Chương 4: Bế Quan Một Tiếng Đã Xuất Quan - Cả Nhà Ngơ Ngác
Chương 4: Bế Quan Một Tiếng Đã Xuất Quan - Cả Nhà Ngơ Ngác
Rắc!
La Thiên không thèm trả lời, tiến lên một bước, dẫm gãy luôn cánh tay của Lam Tú Nhi.
"A ——" Lam Tú Nhi thét lên đau đớn.
La Thiên mặt không cảm xúc, lại bồi thêm mấy phát, dẫm gãy nốt hai chân và cánh tay còn lại của nàng ta.
"Thật tàn nhẫn!"
Cảnh tượng này khiến tất cả người nhà La gia đều rùng mình.
La Thiên đưa tay ra, xách Lam Tú Nhi lên như xách một con chó chết.
"Đồ rác rưởi, ta cho cô cơ hội, dù là Kiếm Huyền Tông hay phủ Thần Võ Vương, cô cứ việc gọi người tới. Trong vòng ba tháng, bất cứ lúc nào cũng có thể đến tìm ta báo thù! Sau ba tháng, ta sẽ đích thân đến Lam gia, diệt sạch cả tộc cô! Cút!"
Nói xong, hắn thẳng tay ném Lam Tú Nhi ra ngoài.
Ngoài cửa, người nhà Lam gia tự khắc đưa nàng ta đi.
"Thiên nhi, sao con lại thả nó đi?" La Phong nhìn Lam Tú Nhi rời đi, vẻ mặt đầy lo lắng.
Trong mắt ông, hành động này của La Thiên chẳng khác nào thả hổ về rừng.
Nhưng La Thiên lại cười bảo: "Cha, chuyện hôm nay ầm ĩ như vậy, dù không thả nó thì những kẻ cần biết cũng sẽ biết thôi. Nếu đám đó cứ nấp trong bóng tối thì mới phiền phức!"
"Con thả nó đi là để nó gọi hết kẻ thù ra một lượt, con giải quyết luôn cho rảnh nợ, đỡ tốn công!"
Với bộ công pháp vô địch này, hắn còn phải 'cẩu' làm cái mịa gì nữa?
Tất nhiên là phải bung lụa rồi!
"Chuyện này..." La Phong và mọi người nhìn nhau trân trối.
Suy nghĩ của La Thiên, bọn họ thực sự theo không kịp.
"Thiếu chủ, thực lực của người sao lại mạnh đến mức này?" La Vinh nhìn La Thiên với ánh mắt đầy sùng bái.
Những người khác nghe vậy cũng tò mò nhìn hắn.
La Thiên vốn nổi danh là phế vật của La gia mà.
Thế mà thực lực hiện tại...
"Ừm, con có chút kỳ ngộ, đạt được không ít lợi ích." La Thiên đáp.
Chín quyển Thiên Thư đúng là kỳ ngộ.
Hơn nữa còn là kỳ ngộ cấp đỉnh phong.
"Trước mắt không nói chuyện này nữa, con cần bế quan một lát, sau khi ra sẽ giải thích với mọi người! Cha, con về phòng trước đây!" La Thiên nói.
La Phong vội vàng gật đầu: "Được, con cứ yên tâm bế quan, mọi chuyện còn lại cứ giao cho bọn ta!"
Nhìn theo bóng lưng La Thiên rời đi, La Phong quay sang nhìn mấy vị trưởng lão khác.
"Các vị, các người thấy bây giờ chúng ta nên làm gì?"
La gia là một gia tộc lớn, gặp chuyện không phải chỉ mình Gia chủ quyết định mà phải bàn bạc với các trưởng lão.
Đại trưởng lão La Thông lên tiếng trước: "Kiếm Huyền Tông được coi là môn phái nhị lưu ở Dạ Phong Quốc, cao thủ Ngự Không Cảnh không thiếu, nghe đồn thậm chí còn có một vị lão tổ Thông Huyền Cảnh quanh năm bế quan!"
"Còn phủ Thần Võ Vương, đó là thế lực nhất lưu thực thụ, thậm chí không hề thua kém hoàng thất Dạ Phong Quốc! Đặc biệt là Thần Võ Vương đương đại, có tin đồn thực lực của ông ta đã đột phá Thông Huyền Cảnh 9 Trọng, một chân đã bước vào Quy Khư Cảnh trong truyền thuyết!"
Mấy người biến sắc, kinh hô: "Cái gì? Quy Khư Cảnh sao?"
"Dạ Phong Quốc chúng ta đã 500 năm nay không có cường giả Quy Khư Cảnh xuất hiện rồi! Nếu Thần Võ Vương thực sự đột phá Quy Khư Cảnh, e là Dạ Phong Quốc sắp đổi chủ."
"Thần Võ Vệ của phủ Thần Võ Vương cũng là đội quân có sức chiến đấu mạnh nhất nước ta. Bất kể bên nào ra tay, cũng không phải là thứ mà đám già chúng ta có thể ngăn cản! Hy vọng duy nhất của chúng ta chính là La Thiên!"
Mọi người đồng loạt gật đầu.
Đừng nói là phủ Thần Võ Vương, chỉ cần một Minh Tân thôi cũng suýt chút nữa diệt sạch La gia rồi.
La gia ở Bắc Thành tuy có chút thế lực, nhưng so với những gia tộc thực sự lớn thì chẳng khác nào sâu kiến!
"Các người xem, thực lực hiện tại của La Thiên đang ở cảnh giới nào?" Đại trưởng lão hỏi.
Mọi người đều nhìn về phía La Phong.
Ông ngập ngừng một lát rồi bảo: "Hai chiêu giết chết Minh Tân, chắc cũng phải tầm Thông Huyền Cảnh 5 Trọng!"
Mọi người cũng gật đầu tán thành.
"Nếu La Thiên lần này bế quan mà đạt tới thực lực Quy Khư Cảnh, thì nguy cơ của La gia chúng ta sẽ được hóa giải." Đại trưởng lão nói.
"Quy Khư Cảnh sao?"
Nghe câu này, ai nấy đều cười khổ.
Cảnh giới này, Dạ Phong Quốc 500 năm nay chưa ai đạt tới.
La Thiên có thể đạt tới, nhưng không biết là chuyện của bao nhiêu năm sau.
Nước xa không cứu được lửa gần.
"Ôi, thời gian này, hãy gọi toàn bộ người trong tộc về, bảo vệ La Thiên bế quan!" Đại trưởng lão đề nghị.
"Đúng thế, chúng ta không thể để việc bế quan của La Thiên bị quấy rầy dù chỉ một chút!" Một vị trưởng lão khác tiếp lời.
"Chỉ hy vọng La Thiên có thể kết thúc bế quan trong vòng một tháng! Nếu lâu hơn, e là sẽ có biến!" La Phong cũng nhíu mày lo lắng.
Ngay khi mấy người đang bàn bạc, La Thiên từ ngoài cửa bước vào.
"Cha, con đói rồi." La Thiên nói.
"Hả? Con chưa đi bế quan sao?" La Phong thấy La Thiên thì giật mình kinh ngạc.
"Bế quan? Xong rồi mà, con xuất quan rồi đây." La Thiên thản nhiên đáp.
"Cái gì?"
Mọi người đều sững sờ.
Từ lúc La Thiên rời đi đến lúc quay lại, tổng cộng chưa đầy một tiếng đồng hồ đúng không?
Thế mà đã xuất quan rồi?
Tất cả đều là người tu hành, ai bế quan mà chẳng tính bằng đơn vị nửa tháng?
La Thiên bế quan chưa đầy một tiếng đã xong?
Tốc độ gì thế này?
"Thiên nhi, con không cần phải quá vội vàng, lúc này con nên lấy tu luyện làm trọng!" La Phong khuyên nhủ.
Trong mắt ông, La Thiên vì lo lắng ngoại địch xâm phạm nên mới cố ý kết thúc bế quan sớm.
Nhưng La Thiên lại lắc đầu bảo: "Tu luyện? Hiện tại mọi thứ của con đều đã đạt đến cực hạn rồi, tu luyện thêm cũng vô ích."
Đúng vậy, trong một tiếng vừa qua, hắn đã luyện xong toàn bộ nội dung của những quyển Thiên Thư còn lại.
"Chuyện này..."
Mọi người lại nhìn nhau ngơ ngác.
Đại trưởng lão nheo mắt nhìn La Thiên hồi lâu, trong lòng khẽ động.
"Ừm... cảm giác đứa nhỏ này quả thực mạnh hơn lúc nãy không ít."
Nghe vậy, mọi người lại chấn động thêm lần nữa.
La Thiên nói thật!
"Thiên nhi, rốt cuộc hiện tại con đang ở cảnh giới nào?" La Phong nghiêm túc hỏi.
Những người khác cũng vểnh tai lên nghe.
"Con hả? Luyện Thể thôi!" La Thiên đáp.
Mọi người: "..."
"La Thiên, con đừng có đùa dai thế chứ? Luyện Thể Cảnh? Nhà ai có Luyện Thể Cảnh mà đấm hai phát chết tươi Ngự Không Cảnh không? Đều là người nhà cả, con đừng có tấu hài nữa!" Nhị trưởng lão bất mãn nói.
La Thiên liếc nhìn ông, bảo: "Con thực sự chỉ là Luyện Thể Cảnh thôi mà, không tin mọi người xem này!"
Nói xong, hắn chắp hai tay lại, thả ra khí tức cảnh giới của mình.
"Chuyện này..."
Tất cả mọi người đều ngây dại.
Bởi vì họ cảm nhận được, cảnh giới của La Thiên đúng thực là Luyện Thể Cảnh.
Nhưng điều này lại càng đáng sợ hơn!
"Thiên nhi, rốt cuộc con đã gặp được kỳ ngộ gì?" La Phong hỏi.
Ở đây chỉ có ông là người thích hợp nhất để hỏi câu này.
"Con có được một môn công pháp, một môn luyện thể quyết và mấy môn võ kỹ." La Thiên đáp.
"Hả? Chỉ có thế thôi sao?"
Mọi người đều ngẩn ngơ.
Họ cứ tưởng La Thiên có được pháp bảo mạnh mẽ nào đó cơ.
Kết quả lại chỉ là công pháp và võ kỹ?
La Thiên gật đầu: "Vâng, chỉ có thế thôi. Hiện tại con đang ở đỉnh phong Luyện Thể Cảnh, chờ con lên Tụ Khí Cảnh, giết Thông Huyền như giết chó, đánh Quy Khư chắc cũng không thành vấn đề."
[Vui lòng đặt tên cho hệ thống!]
"Tên gì? Phiền bỏ mẹ."
[Đinh!]
[Đã cập nhật tên. "Phiền Bỏ Mẹ" ra mắt túc chủ.]
"Cái gì? Tao bảo là mày phiền bỏ mẹ, chứ không phải đặt tên là Phiền Bỏ Mẹ!!"
Đề xuất Tiên Hiệp: Võ Toái Tinh Hà