Chương 5702: Xin lỗi, tôi không thể truy cập hoặc lấy nội dung từ liên kết bạn cung cấp. Nếu bạn có thể sao chép và dán nội dung muốn dịch, tôi sẽ rất vui lòng giúp bạn chuyển ngữ sang tiếng Việt với phiên âm Hán Việt theo phong cách tiên hiệp.
Giờ đây, bên ngoài sơn động, màn đêm buông xuống, cảnh vật chìm trong u tối.
Trong động, ánh lửa chập chờn, hơi ấm lan tỏa.
Tần Nam khoanh chân tĩnh tọa, toàn tâm toàn ý đắm chìm vào tu luyện.
Công pháp hắn tu luyện danh xưng 《Cửu Chuyển Chiến Đế Quyết》, là công pháp gia truyền của Tần gia.
Bộ công pháp này gồm chín chuyển, mỗi khi đột phá một chuyển, chiến lực sẽ bạo tăng một đoạn.
Hiện tại, Tần Nam chỉ mới tu luyện tới đệ nhất chuyển, nhưng cũng đủ để hắn quét ngang các Võ giả đồng cảnh giới.
Linh khí trong cơ thể hắn cuồn cuộn tựa trường giang, không ngừng tuôn chảy.
Mỗi lần hô hấp, một lượng lớn linh khí được hắn hấp thụ vào trong cơ thể, dung nhập vào Đan Điền.
Trong Đan Điền, Võ Hồn màu vàng kim kia tỏa ra quang mang rực rỡ.
Trên Võ Hồn, từng đạo phù văn chớp động không ngừng, huyền ảo khó lường.
Tâm thần Tần Nam hoàn toàn chìm đắm trong tu luyện, tựa hồ quên đi sự tồn tại của thời gian.
Không biết đã qua bao lâu, trong cơ thể hắn truyền đến một tiếng trầm đục, một luồng khí tức mạnh mẽ từ trong người bạo phát ra.
Tần Nam mở bừng hai mắt, tinh mang bắn ra, thẳng tắp xuyên lên đỉnh động.
"Trúc Cơ cảnh Tam Trọng!"
Hắn siết chặt song quyền, cảm nhận lực lượng dồi dào trong cơ thể, trên mặt lộ ra nụ cười hài lòng.
《Cửu Chuyển Chiến Đế Quyết》 quả nhiên phi phàm, chỉ trong nửa ngày, đã giúp hắn từ Trúc Cơ cảnh Nhị Trọng đột phá lên Tam Trọng.
Cần biết rằng, Võ giả bình thường, muốn từ Trúc Cơ cảnh Nhị Trọng đột phá lên Tam Trọng, ít nhất cần vài ngày, thậm chí nửa tháng.
Tần Nam có thể đột phá nhanh chóng như vậy, ngoại trừ sự cường đại của 《Cửu Chuyển Chiến Đế Quyết》, còn liên quan đến Võ Hồn nghịch thiên của hắn.
Võ Hồn của hắn, tên là "Cửu Long Võ Hồn", chính là Võ Hồn đỉnh cấp hiếm thấy trên đời.
Cửu Long Võ Hồn sở hữu năng lực thôn phệ linh khí, tăng phúc tốc độ tu luyện, cùng cường hóa chiến lực.
Cũng chính vì Cửu Long Võ Hồn, Tần Nam mới có thể trong thời gian ngắn ngủi đạt tới Trúc Cơ cảnh Tam Trọng.
Hắn đứng dậy vận động gân cốt, cảm nhận lực lượng bừng bừng trong cơ thể, lòng tràn đầy tự tin.
"Với thực lực hiện tại của ta, cho dù đối mặt Võ giả Trúc Cơ cảnh Tứ Trọng, cũng đủ sức một trận."
Tần Nam trong lòng hào khí đốn sinh, ánh mắt kiên nghị.
Hắn biết, đây chỉ mới là khởi đầu.
Mục tiêu của hắn, chính là Võ Đạo đỉnh phong, thành tựu Võ Thần!
"Giờ đây, đã đến lúc ra ngoài xem xét rồi."
Tần Nam thu liễm khí tức, bước ra khỏi sơn động.
Bên ngoài sơn động, màn đêm càng lúc càng dày đặc, ánh trăng vằng vặc chiếu rọi, phủ lên mặt đất một lớp ngân huy.
Gió đêm thổi qua, mang theo chút hơi lạnh.
Tần Nam ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trên bầu trời đêm, ngàn sao lấp lánh, rực rỡ chói mắt.
Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận không khí trong lành, lòng tràn ngập sự an tĩnh.
"Nơi đây không nên ở lâu, vẫn là nên nhanh chóng trở về Tông môn."
Tần Nam nhận định phương hướng, thân hình khẽ động, cấp tốc phi độn về phía xa.
…
Cách Tông môn, vẫn còn vạn dặm xa xôi.
Tần Nam không dám có chút lơ là, dốc toàn lực赶路 (cán lộ).
Hắn biết, trên mảnh đại lục này, nguy cơ trùng trùng.
Chỉ một chút sơ sẩy, liền vạn kiếp bất phục.
Vì vậy, hắn phải nhanh chóng tăng cường thực lực, mới có thể lập thân trên mảnh đại lục này.
Nửa ngày sau, thân ảnh Tần Nam xuất hiện bên ngoài một thành trì.
Thành trì này tên là "Thanh Mộc Thành", là một trong những thành trì lớn nhất gần đó.
Trong Thanh Mộc Thành, người đến kẻ đi, vô cùng náo nhiệt.
Tần Nam không ở lại trong thành, trực tiếp xuyên qua thành trì, tiếp tục赶路 (cán lộ) về phía Tông môn.
Tuy nhiên, ngay khi hắn sắp bước ra khỏi cổng thành, một thân ảnh nhỏ bé đột nhiên từ một bên lao ra, đâm vào người hắn.
Tần Nam không kịp đề phòng, thân thể lảo đảo, suýt nữa ngã lăn ra đất.
Hắn nhíu mày, nhìn về phía thân ảnh nhỏ bé kia.
Chỉ thấy, đó là một tiểu khất cái, quần áo rách rưới, mặt vàng da xanh, trông chừng chỉ bảy tám tuổi.
Tiểu khất cái bị Tần Nam đụng ngã xuống đất, phát ra một tiếng đau đớn, ôm bụng, sắc mặt tái nhợt.
"Tiểu cô nương, ngươi có sao không?"
Tần Nam tiến lên một bước, đỡ tiểu khất cái dậy, ân cần hỏi.
Tiểu khất cái ngẩng đầu lên, lộ ra một khuôn mặt nhỏ nhắn bẩn thỉu, đôi mắt ngấn lệ.
"Đại ca ca, ta đói quá, có thể cho ta chút gì đó để ăn được không?"
Giọng nói của tiểu khất cái rất nhỏ, mang theo chút run rẩy, khiến người nghe lòng dấy lên thương xót.
Tần Nam sững sờ, không ngờ tiểu khất cái lại vì đói bụng mà đụng vào mình.
Hắn từ trong ngực móc ra một đồng kim tệ, đưa cho tiểu khất cái.
"Đây có một đồng kim tệ, ngươi cầm lấy đi mua chút gì đó mà ăn."
Tiểu khất cái nhìn thấy kim tệ, trong mắt lập tức lóe lên một tia sáng, cẩn thận nhận lấy kim tệ.
"Đa tạ đại ca ca!"
Tiểu khất cái hoan hô một tiếng, cầm kim tệ, chạy về phía xa.
Tần Nam nhìn bóng lưng tiểu khất cái rời đi, trong lòng khẽ thở dài.
Trên mảnh đại lục này, mạnh được yếu thua, kẻ mạnh vi tôn.
Kẻ yếu, thường chỉ có thể trở thành phụ thuộc của kẻ mạnh, thậm chí bị vứt bỏ tàn nhẫn.
Tần Nam thu hồi ánh mắt, tiếp tục赶路 (cán lộ).
Hắn biết, mình không có thời gian để thương xót người khác.
Điều hắn cần làm, chính là không ngừng trở nên mạnh hơn, mới có thể bảo vệ tất cả những gì mình trân quý.
…
Ba ngày sau, Tần Nam trở về Tông môn.
Tông môn hắn tọa lạc, tên là "Thanh Vân Tông", chính là Tông môn đỉnh cấp trong khu vực phụ cận.
Trong Thanh Vân Tông, đình đài lầu gác, giả sơn lưu thủy, cảnh sắc hữu tình.
Trong Tông môn, đệ tử đông đảo, người đến kẻ đi, vô cùng náo nhiệt.
Tần Nam trở về động phủ của mình, rửa mặt qua loa một chút, liền khoanh chân tĩnh tọa, bắt đầu tu luyện.
Hắn biết, mình không thể có chút lơi lỏng nào.
Bởi vì, nửa tháng nữa, chính là Đại Tỷ Tông môn.
Đại Tỷ Tông môn, chính là sự kiện trọng đại năm năm một lần của Thanh Vân Tông.
Đến lúc đó, tất cả đệ tử trong Tông môn đều sẽ tham gia Đại Tỷ, tranh đoạt ba vị trí đứng đầu.
Ba vị trí đứng đầu không chỉ nhận được phần thưởng phong phú, mà còn được các cao tầng Tông môn để mắt tới.
Mục tiêu của Tần Nam, chính là hạng nhất Đại Tỷ Tông môn!
Chỉ khi đạt được hạng nhất Đại Tỷ Tông môn, hắn mới có thể giành được tư cách tiến vào "Thanh Vân Bí Cảnh".
Thanh Vân Bí Cảnh, là một cấm địa của Thanh Vân Tông.
Trong Bí Cảnh, ẩn chứa lượng lớn linh dược, linh tài, cùng các loại bảo vật trân quý.
Quan trọng hơn, trong Bí Cảnh còn có truyền thừa của các đời Tổ Sư Thanh Vân Tông.
Tần Nam muốn trở nên mạnh mẽ, Thanh Vân Bí Cảnh, chính là lựa chọn tốt nhất của hắn.
Hắn hít sâu một hơi, bình ổn tâm cảnh, vận chuyển 《Cửu Chuyển Chiến Đế Quyết》, một lần nữa đắm chìm vào tu luyện.
Thời gian, trôi qua từng ngày.
Thực lực của Tần Nam, cũng tăng lên nhanh chóng.
Chớp mắt, nửa tháng thời gian, vụt qua.
Ngày này, trong Thanh Vân Tông, người người xôn xao, vô cùng náo nhiệt.
Bởi vì, Đại Tỷ Tông môn, chính thức bắt đầu!
Trên diễn võ trường Thanh Vân Tông, người đông như mắc cửi.
Trung tâm diễn võ trường, một lôi đài khổng lồ, cao ngất sừng sững.
Bốn phía lôi đài, đứng đầy các đệ tử Thanh Vân Tông.
Nội môn đệ tử, ngoại môn đệ tử, chân truyền đệ tử, cùng với các Trưởng lão, Chấp sự, thậm chí là Tông chủ, đều đã có mặt.
Tần Nam đứng giữa đám đông, ánh mắt bình tĩnh.
Thực lực của hắn, giờ đây đã đạt tới Trúc Cơ cảnh Tứ Trọng đỉnh phong.
Cách Trúc Cơ cảnh Ngũ Trọng, cũng chỉ còn một ranh giới nhỏ.
Hắn có lòng tin, tại Đại Tỷ Tông môn, sẽ một tiếng kinh nhân, đoạt lấy hạng nhất!
"Chư vị đệ tử, Đại Tỷ Tông môn, bây giờ bắt đầu!"
Một lão giả tóc bạc phơ, giọng nói sang sảng, vang vọng khắp diễn võ trường.
Người này, chính là Tông chủ Thanh Vân Tông, Thanh Huyền Tử.
Giọng Thanh Huyền Tử vừa dứt, từng đạo thân ảnh phi thân lên đài, bắt đầu bốc thăm.
Tần Nam cũng tiến lên bốc thăm, nhận được một miếng ngọc bài khắc chữ "Nhất".
Trận đầu tiên, hắn lên đài!
"Trận đầu tiên, Tần Nam đối chiến Lý Mục!"
Giọng nói sang sảng của Thanh Huyền Tử, lại một lần nữa vang lên.
Tần Nam nghe vậy, thân hình khẽ động, phi thân lên đài.
Lý Mục cũng theo sát phía sau, nhảy lên lôi đài.
Lý Mục, chính là nội môn đệ tử Thanh Vân Tông, thực lực không yếu, đạt tới Trúc Cơ cảnh Tam Trọng đỉnh phong.
Hắn nhìn về phía Tần Nam, trong mắt lóe lên một tia khinh miệt.
"Tần Nam? Ta chưa từng nghe qua cái tên này, ngươi là từ đâu chui ra vậy?"
Lý Mục cười lạnh một tiếng, ngữ khí khinh thường.
Tần Nam nhàn nhạt liếc hắn một cái, không nói gì.
Một Võ giả Trúc Cơ cảnh Tam Trọng đỉnh phong, trong mắt hắn, còn chưa đáng để hắn để tâm.
"Hừ! Không nói sao? Xem ra là một kẻ phế vật!"
Lý Mục thấy Tần Nam im lặng, cho rằng hắn bị mình dọa sợ, ngữ khí càng thêm kiêu ngạo.
"Nếu đã là phế vật, vậy thì cút xuống cho ta!"
Lý Mục gầm lên một tiếng giận dữ, thân hình khẽ động, hóa thành một đạo tàn ảnh, lao về phía Tần Nam.
Hắn vung quyền ra, quyền phong gào thét, mang theo một luồng lực lượng cường đại.
Tần Nam đứng tại chỗ, bất động.
Cho đến khi nắm đấm của Lý Mục sắp giáng xuống người hắn, hắn mới đột nhiên ra tay.
Hắn vung quyền ra, tốc độ nhanh như tia chớp.
"Ầm!"
Một tiếng trầm đục vang lên, nắm đấm của Lý Mục, cùng nắm đấm của Tần Nam, hung hăng va chạm vào nhau.
Thân thể Lý Mục, tựa như diều đứt dây, bay ngược ra, nặng nề ngã xuống đất.
Hắn thổ huyết, sắc mặt tái nhợt, trong mắt tràn đầy vẻ kinh hãi.
Hắn không thể ngờ được, thực lực của Tần Nam, lại cường đại đến vậy.
Chỉ một quyền, liền đánh bay hắn.
Tần Nam thu hồi quyền, mặt không chút biểu cảm.
"Không đáng một đòn."
Hắn nhàn nhạt mở miệng, giọng nói không lớn, nhưng lại rõ ràng truyền vào tai tất cả mọi người có mặt.
Mọi người có mặt, không ai là không hít một hơi khí lạnh.
Bọn họ đều không ngờ, Tần Nam lại có thể một quyền đánh bay Lý Mục.
Cần biết rằng, Lý Mục trong số nội môn đệ tử, cũng được coi là không tệ.
Giờ đây, lại bị Tần Nam một quyền miểu sát.
"Chuyện... chuyện này là sao?"
"Tần Nam là ai? Sao hắn lại có thực lực cường đại như vậy?"
"Chẳng lẽ hắn đã che giấu thực lực?"
Mọi người nghị luận ầm ĩ, trong mắt tràn đầy vẻ chấn kinh.
Thanh Huyền Tử cũng sững sờ một chút, hắn cũng không ngờ, thực lực của Tần Nam, lại cường đại đến vậy.
Tuy nhiên, hắn rất nhanh liền phản ứng lại, tuyên bố: "Trận đầu tiên, Tần Nam thắng!"
Tần Nam bước xuống lôi đài, trở lại đám đông.
Mọi người nhìn hắn, ánh mắt tràn đầy kính sợ.
Lý Mục bị người ta khiêng xuống, hắn bị Tần Nam một quyền đánh trọng thương, trong thời gian ngắn là không thể tái chiến được nữa.
Các trận đấu tiếp theo, lần lượt diễn ra.
Thực lực của Tần Nam, cũng dần dần bộc lộ ra.
Mỗi trận đấu, hắn đều dùng ưu thế tuyệt đối, dễ dàng đánh bại đối thủ.
Cho dù là Trúc Cơ cảnh Tam Trọng, hay Trúc Cơ cảnh Tứ Trọng, đều không thể đi quá một chiêu trên tay hắn.
Chỉ trong nửa ngày, Tần Nam liền thắng liên tiếp năm trận, thành công tiến vào Bát Cường.
Thực lực mà hắn thể hiện ra, khiến tất cả mọi người có mặt đều chấn động.
Các Trưởng lão, Chấp sự, thậm chí là Tông chủ của Thanh Vân Tông, đều nảy sinh hứng thú nồng hậu với Tần Nam.
Bọn họ nhao nhao suy đoán, rốt cuộc Tần Nam đã che giấu bao nhiêu thực lực.
Vòng Bát Cường, sắp bắt đầu.
Tần Nam đứng dưới lôi đài, ánh mắt bình tĩnh.
Hắn biết, các trận đấu tiếp theo, sẽ càng thêm kịch liệt.
Bởi vì, những người có thể tiến vào Bát Cường, không ai không phải là tinh anh đệ tử của Thanh Vân Tông.
Mục tiêu của Tần Nam, chỉ có một, đó chính là hạng nhất!
Chỉ có hạng nhất, mới có thể giành được tư cách tiến vào Thanh Vân Bí Cảnh.
"Vòng Bát Cường, bây giờ bắt đầu!"
Giọng của Thanh Huyền Tử, lại một lần nữa vang lên.
Trận đầu tiên, Tần Nam đối chiến Vương Hổ.
Vương Hổ, chính là nội môn đệ tử Thanh Vân Tông, thực lực đạt tới Trúc Cơ cảnh Tứ Trọng đỉnh phong.
Hắn thân hình vạm vỡ, khuôn mặt thô kệch, trong tay cầm một cây rìu khổng lồ.
Vương Hổ bước lên lôi đài, ánh mắt hung tợn nhìn về phía Tần Nam.
"Tiểu tử, không ngờ ngươi lại có thể đi tới bước này, bất quá, vận may của ngươi đến đây là hết rồi."
Vương Hổ cười lạnh một tiếng, ngữ khí bất thiện.
Tần Nam nhàn nhạt liếc hắn một cái, không nói gì.
Một Võ giả Trúc Cơ cảnh Tứ Trọng đỉnh phong, trong mắt hắn, cũng chỉ là một con kiến nhỉnh hơn một chút mà thôi.
"Hừ! Cuồng vọng!"
Vương Hổ thấy Tần Nam im lặng, cho rằng hắn khinh thường mình, trong lòng đại nộ.
Hắn gầm lên một tiếng giận dữ, hai tay nắm chặt cự phủ, hung hăng bổ về phía Tần Nam.
Phủ phong gào thét, mang theo một luồng lực lượng cường đại.
Tần Nam không tránh không né, trực tiếp vung quyền ra.
"Ầm!"
Một tiếng vang lớn, nắm đấm của Tần Nam, cùng cự phủ của Vương Hổ, hung hăng va chạm vào nhau.
Thân thể Vương Hổ, đột nhiên chấn động, cự phủ trong tay suýt chút nữa tuột ra.
Hắn trong miệng phát ra một tiếng kêu rên, thân thể liên tiếp lùi vài bước.
Tần Nam đứng tại chỗ, bất động mảy may.
"Cái... cái này sao có thể?"
Trong mắt Vương Hổ tràn đầy vẻ chấn kinh, hắn không thể ngờ được, nhục thân của Tần Nam, lại cường đại đến vậy.
Lại có thể cứng đối cứng với cự phủ của hắn, mà vẫn bất động mảy may.
"Không thể nào! Ta không tin!"
Vương Hổ gầm lên một tiếng giận dữ, lại một lần nữa vung cự phủ, bổ về phía Tần Nam.
Lần này, hắn dùng hết toàn lực, phủ phong gào thét, mang theo một luồng lực lượng khai sơn liệt thạch.
Trong mắt Tần Nam lóe lên một tia khinh thường.
"Điêu trùng tiểu kỹ!"
Hắn thân hình khẽ động, hóa thành một đạo tàn ảnh, lập tức xuất hiện trước mặt Vương Hổ.
Hắn vung quyền ra, thẳng tắp đánh vào ngực Vương Hổ.
"Ầm!"
Một tiếng trầm đục, thân thể Vương Hổ, lại một lần nữa bay ngược ra, nặng nề ngã xuống đất.
Hắn thổ huyết, sắc mặt tái nhợt, giãy giụa muốn đứng dậy, nhưng lại phát hiện trong cơ thể không còn chút lực lượng nào.
Hắn nhìn về phía Tần Nam, ánh mắt tràn đầy vẻ sợ hãi.
Tần Nam bước tới, từ trên cao nhìn xuống, nhìn Vương Hổ.
"Hãy nhớ kỹ, khoảng cách giữa ngươi và ta, tựa như trời vực vậy."
Hắn nhàn nhạt mở miệng, giọng nói không lớn, nhưng lại khiến Vương Hổ như rơi vào hầm băng.
Vương Hổ nhắm mắt lại, trong lòng tràn đầy tuyệt vọng.
Hắn biết, mình đã bại, bại một cách triệt để.
"Trận thứ hai, Tần Nam thắng!"
Giọng của Thanh Huyền Tử, lại một lần nữa vang lên.
Tần Nam bước xuống lôi đài, trở lại đám đông.
Mọi người nhìn hắn, ánh mắt tràn đầy kính sợ cùng chấn kinh.
Bởi vì, thực lực mà Tần Nam thể hiện ra, thật sự quá cường đại.
Bọn họ thậm chí nghi ngờ, thực lực của Tần Nam, đã đạt tới Trúc Cơ cảnh Ngũ Trọng.
Các trận đấu tiếp theo, Tần Nam vẫn lấy ưu thế tuyệt đối, dễ dàng đánh bại đối thủ.
Hắn thắng liên tiếp ba trận, thành công tiến vào Tứ Cường.
Khi Tần Nam bước xuống lôi đài, toàn bộ diễn võ trường, lặng ngắt như tờ.
Tất cả mọi người đều bị thực lực của Tần Nam, hoàn toàn chấn nhiếp.
Thanh Huyền Tử nhìn Tần Nam, trong mắt lóe lên một tia tinh quang.
Hắn biết, Thanh Vân Tông, sắp xuất hiện một vị tuyệt thế thiên kiêu rồi!
Nửa ngày sau, Đại Tỷ Thanh Vân Tông, cuối cùng cũng hạ màn.
Tần Nam, không chút nghi ngờ giành được hạng nhất Đại Tỷ Tông môn!
Khi Thanh Huyền Tử tuyên bố Tần Nam giành được hạng nhất, toàn bộ diễn võ trường, bùng nổ những tràng vỗ tay như sấm.
Tần Nam đứng giữa lôi đài, đón nhận lời chúc mừng của mọi người.
Trên mặt hắn mang theo một nụ cười nhàn nhạt, trong lòng tràn đầy vui sướng.
Hắn biết, mình đã gần hơn một bước đến Võ Đạo đỉnh phong.
"Tần Nam, chúc mừng ngươi giành được hạng nhất Đại Tỷ Tông môn!"
Thanh Huyền Tử bước tới, cười nói với Tần Nam.
"Đa tạ Tông chủ!"
Tần Nam chắp tay hành lễ.
Thanh Huyền Tử gật đầu, nói: "Dựa theo quy định của Tông môn, người giành được hạng nhất Đại Tỷ Tông môn, có thể nhận được tư cách tiến vào Thanh Vân Bí Cảnh."
"Ba ngày sau, Thanh Vân Bí Cảnh sẽ mở ra, đến lúc đó, ngươi có thể đến lối vào Bí Cảnh."
"Vâng, Tông chủ!"
Trong mắt Tần Nam lóe lên một tia tinh quang, trong lòng tràn đầy mong đợi.
Thanh Vân Bí Cảnh, ta đến đây!
…
Ba ngày sau.
Sâu trong Thanh Vân Tông, giữa một sơn cốc cổ kính.
Bốn phía sơn cốc, quần sơn bao quanh, mây mù lượn lờ, tựa như tiên cảnh nhân gian.
Trung tâm sơn cốc, một cánh cổng đá khổng lồ, cao ngất sừng sững.
Trên cổng đá, khắc những phù văn cổ xưa, tỏa ra khí tức thần bí.
Đây, chính là lối vào Thanh Vân Bí Cảnh.
Giờ đây, bên ngoài cổng đá, đứng đầy các cao tầng Thanh Vân Tông.
Thanh Huyền Tử, các vị Trưởng lão, Chấp sự, cùng một số chân truyền đệ tử, đều có mặt ở đây.
Trên mặt bọn họ, đều mang theo một tia mong đợi.
Bởi vì, Thanh Vân Bí Cảnh, chính là trọng địa của Thanh Vân Tông.
Trong Bí Cảnh, ẩn chứa vô số cơ duyên.
Hằng năm, Tông môn đều sẽ mở Bí Cảnh một lần, cho phép đệ tử tiến vào trong đó lịch luyện.
"Tông chủ, thời gian đã gần đủ rồi."
Một vị Trưởng lão tiến lên, nói với Thanh Huyền Tử.
Thanh Huyền Tử gật đầu, nói: "Mở Bí Cảnh!"
Theo lệnh của Thanh Huyền Tử, mấy vị Trưởng lão đồng thời ra tay, đánh từng đạo linh khí vào trong cổng đá.
"Ong!"
Trên cổng đá, phù văn chớp động, phát ra tiếng ong ong.
Một luồng khí tức cường đại, từ trong cổng đá bạo phát ra.
Cổng đá, từ từ mở ra.
Từng đạo quang mang rực rỡ, từ trong cổng đá bắn ra, chiếu sáng toàn bộ sơn cốc.
"Thanh Vân Bí Cảnh, mở ra!"
Giọng nói sang sảng của Thanh Huyền Tử, vang vọng khắp sơn cốc.
"Tần Nam, tiến vào Bí Cảnh!"
Thanh Huyền Tử nhìn về phía Tần Nam, trầm giọng nói.
Tần Nam gật đầu, thân hình khẽ động, hóa thành một đạo lưu quang, xông vào trong cổng đá.
Hắn biết, cơ duyên thuộc về hắn, đã đến rồi!
Thanh Vân Bí Cảnh, ta đến đây!
…
Trong Bí Cảnh, linh khí sung túc, chim hót hoa thơm.
Nơi đây, tựa hồ là một khu rừng nguyên thủy.
Cổ thụ cao ngất trời, dây leo quấn quýt, các loại linh dược trân quý, khắp nơi đều có thể nhìn thấy.
Tần Nam hít sâu một hơi, cảm nhận linh khí nồng đậm, trong lòng tràn đầy kinh hỉ.
"Linh khí thật nồng đậm! Hơn Tông môn ít nhất gấp mười lần!"
Trong mắt Tần Nam lóe lên một tia tinh quang.
Hắn biết, tu luyện trong Thanh Vân Bí Cảnh này, tốc độ tăng thực lực, sẽ còn nhanh hơn.
Hắn không chút chần chờ, lập tức khoanh chân tĩnh tọa, vận chuyển 《Cửu Chuyển Chiến Đế Quyết》, bắt đầu tu luyện.
Hắn muốn nhanh chóng tăng cường thực lực, mới có thể trong Thanh Vân Bí Cảnh này, giành được nhiều cơ duyên hơn.
Thời gian, từng chút một trôi qua.
Tần Nam đắm chìm trong tu luyện, tựa hồ quên đi sự trôi chảy của thời gian.
Khi hắn một lần nữa mở bừng hai mắt, đã là mấy ngày sau.
Trong cơ thể hắn, truyền đến một tiếng trầm đục, một luồng khí tức cường đại, từ trong người hắn bạo phát ra.
Tần Nam siết chặt song quyền, cảm nhận lực lượng dồi dào trong cơ thể, trên mặt lộ ra nụ cười hài lòng.
"Trúc Cơ cảnh Ngũ Trọng!"
Hắn không ngờ, chỉ trong mấy ngày, hắn đã từ Trúc Cơ cảnh Tứ Trọng đỉnh phong, đột phá lên Ngũ Trọng.
Thanh Vân Bí Cảnh này, quả nhiên phi phàm!
Tần Nam đứng dậy vận động gân cốt, cảm nhận lực lượng bừng bừng trong cơ thể, lòng tràn đầy tự tin.
"Với thực lực hiện tại của ta, cho dù đối mặt Võ giả Trúc Cơ cảnh Lục Trọng, cũng đủ sức một trận."
Tần Nam trong lòng hào khí đốn sinh, ánh mắt kiên nghị.
Hắn biết, đây chỉ mới là khởi đầu.
Thanh Vân Bí Cảnh, còn có nhiều cơ duyên hơn, đang chờ hắn đi khám phá.
"Giờ đây, đã đến lúc đi tìm những cơ duyên đó rồi."
Tần Nam thu liễm khí tức, đi về phía sâu trong Bí Cảnh.
Hắn biết, sâu trong Bí Cảnh, nguy hiểm trùng trùng, nhưng cũng ẩn chứa cơ duyên lớn hơn.
Hắn không chút sợ hãi, bởi vì, hắn muốn trở nên mạnh mẽ!
Chỉ khi trở nên mạnh mẽ, mới có thể bảo vệ tất cả những gì mình trân quý.
Đề xuất Tiên Hiệp: Tuyết Trung Hãn Đao Hành (Dịch)