Chương 791
Trong hư không vô tận, những luồng khí tức cổ xưa đan xen, tựa như muốn đóng băng cả thời gian. Thủy Dung Tiên đứng chắp tay sau lưng, đôi mắt thâm thúy như chứa đựng cả tinh hà, lặng lẽ nhìn về phía xa xăm.
Bên cạnh lão, Tề Tiêu Tiên cũng mang vẻ mặt trầm mặc. Ánh mắt hắn xuyên thấu qua lớp sương mù dày đặc, dừng lại trên bóng dáng một người một trâu đang thong dong bước đi giữa thiên địa.
“Bọn họ... thực sự không giống tu sĩ của thời đại này.” Thủy Dung Tiên khẽ mở miệng, giọng nói lạnh lùng như băng sương ngàn năm, không mang theo chút cảm xúc nhân gian nào.
Tề Tiêu Tiên gật đầu, trong lòng dâng lên một luồng sóng ngầm. Trên người Trần Tầm và Đại Hắc Ngưu không hề có sự nôn nóng hay tranh đoạt thường thấy của tu tiên giới hiện tại, mà thay vào đó là một loại đạo vận tự nhiên đến đáng sợ.
Cổ Nguyệt Tịch và Diệp Khinh U đứng ở phía sau, hơi thở có chút dồn dập. Đối với bọn họ, sự tồn tại của nhóm người Trần Tầm giống như một ẩn số vạn cổ, không thể suy lường, cũng không thể chạm tới.
Diệt Thế Lão Nhân từ trong bóng tối hiện thân, gương mặt già nua hằn sâu dấu vết của tuế nguyệt. Lão nhìn chằm chằm vào Tây Môn Hắc Ngưu, trong mắt lóe lên một tia kinh nghi bất định.
“Vong Xuyên chi thủy, Âm Ải chi khí... tất cả đều bị bọn họ coi như vật ngoài thân.” Diệt Thế Lão Nhân trầm giọng nói, thanh âm khàn đục như tiếng kim loại ma sát.
Trần Tầm dường như cảm nhận được điều gì đó, hắn khẽ dừng bước, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt nhẽo. Nụ cười ấy không mang theo ý tứ khiêu khích, nhưng lại khiến những cường giả đang quan sát phải rùng mình.
Đại Hắc Ngưu bên cạnh cũng phát ra một tiếng kêu trầm thấp, đôi sừng đen nhánh tỏa ra u quang lạnh lẽo, tựa như có thể đâm thủng cả bầu trời này.
Cố Ly Thịnh và Tống Hằng đi theo phía sau, mỗi người mang một tâm tư riêng. Bọn họ biết rõ, đi cùng Trần Tầm chính là đi trên một con đường chưa từng có ai đặt chân tới, một con đường nghịch thiên mà hành.
“Thời đại này, rốt cuộc là đang dung túng cho những kẻ như vậy, hay là đang run rẩy trước bọn họ?” Tề Tiêu Tiên lẩm bẩm, ánh mắt càng thêm phức tạp.
Không có câu trả lời nào đáp lại, chỉ có tiếng gió rít gào qua những khe nứt không gian, mang theo hơi thở của một kỷ nguyên sắp sửa lụi tàn hoặc tái sinh.
Bóng dáng của Trần Tầm và Đại Hắc Ngưu dần dần tan biến vào màn sương mù, để lại sau lưng những ánh nhìn đầy kiêng dè và nghi hoặc của những vị tiên nhân đứng đầu thế giới.
Bọn họ không thuộc về quá khứ, cũng chẳng giống hiện tại, dường như bọn họ sinh ra là để định nghĩa lại hai chữ Tu Tiên.
Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Nhân Biến Mất Về Sau