí điên loạn, chỉ là trong lòng tuy điên khùng nhưng ra tay còn lợi hại hơn lúc chưa điên. Cho dù y trí tuệ hơn người nhưng cũng không hiểu rõ đạo lý bên trong, làm sao biết Âu Dương Phong khổ luyện theo chân kinh giả mà Quách Tĩnh viết cho, vốn đã khiến y đầu óc mờ mịt, Hoàng Dung lại giở đủ trò đưa y vào đường ngang ngõ tắt, tập bừa luyện ẩu, lại thêm nóng lòng thủ thắng, tham luyện cho mau, dụng công càng gấp, chỉ là y võ công vốn cao cường, tuy đi lầm đường, trong lòng có lầm nhưng ra tay lợi hại, càng khiến Hồng Hoàng hai vị đại tôn sư càng ngạc nhiên không sao hiểu được.
Đề xuất Voz: Hai chữ: bạn thân