Chương 3: Hai Đấm Tiễn Đưa Ngự Không Cảnh - Hệ Thống Tên "Phiền Bỏ Mẹ"
Chương 3: Hai Đấm Tiễn Đưa Ngự Không Cảnh - Hệ Thống Tên "Phiền Bỏ Mẹ"
Chuyện quái gì đang xảy ra thế này?
Mình đã đồng ý hủy hôn rồi, đối phương lại còn muốn phế bỏ mình?
Cái lão này rốt cuộc đã não bổ ra cái gì vậy?
Bị điên rồi à?
"Minh Tân, ông định làm gì?" La Phong phẫn nộ quát lên.
"Câm miệng!"
Minh Tân vung tay lên, một luồng khí lạnh trong nháy mắt bao phủ lấy La Phong.
"Ách..." Sắc mặt La Phong lập tức trắng bệch, cơ thể không kìm được mà run rẩy.
"Ngươi... ngươi là Ngự Không Cảnh?"
La Phong run giọng nói.
Võ đạo tu hành chia làm: một Luyện Thể, hai Tụ Khí, ba Hóa Linh, bốn Ngự Không, năm Thông Huyền.
Đây là năm đại cảnh giới đầu tiên.
La Phong hiện tại là Hóa Linh Cảnh 3 Trọng, đã là cao thủ xếp thứ ba ở Bắc Thành này rồi.
Toàn bộ Bắc Thành đã trăm năm nay chưa từng xuất hiện nhân vật nào có tu vi Ngự Không Cảnh.
Nhưng Minh Tân trước mắt này lại là Ngự Không Cảnh!
Điều này đồng nghĩa với việc, một mình lão ta cũng đủ sức trấn áp cả Bắc Thành.
"Lũ sâu kiến!" Minh Tân nhìn La Phong, khinh miệt nói một câu.
Sau đó, lão cúi xuống nhìn La Thiên, bảo: "La Thiên, đừng nói ta lấy lớn hiếp nhỏ. Ta cho ngươi hai lựa chọn. Một, ta tha cho ngươi, nhưng ta sẽ giết sạch cả tộc ngươi. Hai, ngươi quỳ xuống trước mặt ta, để ta phế bỏ đan điền, chặt đứt tứ chi, móc mắt cắt lưỡi, nhưng tính mạng cả tộc ngươi sẽ được bảo toàn."
Hai lựa chọn này, tâm địa độc ác đến nhường nào?
"Lam Tú Nhi, hai nhà chúng ta vốn là thế giao, dù hôn ước không thành cũng đâu đến mức này chứ?" La Phong tuyệt vọng nhìn Lam Tú Nhi, hy vọng nàng ta có thể nói một lời khuyên ngăn sư phụ mình.
Nào ngờ Lam Tú Nhi trong mắt lóe lên tia thâm độc, lạnh lùng đáp: "Thế giao? Thế giao cái gì? Chẳng qua là cha của ông, La Phong, từng cứu mạng ông nội tôi một lần thôi. Nhưng ông nội tôi có cầu xin các người cứu không? Chẳng qua là La gia các người vì danh tiếng của mình nên mới làm vậy thôi!"
"Các người cứu ông nội tôi, nhưng La gia cũng đã có được danh tiếng rồi! Vậy nên, Lam gia chúng tôi chẳng nợ nần gì các người cả!"
"Ngươi..." La Phong tức đến mức sắp hộc máu.
Mấy đời nhà mình dốc lòng đối đãi tốt với họ như vậy, mà đối phương lại nghĩ như thế!
"Sao nào, chọn xong chưa?" Minh Tân nở nụ cười âm hiểm.
"Thiếu chủ, người mau chạy đi, sau này báo thù cho chúng tôi! La Vinh tôi không sợ chết!" La Vinh gầm lên.
Một vị trưởng lão La gia cũng sắc mặt tái nhợt nói: "Đúng thế, người La gia chúng ta thà chết đứng chứ không quỳ sống, càng không chịu để bất kỳ kẻ nào cưỡng ép! La Thiên, đi mau!"
"Người La gia, cái chết có gì đáng sợ?"
Mọi người La gia ai nấy đều lộ vẻ hiên ngang lẫm liệt.
"Chuyện này... kịch bản không đúng lắm nha!"
La Thiên nhìn đám người La gia phía sau, trong lòng chấn động mạnh.
Dù trong ký ức biết người La gia rất đoàn kết, nhưng thế này thì cũng đoàn kết quá mức rồi đấy?
Bên cạnh, sát ý trong mắt Minh Tân lóe lên liên tục.
"Đám người La gia này xương cốt cứng thật, loại tính cách này rất phiền phức! Để trừ hậu họa, hôm nay dù thế nào cũng phải diệt tộc bọn chúng!"
Minh Tân đã quyết định, bất kể thế nào cũng phải trừ khử La gia.
Chỉ là trước đó, lão còn muốn vờn La Thiên một chút.
"Đến đây đi La Thiên, ngươi muốn chết hay muốn sống? Tự chọn đi!"
Lão nhìn La Thiên với vẻ trêu tức.
Chỉ cần La Thiên chọn tham sống sợ chết, niềm tin của những người La gia khác sẽ sụp đổ ngay lập tức.
Kẻ mà mình liều mạng bảo vệ lại là một tên hèn nhát?
Muốn giết người, phải giết cả tâm!
Lúc này La Thiên đã hoàn toàn cạn lời.
Minh Tân và Lam Tú Nhi trước mắt này, đứa nào cũng buồn nôn như nhau.
Mình chỉ muốn nhanh chóng về phòng tu luyện thôi mà, bọn họ lại cứ muốn diệt tộc mình?
Khinh người quá đáng!
"Chọn? Ta chọn cái mịa gì nhà mày ấy!" La Thiên quát lớn.
"Muốn chết!"
Sát ý trong mắt Minh Tân bùng nổ, lão tung một chưởng về phía La Thiên.
La Thiên vẻ mặt lạnh lùng.
"Thiên Đạo Hô Hấp - Hít khí!"
"Kim Quang Hộ Thể - Lên!"
"Thiên Đạo Quyền Pháp - Long Hình Quyền chiêu thứ nhất - Oanh!"
Đối phương dù sao cũng là đại tu hành giả Ngự Không Cảnh, cao hơn mình tận ba đại cảnh giới, La Thiên không dám lơ là, ra tay toàn lực.
Gào!
Theo cú đấm của La Thiên, một bóng rồng vàng hiện lên trên nắm đấm, lao thẳng về phía Minh Tân.
"Hả?" Minh Tân kinh ngạc, đưa tay ra đỡ.
Nhưng mà...
Rắc!
Cánh tay lão bị bóng rồng đánh trúng, trong nháy mắt gãy thành bảy tám đoạn.
"Làm sao có thể?"
Minh Tân hoảng hốt, lộn người sang bên cạnh, hiểm hóc tránh được bóng rồng.
Tuy nhiên...
"Thiên Đạo Thân Pháp!"
Mũi chân La Thiên điểm nhẹ, trực tiếp thuấn di đến ngay dưới chân Minh Tân.
"Làm sao có thể? Hắn từ lúc nào..."
Sắc mặt Minh Tân đại biến.
Tốc độ của La Thiên nhanh đến mức lão không kịp nhìn thấy gì.
"Mày chết đi!"
La Thiên gầm lên một tiếng, từ dưới đánh thốc lên một quyền.
Ầm!
Cú đấm này đánh trúng mồn một vào người Minh Tân.
Cả người lão bị một quyền đánh bay vọt lên trời, 'uỳnh' một tiếng đâm xuyên qua cả mái nhà đại sảnh La gia.
"Chuyện này..."
Mọi người có mặt tại đó đều ngây người, nhìn trân trân lên bầu trời qua cái lỗ trên mái nhà.
Phải mất mười mấy nhịp thở sau...
Bịch!
Xác của Minh Tân từ trên trời rơi xuống, đập mạnh xuống đất.
Lúc này, nửa người của Minh Tân đã bị đánh nát bấy.
Cái chết vô cùng thê thảm.
Không gian im phăng phắc, không ai dám tin vào mắt mình.
Đây chính là đại tu hành giả Ngự Không Cảnh đấy!
Nhân vật có khả năng một mình diệt cả Bắc Thành.
Thế mà lại bị La Thiên đấm hai phát chết tươi?
Đây có còn là vị thiếu chủ phá gia chi tử của bọn họ không?
Thực ra không chỉ họ, ngay cả La Thiên cũng thấy hơi ngợp.
"Mới Luyện Thể Cảnh mà mình đã có thể chém giết Ngự Không Cảnh không chút áp lực rồi sao? Xem ra cái danh vô địch của chín quyển Thiên Thư không phải chỉ để trưng cho đẹp!"
La Thiên thầm nghĩ, rồi quay sang nhìn Lam Tú Nhi ở bên cạnh.
Hắn chậm rãi tiến về phía nàng ta.
Lam Tú Nhi lúc này cũng đã chết lặng.
Cảnh tượng này vượt xa nhận thức của nàng ta.
Tên phá gia chi tử nhà họ La mà nàng ta luôn coi thường, sao lại mạnh như quái vật thế này?
Thấy La Thiên tiến lại gần, Lam Tú Nhi run bắn người, nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc, bảo: "Phu... phu quân? Vừa rồi chỉ là đùa thôi mà."
Mọi người: "..."
La Thiên khinh bỉ nhìn nàng ta, lạnh giọng: "Ngậm cái mồm thối của cô lại, ai là phu quân của cô?"
Lam Tú Nhi bị mắng, sắc mặt thay đổi liên tục, cuối cùng nghiến răng nói: "La Thiên, ta nhắc cho ngươi nhớ, đừng có ý đồ xấu với người phụ nữ của Thế tử Thần Võ Vương!"
"Bây giờ ta không chỉ là đệ tử chân truyền của Kiếm Huyền Tông, mà còn là người của phủ Thần Võ Vương Dạ Phong Quốc!"
"Dù bây giờ ngươi có mạnh đến đâu, nhưng chút thực lực này trong mắt phủ Thần Võ Vương cũng chỉ như sâu kiến mà thôi. Nếu ngươi dám động đến ta dù chỉ một sợi tóc, ta đảm bảo La gia các người sẽ bị xóa sổ hoàn toàn!"
Nói đến cuối, giọng Lam Tú Nhi đã trở nên cuồng loạn.
Người nhà La gia nghe vậy, ai nấy đều biến sắc.
"Thần Võ Vương? Sao lại dính dáng đến Thần Võ Vương rồi?" Trưởng lão La gia lo lắng hỏi.
"Thần Võ Vương... là một trong mười đại cường giả đương đại của Dạ Phong Quốc sao?"
Vẻ mặt La Phong cũng trở nên vô cùng nghiêm trọng.
"Nói xong chưa?" La Thiên nhìn Lam Tú Nhi.
Nàng ta khẽ gật đầu.
Bốp!
La Thiên tung một cước đá thẳng vào đan điền của Lam Tú Nhi.
Phụt!
Lam Tú Nhi phun ra một ngụm máu tươi, linh khí trong người cũng tan biến sạch sành sanh.
"Ngươi... ngươi hủy đan điền của ta?" Nàng ta run giọng nói.
[Vui lòng đặt tên cho hệ thống!]
"Tên gì? Phiền bỏ mẹ."
[Đinh!]
[Đã cập nhật tên. "Phiền Bỏ Mẹ" ra mắt túc chủ.]
"Cái gì? Tao bảo là mày phiền bỏ mẹ, chứ không phải đặt tên là Phiền Bỏ Mẹ!!"
Đề xuất Tiên Hiệp: Siêu Thần Cơ Giới Sư