Chương 333: Hoa Sơn luận kiếm (2)

- Này!

Một bổng gõ vào thiên linh cái của y.

Một bổng ấy kình lực tới mức nào, Âu Dương Phong trong đầu vốn đã rối loạn, bị cái gõ ấy lại càng hoa mắt váng đầu, không biết nói gì kêu lớn một tiếng, cắp ngược xà trượng quay người bỏ chạy, Quách Tĩnh kêu:

- Chạy đi đâu?

Rồi tung người đuổi theo, Âu Dương Phong đột nhiên nhảy bật lên, lộn nhào ba vòng trên không, trong chớp mắt lăn bảy tám vòng sau sườn núi, không biết chạy đi đâu. Hồng Thất công, Quách Tĩnh, Hoàng Dung ba người nhìn nhau ngạc nhiên, hoảng sợ phá ra cười.

Hồng Thất công thở dài nói:

- Dung nhi, hôm nay đánh bại Lão Độc vật thì công lao của ngươi rất lớn. Có điều thầy trò chúng ta liên thủ lấy hai chọi một, không khỏi có chỗ thắng cũng bất võ.

Hoàng Dung cười nói:

- Sư phụ, công phu này không phải là người dạy sao?

Hồng Thất công cười nói:

- Công phu của ngươi là trời sinh. Có lão già ranh mãnh khôn ngoan như cha ngươi mới sinh ra được đứa con gái ranh mãnh khôn ngoan như ngươi.

Chợt nghe sau núi có người kêu lên:

- Giỏi lắm, nói xấu người ta sau lưng, lão ăn mày, ngươi có biết thẹn không đấy?

Hoàng Dung kêu lớn:

- Cha?

Rồi nhảy bật lên chạy ra. Lúc ấy mặt trời vừa mọc, dưới ánh nắng sớm một người mắc áo dài màu xanh thong thả bước ra, chính là đảo chủ Đào Hoa Đông tà Hoàng Dược Sư.

Hoàng Dung sấn lên trước, hai cha con ôm chầm lấy nhau. Hoàng Dược Sư thấy con gái không còn có vẻ trẻ con, đã hoàn toàn trở thành một thiếu nữ, trông giống hệt người vợ đã mất, trong lòng vừa vui mừng vừa thương cảm.

Hồng Thất công nói:

- Hoàng lão tà, trên đảo Đào Hoa ta từng nói rằng con gái ngươi thông minh lanh lợi, quỷ kế đa đoan, chỉ có người khác mắc mưu y thị, chứ y thị quyết không chịu thua ai, bảo ngươi không cần lo lắng. Ngươi nói đi, lời lão khiếu hóa có chỗ nào sai không?

Hoàng Dược Sư cười khẽ một tiếng, kéo tay con gái bước tới nói:

- Chúc mừng ngươi đánh bại Lão Độc vật. Người này thất bại, cũng đỡ được một mối lo cho cả ngươi và ta.

Hồng Thất công nói:

- Anh hùng trong thiên hạ chỉ có sứ quân và lão khiếu hóa mà thôi. Ta thấy con gái ngươi, đám sâu bọ trong bụng lại cắn bừa nhảy bậy, nước dãi lại chảy ra. Chúng ta cứ sảng khoái động thủ ngay, ngươi làm thiên hạ đệ nhất cũng được, ta làm thiên hạ đệ nhất cũng được, ta chỉ chờ được ăn thức ăn ngon của Dung nhi nấu thôi.

Hoàng Dung cười nói:

- Không, nếu người thua thì con mới nấu thức ăn cho người ăn.

Hồng Thất công nói:

- Phì, không sợ xấu hổ, ngươi muốn đè nén ta phải không?

Hoàng Dược Sư nói:

- Lão khiếu hóa, sau khi ngươi bị thương đã lỡ mất hai năm luyện tập, e hiện đã không phải là đối thủ của ta. Dung nhi, bất kể ai thắng ai bại ngươi cũng phải nấu thức ăn kính mời sư phụ.

Hồng Thất công nói:

- Đúng đấy, như thế mới là lời nói của bậc đại tôn sư, đường đường đảo chủ đảo Đào Hoa, chứ như con nha đầu này thì còn nhỏ nhen lắm. Chúng ta cũng đừng chờ tới chính ngọ hay không, lại đây?

Nói xong giơ trúc bổng ra định xông lên động thủ.

Hoàng Dược Sư lắc đầu nói:

- Ngươi mới đánh nhau hồi lâu với Lão Độc vật, tuy không thể nói là gân cốt rã rời nhưng cũng đã mệt mỏi mất một lúc. Hoàng mỗ lại có thể chiếm tiện nghi sao? Chúng ta cứ chờ tới chính ngọ sẽ đấu, ngươi cứ dưỡng sức đi.

Hồng Thất công tuy biết y nói có lý nhưng không chịu chờ đợi, cứ nhất định đòi tỷ võ lập tức. Hoàng Dược Sư ngồi xuống tảng đá, không nhìn ngó gì tới y.

Hoàng Dung thấy hai người tranh cãi không thôi, bèn nói:

- Cha, sư phụ, con có một cách cho hai người có thể lập tức tỷ võ, mà cha cũng không chiếm tiện nghi.

Hồng Thất công và Hoàng Dược Sư cùng nói:

- Hay đấy, cách gì vậy?

Hoàng Dung nói:

- Hai người là bạn già lâu năm, bất kể ai thắng ai bại cũng làm tổn thương hòa khí. Nhưng lần luận kiếm ở Hoa sơn hôm nay, lại thành cái thế phải phân thắng bại, có đúng không?

Hồng Hoàng hai người vốn cũng đã nghĩ tới chuyện đó, lúc ấy nghe nàng nói tới, tựa hồ đã có một cách hay trọn vẹn đôi bề, đã có thể lập tức động thủ, lại có thể không để Hoàng Dược Sư chiếm tiện nghi, vả lại còn khiến hai nhà không bị tổn thương hòa khí, cùng hỏi:

- Ngươi có chủ ý gì vậy?

Hoàng Dung nói:

- Là thế này: Cha ra chiêu với Tĩnh ca ca trước, xem tới chiêu thứ mấy thì đánh bại y. Sau đó sư phụ lại qua chiêu với Tĩnh ca ca. Nếu cha dùng chín mươi chín chiêu để thủ thắng, mà sư phụ dùng một trăm chiêu, thì là cha thắng. Nếu sư phụ chỉ dùng chín mươi tám chiêu thì sư phụ thắng.

Hồng Thất công cười nói:

- Hay lắm, hay lắm!

Hoàng Dung nói:

- Tĩnh ca ca tỷ võ với cha trước, hai người tinh lực đều sung mãn, đến khi sư phụ tỷ võ thì hai người cũng đều đã giao đấu một trận, há không phải là rất công bằng sao?

Hoàng Dược Sư gật đầu nói:

- Cách này quả không kém. Tĩnh nhi, lại đây, ngươi có dùng binh khí không?

Quách Tĩnh nói:

- Không!

Ðang định bước tới Hoàng Dung lại nói:

- Khoan đã còn có một chuyện phải nói rõ. Nếu hai vị tiền bối mà trong vòng ba trăm chiêu đều không đánh bại được Tĩnh ca ca, thế thì làm sao?

Hồng Thất công hô hô cười rộ, nói:

- Hoàng lão tà, lúc đầu ta còn khen ngươi sinh được đứa con gái xinh đẹp này, chỉ tận tâm kiệt lực giúp đỡ cho cha, hà, nào ngờ đàn bà hướng ra ngoài, đó quả thật là lời chí lý. Y thị chỉ dốc lòng muốn thằng tiểu tử ngốc này đạt được danh hiệu thiên hạ đệ nhất võ công thôi!

Hoàng Dược Sư tính tình quái dị hẹp hòi nhưng rất thương yêu con gái, nghĩ thầm:

- Mình thành toàn tâm nguyện cho nó một lần cũng được.

Lúc ấy bèn nói:

- Lời của Dung nhi cũng đúng đấy. Hai lão già chúng ta nếu không đánh bại được Tĩnh nhi trong vòng ba trăm chiêu, thì còn mặt mũi nào mà làm thiên hạ đệ nhất võ công?

Rồi xoay chuyển ý nghĩ nghĩ thầm:

- Mình vốn có thể cố ý nhường nhịn, chi y đón đỡ được ba trăm chiêu, nhưng lão khiếu hóa lại không chịu nhường, ắt trong ba trăm chiêu có thể đánh bại y. Vậy thì mình không phải là nhường Tĩnh nhi, mà là nhường lão khiếu hóa nhất thời trầm ngâm không quyết.

Hồng Thất công đẩy vào lưng Quách Tĩnh một cái nói:

- Động thủ mau đi, còn chờ gì nữa?

Quách Tĩnh loạng choạng một cái, xông tới trước mặt Hoàng Dược Sư. Hoàng Dược Sư nghĩ thầm:

- Tốt, ta cứ thử công phu của y trước. Rồi sẽ quyết định.

Chưởng trái lật ra, vỗ chếch tới đầu vai y, kêu lên:

- Chiêu thứ nhất.

Đang lúc Hoàng Dược Sư còn chưa quyết, Quách Tĩnh trong lòng cũng không định được chủ ý:

- Mình quyết không thể chiếm được danh hiệu thiên hạ đệ nhất, nhưng nên nhường cho đảo chủ đắc thắng hay là nhường cho sư phụ thắng?

Đang lúc ngần ngừ, Hoàng Dược Sư đã vung chưởng đánh ra. Y giơ tay phải lên đỡ gạt, thân hình loạng choạng một cái, suýt ngã, nghĩ thầm:

- Mình thật hồ đồ, còn nghĩ nhường nhịn cái gì nữa? Mình dùng hết toàn lực cũng quyết chống không được ba trăm chiêu.

Nhìn thấy chiêu thứ hai của Hoàng Dược Sư đánh tới, lúc ấy ngưng thần đón đỡ, lúc ấy tâm ý đã quyết, cứ mặc kệ hai người dùng chân công phu đánh thắng mình, ai mau ai chậm là do họ tự quyết, chứ mình tuyệt nhiên không hề thiên vị bên nào.

Vừa qua vài chiêu Hoàng Dược Sư vô cùng kinh ngạc: Võ công của thằng tiểu tử ngốc này làm sao lại luyện được tới mức ấy? Nếu mình chỉ hơi nhường nhịn, thì đừng nói là bị y đón đỡ hơn ba trăm chiêu, chỉ sợ còn thua dưới tay y nữa.

Cao thủ tỷ võ, quả thật không thể nhường nhịn nửa phần. Hoàng Dược sự lúc đầu xuất thủ chỉ dùng bảy phần kình lực, nào ngờ bị Quách Tĩnh dốc toàn lực tấn công, lại bị rơi vào thế hạ phong. Y trong lòng hốt hoảng, vội triển khai Lạc anh thần kiếm chưởng pháp, thân hình lãng đãng, ra sức giành lại tiên cơ.

Nhưng công lực của Quách Tĩnh quả thật đã khác hẳn ngày trước, Hoàng Dược Sư đổi dùng mười mấy loại chưởng pháp nhưng thủy chung vẫn không thể cướp được tiên cơ, đánh được hơn một trăm chiêu, y thi triển chiêu thức kỳ lạ, Quách Tĩnh không ngờ y lại dùng kế, suýt nữa bị chân trái y đá trúng, lùi lại hai bước, lúc ấy trở thành thế ngang sức. Hoàng Dược Sư thở ra một hơi, kêu thầm:

- Xấu hổ thật?

Muốn thừa cơ chiếm thượng phong, không ngờ Quách Tĩnh giữ gìn môn hộ rất nghiêm cẩn, bất kể y tấn công như sóng to gió dữ, thủy chung vẫn không cần có công chỉ cần không có tội, quyền cước lại càng không có nửa chút sơ hở. Tai nghe con gái đếm:

- Hai trăm lẻ ba, hai trăm lẻ bốn.

Hoàng Dược Sư vô cùng sốt ruột:

- Lão thiêu hóa xuất thủ mãnh liệt, nếu trong một trăm chiêu đánh bại Tĩnh nhi, thì mình còn mặt mũi nào nữa. Chiêu số chợt thay đổi, chưởng ảnh trùng trùng, ra tay vô cùng mau lẹ.

Lần này Quách Tĩnh lập tức rơi vào thế hạ phong, chỉ cảm thấy hơi thở khó khăn, như có một tòa núi lớn đè lên người mình, nhìn thấy mắt nảy đom đóm, dần dần không chống đỡ nổi. Hoàng Dược Sư ra tay càng nhanh, thế công mau lẹ, Hoàng Dung càng đếm mau hơn. Quách Tĩnh môi khô lưỡi đắng, tay chân nhũn ra, càng lúc càng thấy khó chống đỡ, chỉ đành dựa vào sự kiên nghị cố sức đón đỡ, đang lúc nguy cấp chợt nghe Hoàng Dung kêu lớn một tiếng”Ba trăm Hoàng Dược Sư biến hẳn sắc mặt, nhảy lùi ra ngoài.

Lúc ấy Quách Tĩnh đã bị ép tới mức đầu váng mắt hoa, thân hình không tự chủ được, lùi mau về bên trái, kế xoay mười mấy vòng, nhìn thấy trời xoay đất chuyển, đang muốn ngã vật ra, lúc nguy cấp chân trái dùng công phu Thiên cân trụy, định kìm chế thân hình. Nhưng hậu kình trong nội công của Hoàng Dược Sư rất lớn, người tuy đã lui ra nhưng dư thế của quyền chiêu chưa giảm, Quách Tĩnh đứng không vững đành khom lưng cúi đầu, tay trái dùng lực phát kình xuống đất, mượn kình lực mãnh liệt của Hàng long thập bát chưởng xoay về bên trái mười mấy vòng, trong đầu mới cảm thấy sáng suốt, ngẩn ra một lúc rồi nói với Hoàng Dược Sư:

Đề xuất Tiên Hiệp: Nhất Niệm Vĩnh Hằng (Dịch)
Quay lại truyện Anh Hùng Xạ Điêu
BÌNH LUẬN