Chương 792: Từ trước đến nay luôn là một người đàn ông không bao giờ làm người khác thất vọng

Trần Tầm, nam nhân này, từ trước đến nay chưa từng khiến người khác phải thất vọng.

Giữa hư không vô tận, tiên uy cuồn cuộn như triều dâng, Thủy Dung Tiên cùng Tề Tiêu Tiên đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt thâm trầm nhìn về phía bóng dáng tiêu sái kia.

Cổ Nguyệt Tịch khẽ mím môi, trong đôi mắt đẹp hiện lên một tia phức tạp. Nàng đã chứng kiến quá nhiều thiên tài vẫn lạc, nhưng kẻ trước mắt này dường như luôn nằm ngoài mọi quy luật của thiên địa.

Diệp Khinh U đứng bên cạnh, thanh kiếm trong tay khẽ ngân vang, hơi thở lạnh lẽo như băng sương ngàn năm. Nàng không nói gì, nhưng sự tập trung trong ánh mắt đã nói lên tất cả.

“Lão phu sống qua vạn cổ, cũng chưa từng thấy kẻ nào cuồng vọng mà lại chân thực đến thế.” Diệt Thế Lão Nhân khàn giọng lên tiếng, thanh âm như từ cửu u truyền lại, mang theo sự tang thương của thời gian.

Phía xa, Tây Môn Hắc Ngưu — hay chính là Đại Hắc Ngưu, đang ngẩng cao đầu, đôi sừng đen kịt tỏa ra u quang. Nó khịt mũi một cái, trong mắt tràn đầy vẻ đắc ý, tựa như đang nói rằng chủ nhân của nó chính là độc nhất vô nhị.

Vong Xuyên và Âm Ải đứng trong bóng tối, khí tức thu liễm đến cực hạn. Bọn họ là những kẻ đi trong đêm tối, nhưng lúc này cũng không khỏi bị hào quang của Trần Tầm làm cho chấn động.

Cố Ly Thịnh khẽ cười, quạt xếp trong tay gõ nhẹ vào lòng bàn tay: “Trần huynh a Trần huynh, ngươi quả nhiên lúc nào cũng biết cách tạo ra bất ngờ.”

Tống Hằng thì lẩm bẩm điều gì đó, sắc mặt có chút cổ quái, dường như đang tính toán xem lần này Trần Tầm lại định giở trò gì để hố người.

Trần Tầm đứng đó, áo bào tung bay trong gió lộng, ánh mắt bình thản như mặt hồ mùa thu, nhưng ẩn sâu bên trong là một ý chí kiên định có thể lay chuyển cả càn khôn.

Hắn không cần chứng minh cho ai thấy, cũng chẳng cần thiên hạ phải bái phục. Hắn chỉ đơn giản là Trần Tầm, một kẻ đi tìm chân lý giữa hồng trần cuồn cuộn.

“Đại Hắc, đi thôi.”

Trần Tầm khẽ gọi một tiếng, giọng nói không trầm không bổng, nhưng lại vang vọng khắp tứ phương, khiến tâm thần người nghe không khỏi rung động.

Đại Hắc Ngưu kêu lên một tiếng “Mâu”, bước chân vững chãi đi theo sau hắn. Một người một ngưu, cứ thế bước đi giữa ranh giới của sinh tử và vĩnh hằng, để lại sau lưng những ánh mắt kinh ngạc và thán phục.

Thủy Dung Tiên thở dài một tiếng, trong lòng thầm nhủ, nam nhân này quả thật chưa bao giờ khiến người ta thất vọng, dù là theo cách điên rồ nhất.

Đề xuất Voz: Bạn gái tôi lớp 8
BÌNH LUẬN