Chương 383: Cuộc chặn đánh thất bại

Hỏa lôi nổ tung, trong rừng một mảnh khói đạn mù mịt.

"Chuyện gì thế này?"

Gã đao khách cầm đầu khẽ cau mày, trầm giọng hỏi.

Gã lùn khịt khịt mũi, vẻ mặt cũng không còn ý cười: "Trong tay bọn chúng cũng có hỏa khí kiểu mới, là hỏa thương!"

Đao khách nghe vậy, sắc mặt biến đổi, lập tức từ thắt lưng lấy ra hai viên hắc hoàn, cổ tay rung lên, ném xuống mặt đất phía trước.

Bành bành!

Hai tiếng nổ trầm đục vang lên, khói đặc cuồn cuộn bốc lên, ngũ sắc sặc sỡ, mang theo mùi hăng nồng nặc, che khuất tầm nhìn xung quanh.

Mà Vũ Xương Tam Quỷ này cũng nhanh chóng thay đổi vị trí, ẩn nấp sau những thân cây đại thụ gần đó.

Bọn chúng ẩn thân nhiều năm, không phải trốn tránh nơi hoang vu hẻo lánh, mà là thay hình đổi dạng, du tẩu ở những nơi như Kim Lăng.

Sự thay đổi do hỏa khí kiểu mới mang lại, bọn chúng tự nhiên biết rõ, thậm chí còn thiết cục, cướp đoạt được một lô hỏa dược kiểu mới.

Tất nhiên, bọn chúng cũng không ít lần bị Đô Úy Ty truy sát, suýt nữa thì táng mạng dưới hỏa thần thương, nên đã tích lũy được một số kinh nghiệm ứng phó.

"Không thể đợi thêm nữa."

Lũng Hữu đao khách Long Khảm trầm giọng nói: "Theo kế hoạch trước đó, ta đi kiềm chế tên Lý Diễn kia, những kẻ còn lại không đáng ngại, các ngươi đi đường vòng từ hai phía vào tập kích!"

Nói xong, tiếng "thương lang" vang lên, gã rút ra thanh Miêu đao, trở tay ép sau lưng, ám kình dưới chân bộc phát, mãnh liệt lao ra ngoài.

Công phu của gã đã đạt tới Hóa kình, sử dụng một loại bộ pháp đặc thù, thân hình hơi khom, chỉ dùng mũi chân chạm đất, nhìn có vẻ kỳ quái nhưng tốc độ lại cực kỳ kinh người, hơn nữa không ngừng biến đổi phương hướng, tựa như quỷ mị.

Muốn dùng hỏa khí nhắm bắn, người thường căn bản không làm nổi.

Không chỉ có vậy, trong lúc hành tiến, gã lại vung tay ném ra hai viên hắc hoàn, làn khói đặc ngũ sắc tiếp tục khuếch tán, nhanh chóng lan đến tận bên ngoài ngôi miếu đổ nát.

Bên trong miếu Từ Thứ, Lý Diễn cũng đứng dậy rút Đoạn Trần đao, không nói hai lời, trực tiếp xông vào trong làn khói đặc.

Đối phương dùng cách này chính là muốn ép hắn xuất chiến.

Một cao thủ Hóa kình, lại có khói đặc che chắn, một khi xông vào trong miếu cận chiến, đám người Lữ Tam sẽ rơi vào nguy hiểm.

Mà gã đao khách này rõ ràng cũng đã nghiên cứu qua về Lý Diễn, biết hắn có khứu giác thần thông, nên trong khói hoàn đã thêm vào không ít thảo dược hăng nồng.

Lý Diễn vừa xông vào khói đặc, chính diện đã có kình phong ập tới.

Chính là gã đao khách đột nhiên tăng tốc, dùng một chiêu Thí Đao thức, nhưng không hề nhảy lên không trung mà là vung đao từ sau lưng, kết hợp với bộ pháp dưới chân, vẽ ra một đường vòng cung tuyệt đẹp, mãnh liệt chém về phía đầu Lý Diễn.

Cái gọi là Miêu đao, không phải vũ khí của người Miêu, mà bởi vì thân đao hình dáng giống như lá mạ (hòa miêu), chủ yếu được dùng trong ngự lâm quân hoàng gia.

Sau này thanh đao này lưu lạc vào giang hồ, vì giá cả đắt đỏ, cộng thêm độ khó khi sử dụng khá cao, nên người sử dụng không nhiều.

Nhưng hễ ai dám dùng, chắc chắn là cao thủ đao pháp.

Đang!

Lý Diễn vung đao đỡ một nhát, tức thì lửa hoa bắn tung tóe.

Cảm nhận được lực đạo cường hãn truyền tới từ lưỡi đao, Lý Diễn thuận thế quét ngang, gạt phắt thanh Miêu đao của đối phương ra, dưới chân phát lực, không lùi mà tiến.

Thanh Đoạn Trần đao hắn dùng là Hoành đao, đao hình kế thừa từ Hoàn Thủ đao đời Hán, thường dùng trong quân đội thời Đường.

Hai thanh đao, mỗi loại đều có sở trường riêng.

Miêu đao thân đao dài hơn, có thể đâm có thể chém, chiêu thức đại khai đại hợp, phạm vi tấn công lớn, kỹ pháp phong phú, kiêm cả đao pháp lẫn thương pháp.

Còn Đoạn Trần đao của hắn thì ngắn hơn, thân đao thẳng tắp sắc bén, thích hợp chém chặt và đâm thẳng, chỉ cần tiến lên hai bước chính là khoảng cách tối ưu.

Binh khí cách đấu sát phạt, khoảng cách là quan trọng nhất.

Chỉ trong vòng hai bước này, thế công thủ sẽ đảo ngược.

Nào ngờ, gã đao khách kia lại lùi liền ba bước, đồng thời nhảy vọt về phía sau, tay phải cầm đao, tay trái ấn lên lưỡi đao, đâm xuống một nhát.

Tựa như ưng kích (diều hâu vồ mồi), mũi đao đâm thẳng vào giữa mày Lý Diễn.

Đang!

Lý Diễn lại vung đao gạt ra, múa một đóa đao hoa, mở miệng nói: "Miêu đao hậu triệt bộ, Ưng Kích thế, đây là do Vương Trung Tự của quân Lũng Hữu năm xưa sáng tạo ra, không ngờ hôm nay lại được thấy."

Năm xưa Vương Trung Tự được nuôi dưỡng trong cung, giỏi dùng Miêu đao, sau khi vào quân Lũng Hữu lại căn cứ vào thực chiến mà cải tiến đao pháp.

Đao pháp này trước đây chỉ nghe kể lại, Lý Diễn không khỏi thấy thèm thuồng muốn so tài.

"Nói nhảm quá nhiều!"

Lũng Hữu đao khách Long Khảm hừ lạnh một tiếng, thân hình đột nhiên nghiêng đi, hai tay cầm đao, chân đạp Liên Hoàn bộ, lưỡi đao tựa như đoản thương, "vút vút vút" liên tục đâm tới như mưa rào bão táp.

Đòn này đã phát huy được sở trường của Miêu đao, vừa giống đao vừa giống thương, trực tiếp giãn cách khoảng cách, ép Lý Diễn phải liên tục lùi bước.

Lý Diễn cau mày, cẩn thận ứng phó, Hoành đao lay động trái phải, chỉ để gạt mũi đao của đối phương ra, tìm kiếm thời cơ phá cục.

Đao pháp của hắn không bằng quyền pháp, nhưng cũng đã qua tôi luyện kỹ càng, tuy nhiên người trước mắt này, đao pháp rõ ràng hơn hắn một bậc.

Tương tự, trong lòng Long Khảm cũng kinh hãi.

Gã chuyên môn mua tình báo về Lý Diễn, biết quyền pháp và thuật pháp của đối phương sắc bén, nhưng không ngờ đao pháp cũng không yếu.

Hai nhát tuyệt chiêu không hạ được, lại còn dùng khói hoàn che chắn tầm nhìn, e rằng trong nhất thời không làm gì được đối phương.

Tuy nhiên, gã cũng nhìn ra điểm kỳ lạ.

Lý Diễn chỉ vung đao chống đỡ, hơn nữa tìm cơ hội đấu đao, rõ ràng là muốn mượn tay gã để rèn luyện đao pháp.

Thằng nhóc không biết sống chết!

Long Khảm có chút tức giận, khóe miệng lại lộ ra một tia cười lạnh.

Sinh tử cách đấu mà không dốc toàn lực, rõ ràng là không coi gã ra gì, tên nhóc này danh tiếng không nhỏ, nhưng lại là một tên non nớt!

Chỉ cần hai tên đồng bọn của gã đột nhập vào miếu đổ nát, giết chết Vương Đạo Huyền và những người khác, tên nhóc này chắc chắn sẽ tâm thần đại loạn, lúc đó chính là cơ hội.

Nghĩ đến đây, Long Khảm cũng kiên nhẫn lại.

Kỹ pháp Miêu đao phong phú, gã thậm chí cố ý múa may vài chiêu hoa mỹ, cố tình kéo chân Lý Diễn tại đây.

Phía bên kia, Thi Bà và gã lùn Hoàng Cát Lãng cũng đã áp sát ngôi miếu đổ nát.

Chỉ thấy Thi Bà lấy từ trong ngực ra một bình sứ, sau khi mở ra, bên trong hách nhiên là thứ dầu xác chết (thi du) hôi thối nồng nặc.

Mụ ta uống một ngụm lớn, những mạch máu đen ngòm lập tức lồi lên dưới da, đôi mắt cũng trở nên đen kịt, tử khí lan tỏa khắp người.

Thi Bà này nói ra cũng là một kẻ khổ mệnh.

Mụ vốn thuộc mạch Cản Thi ở Tương Tây, sau này quy y Phật môn, lại học được Kim Cang bí pháp của Phật gia, vốn muốn rời xa hồng trần, sống nốt quãng đời còn lại, nhưng không ngờ cả nhà già trẻ lớn bé đều vì giang hồ thù sát mà bị diệt môn.

Để báo thù, mụ dùng bí pháp luyện thi, cưỡng cầu tu luyện Kim Cang bí thuật của Phật môn, tuy đã tự tay giết chết kẻ thù, nhưng tâm tính cũng đại biến, bước vào tà đạo.

Sau khi uống thi du, toàn thân mụ cứng đờ như cương thi, gầm lên một tiếng thê lương, mấy cái nhảy vọt, trực tiếp xông về phía miếu đổ nát.

Mụ biết người bên trong có hỏa khí, vì vậy không đi cửa chính, mà ôm đầu, trực tiếp "uỳnh" một tiếng đâm thủng tường miếu.

Vừa mới vào trong, chính diện đã có tiếng rít gió truyền đến.

Thấy một lưỡi búa khổng lồ bổ xuống, Thi Bà gầm lên một tiếng, hai lòng bàn tay chắp lại, mưu toan kẹp chặt lưỡi búa.

Mụ lúc này khí lực kinh người, hai tay đoạt binh khí là chuyện dễ như trở bàn tay.

Nhưng khi kẹp lấy lưỡi búa, sắc mặt mụ lập tức đại biến.

Người vung búa là Võ Ba, sức mạnh so với mụ lúc này còn vượt xa một bậc, không hề có chút trở ngại nào, tiếp tục bổ xuống.

Thi Bà nghiến răng gầm thét, vội vàng nghiêng đầu né tránh.

Phập!

Lưỡi búa chém thẳng vào xương bả vai, nhờ vào sức mạnh của mụ và thân thể cứng như cương thi, cuối cùng cũng đỡ được.

Nhưng ngay sau đó, Thi Bà càng thêm khó chịu.

Lưỡi búa này nhìn có vẻ sứt sẹo, chỉ là thứ đồng nát sắt vụn, nhưng thực chất là pháp khí của bộ lạc Nhân Tiêu, thiên sinh uẩn hàm cương sát, có thể phá tà khí.

Chém lên người, chẳng khác nào thanh sắt nung đỏ.

Hù~

Ngực bụng Thi Bà phồng lên, định phun ra sương thi kịch độc.

Cùng lúc đó, gã lùn Hoàng Cát Lãng cũng bò ra từ phía sau mụ, đột nhiên ném ra một con rối gỗ.

Kèm theo tiếng cười hi hi ha ha, con rối nhanh chóng lao về phía Vương Đạo Huyền.

Trong mắt bọn chúng, vị đạo sĩ này có uy hiếp lớn nhất, hơn nữa còn đặc phái Võ Ba bảo vệ, cận chiến chắc chắn không xong.

Xoẹt!

Đúng lúc này, một bóng trắng lướt qua, chính là tiểu hồ ly Sơ Thất, tựa như quỷ mị đè chặt con rối gỗ, trực tiếp xé xác nó ra thành từng mảnh vụn.

Gã lùn Hoàng Cát Lãng rùng mình một cái, từ thắt lưng rút ra phi tiêu.

Đoàng!

Tiếng súng nổ vang, nửa thân trên của Thi Bà hoàn toàn biến mất.

Có mai phục!

Gã lùn Hoàng Cát Lãng giật nảy mình, vội vàng ngẩng đầu.

Gã lúc này mới phát hiện, trên nóc nhà còn có một gã hán tử đang ngồi xổm.

Chính là Sa Lý Phi đã mai phục sẵn.

Trên người gã mang theo Lục Đinh Lục Giáp phù cướp được từ chỗ Hùng Bảo Đông, có thể tránh được thuật pháp xâm nhiễu, khẩu hỏa thần thương đã qua cải tạo còn được bọc trong tấm cà sa kỳ quái kia, thần thông căn bản không dò xét được.

Một phát súng này trực tiếp đánh nát bấy Thi Bà.

Gã lùn Hoàng Cát Lãng ngày thường toàn dựa vào việc trốn sau lưng Thi Bà và đao khách để ám hại người khác, thấy cảnh này trong lòng sợ hãi, định rút lui.

Nhưng đúng lúc này, Vương Đạo Huyền lại nhặt lấy mảnh vụn con rối dưới đất, bấm pháp quyết, Trấn Hồn linh khẽ rung lên.

Linh linh linh!

Tiếng chuông chấn động, nhưng trong đầu gã lùn lại vang lên như sấm nổ.

Gã lảo đảo một cái, còn chưa kịp phản ứng thì đã bị bàn tay hộ pháp của Võ Ba bóp chặt lấy đầu, nhấc bổng lên rồi đập mạnh vào tường.

Bép!

Trong nháy mắt đầu nổ tung, huyết nhục não tủy văng đầy tường.

Sa Lý Phi thấy vậy, lập tức kêu oai oái: "Ối giời ơi, cái tên to xác này, ném hắn ra ngoài là được rồi, làm cho chỗ này bừa bãi thế này, tối nay ngủ nghê kiểu gì?"

"Cút mẹ ngươi đi!"

Võ Ba cười hì hì, đưa tay quẹt quẹt lên tường.

Những người khác cũng lắc đầu mỉm cười, không để tâm chuyện đó.

Trong làn sương mù dày đặc ngoài miếu, đao khách Long Khảm sắc mặt đột biến.

Gã có thể cảm nhận được, chỉ trong thời gian ngắn ngủi, hai tên đồng bọn đã táng mạng.

Tình báo chẳng phải nói, bên cạnh Lý Diễn không có cao thủ gì sao?

Trong lòng gã thầm kêu không ổn, miệng đột nhiên niệm tụng: "Án a chi na, chi ca, án, hồng..."

Đây là Tì Lô Giá Na Phật tâm chú.

Tì Lô Giá Na Phật còn gọi là "Lô Xá Na Phật", cũng chính là "Đại Nhật Như Lai", tượng trưng cho ánh sáng chiếu rọi khắp nơi, tâm chú vừa có thể tu tâm trừ ma, cũng có thể tấn công thần hồn.

Tuy nhiên, so với đao pháp, thuật pháp của gã thực sự quá bình thường.

"Mật tông pháp môn?"

Lý Diễn không hề bị ảnh hưởng, khẽ cau mày, hoàn toàn mất đi hứng thú, nắm chặt chuôi đao, tâm niệm lưu chuyển.

Xì xì!

Trên lưỡi đao, tức thì điện quang nhấp nháy.

Đây là Âm lôi được lưu trữ trong mười hai đồng tiền Nguyên Thần của Đoạn Trần đao.

Âm lôi chấn hồn, thân hình Long Khảm cứng đờ, nhất thời cảm thấy đầu váng mắt hoa.

Còn chưa đợi gã kịp phản ứng, Lý Diễn đã nhanh chóng tiến lên, xoay người một cái, đao quang lóe lên, chiếc đầu to lớn rơi rụng xuống đất.

"Đao pháp tốt như vậy, đáng tiếc..."

Lý Diễn khẽ lắc đầu, xách thanh Miêu đao lên xem xét, lại lục lọi trên người đối phương.

Hắn đương nhiên biết sự bố trí của đám sát thủ này.

Người ngoài có lẽ cho rằng, đội ngũ này toàn dựa vào hắn, nhưng Lý Diễn lại tuyệt đối yên tâm về đồng đội của mình.

Lữ Tam có thể khống chế chim thú, Võ Ba tựa như người man hoang thời Hồng hoang, Vương Đạo Huyền ngoài các loại tạp thuật, đối với nguyền rủa chi pháp cũng vô cùng tinh thông.

Ngay cả Sa Lý Phi, hiện giờ cũng được coi là chuyên gia hỏa khí.

Mỗi người trong đội ngũ giờ đây đã trưởng thành, chẳng qua là bị hào quang của hắn che lấp, nếu đi đến nơi khác, đều là những tay có thể độc đương nhất diện.

Nếu phối hợp với nhau, ngay cả hắn cũng thấy vô cùng đau đầu.

Hù~

Trong miếu Từ Thứ, Vương Đạo Huyền mượn pháp đàn, đốt đi hoàng phù, niệm một câu Trừ Hối chú, tức thì gió rít gào, thổi tan làn khói thuốc.

Mà Lý Diễn cũng từ trên người đao khách lục ra được một số thứ.

Ngoài mấy viên độc hoàn nhả khói, còn có một bức tượng Phật đen nhỏ, hai phong thư.

Tượng Phật là Tì Lô Giá Na Phật, chắc là truyền thừa của gã, đúc bằng đồng xanh, phong cách Tạng Mật, ẩn hiện mùi hương hỏa dầu bơ, trực tiếp bị Lý Diễn một đao chém đứt.

Hắn cầm hai phong thư đi vào miếu đổ nát.

Trong miếu, đám người Sa Lý Phi cũng đang thu dọn chiến trường.

Từ trên người Thi Bà kia, tìm thấy một cuốn sách ghi "Thi Kinh", còn từ trong gùi của gã lùn, tìm thấy một số ống tre, đều nhồi đầy hỏa dược kiểu mới.

Lý Diễn mở hai phong thư, lần lượt xem xét.

Một phong là Thiên Thánh Giáo viết cho Long Khảm, ý bảo gã đến chém giết đám người Lý Diễn, sau khi thành công không chỉ có tiền thưởng hậu hĩnh, còn có thể cho bọn chúng đến động thiên Đường Nhai Thổ Ty Thành xây lầu.

Còn phong kia thì đến từ vùng Tuyết Khu.

Gã đao khách này quả nhiên đã học mật tông chi pháp, còn là hộ pháp của một ngôi chùa nào đó, trong thư nói trên núi Đại Tuyết, ma vật bị vua Gersar trấn yếm đã thoát ra, bảo gã rút thời gian quay về bảo vệ chùa...

Lý Diễn xem qua một chút, đưa hai phong thư cho Cung Tuân.

Cung Tuân xem xong, trầm giọng nói: "Từ khi hỏa khí kiểu mới xuất hiện, một số thế lực ngầm thu thập, giống như những con sói đơn độc chạy việc này, thường xuyên tập kích cướp bóc đội vận chuyển của triều đình."

"Còn nữa, Bệ hạ từ đầu năm đã truyền lệnh ước thúc Huyền môn, hễ vào động thiên phúc địa đều phải xuất trình đạo điệp."

"Đây là kế hoạch thống nhất của Huyền môn, nếu dám vi phạm sẽ bị thu hồi trách nhiệm quản lý động thiên phúc địa, ép đám yêu nhân tà tu này chỉ còn cách đi tìm khắp nơi."

"Bọn chúng đầu quân cho Thổ Ty Thành, cũng có một phần là vì lý do này."

Sa Lý Phi lắc đầu nói: "Đây chẳng phải là ép bọn chúng làm loạn sao?"

"Chuyện này không có gì phải thỏa hiệp."

Lý Diễn trầm giọng nói: "Những kẻ này cậy vào thuật pháp, đi khắp nơi làm xằng làm bậy, vốn dĩ đáng chết, nếu nới lỏng, chỉ có thêm nhiều người bị hại, thà rằng để bọn chúng tập kết lại, một mẻ hốt gọn."

Nói xong, nhìn về phía Lữ Tam: "Lữ Tam huynh đệ, hỏi ra được gì chưa?"

Lữ Tam lắc đầu: "Con khỉ kia chỉ là bị người ta tạm thời triệu hoán, mơ mơ màng màng, không hỏi ra được gì, nhưng chắc chắn không phải ba người trước mắt này."

Lý Diễn nhìn ra ngoài miếu, mắt khẽ híp lại nói: "Xem ra vẫn còn có người luôn đi theo chúng ta, cũng biết điều khiển chim thú."

"Nói không chừng, chính là Đàm Chí Hải của Thổ Ty Thành kia."

"Diễn tiểu ca, chúng ta làm thế nào?"

"Đối phương dùng chim thú giám sát, không dễ tìm ra, đã vậy thì cứ chơi với bọn chúng một vố, lúc ở Quan Trung, cũng có người phát lệnh treo thưởng."

"Giết nhiều rồi, sẽ không còn ai dám nhận việc này nữa!"

Đề xuất Huyền Huyễn: Tuyệt Thế Đường Môn (Dịch)
Quay lại truyện Bát Đao Hành
BÌNH LUẬN