Chương 794: Đại chiến thập niên Tinh Không Cổ Lộ bạo động
Mười năm ròng rã, khói lửa chiến tranh bao trùm khắp tinh không. Con đường cổ xưa vốn tĩnh lặng nay lại sục sôi như vũng bùn lầy, vạn linh gào thét, tinh thần vỡ vụn.
Thủy Dung Tiên đứng chắp tay sau lưng, khí thế tựa như vực thẳm không đáy, mỗi một chiêu thức tung ra đều khiến không gian vặn xoắn. Đối diện lão, Tề Tiêu Tiên sắc mặt lạnh lùng, kiếm ý tung hoành ngang dọc, chém đứt cả những dải ngân hà xa xôi.
Cổ Nguyệt Tịch tà áo trắng bay phấp phới giữa hư không, ánh mắt nàng lãnh đạm như băng tuyết ngàn năm, không chút gợn sóng trước cảnh máu chảy thành sông. Diệp Khinh U ở bên cạnh, thân hình mờ ảo như u linh, mỗi lần xuất hiện đều mang theo tử vong lạnh lẽo.
Diệt Thế Lão Nhân cười dài đầy điên cuồng, tiếng cười chấn động cả vạn dặm tinh hà. Lão vung tay một cái, vô số tinh cầu sụp đổ, hóa thành tro bụi trong nháy mắt, đúng như cái danh hiệu diệt thế của mình.
Tây Môn Hắc Ngưu gầm lên một tiếng rung trời chuyển đất, thân hình khổng lồ như một ngọn núi đen kịt đâm xuyên mây mù. Nó không chút sợ hãi, càn quét khắp chiến trường, khiến quân thù kinh hồn bạt vía.
Vong Xuyên tĩnh lặng như tờ, dòng nước vàng đục cuộn trào che lấp mọi dấu vết. Trong màn sương mù dày đặc của Âm Ải, những bóng ma ẩn hiện, chờ đợi thời cơ để cắn nuốt linh hồn của những kẻ xấu số.
Trần Tầm đứng trên đỉnh một mảnh vỡ đại lục, ánh mắt thâm trầm nhìn về phía xa xăm. Hắn khẽ thở dài, thanh âm phiêu hốt giữa tiếng gào thét của chiến trận: “Mười năm rồi, cuộc chiến này rốt cuộc bao giờ mới kết thúc?”
Cố Ly Thịnh cùng Tống Hằng sát cánh chiến đấu, pháp bảo trong tay tỏa ra hào quang rực rỡ, chống lại áp lực kinh người từ phía quân thù. Sắc mặt bọn họ đều lộ vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn kiên định vô cùng.
Tinh Không Cổ Lộ hoàn toàn bạo động, quy tắc thiên địa hỗn loạn đến cực điểm. Những khe nứt không gian xuất hiện dày đặc, nuốt chửng mọi thứ vào hư vô, báo hiệu một tai kiếp chưa từng có đang giáng xuống.
Giữa chiến trường khốc liệt, máu và lửa hòa quyện thành một bức tranh thê lương. Vạn cổ thiên kiêu, cuối cùng cũng chỉ là những quân cờ trong ván bài của định mệnh, không ai có thể thoát khỏi vòng xoáy của nhân quả.
Đề xuất Voz: Đặt tên là "Cơn mưa ngang qua"