Chương 793: Dĩ Thân Nhập Cục Cửu Thiên Minh Chủ Chi Vị Do Ngã Lai Tọa!
Trần Tầm đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt thâm thúy như chứa đựng cả tinh không vạn trượng. Gió lộng thổi qua vạt áo bào, phát ra tiếng phần phật giữa hư không tĩnh lặng, mang theo một luồng khí tức tiêu sơ mà lạnh lẽo.
Trước mặt hắn, Thủy Dung Tiên và Tề Tiêu Tiên sắc mặt trầm mặc, khí tức quanh thân ngưng trệ như đóng băng. Cổ Nguyệt Tịch cùng Diệp Khinh U đứng xa xa, ánh mắt phức tạp nhìn về bóng lưng đơn độc nhưng vĩ ngạn kia, trong lòng ngũ vị tạp trần.
“Thế cục này, nếu không có kẻ đứng ra gánh vác, e rằng vạn linh sẽ lầm than, cửu thiên sụp đổ.” Diệt Thế Lão Nhân khàn giọng lên tiếng, thanh âm như tiếng kim loại rỉ sét ma sát vào nhau, lạnh lẽo thấu xương, khiến người nghe không khỏi rùng mình.
Tây Môn Hắc Ngưu đứng bên cạnh Trần Tầm, đôi mắt to như chuông đồng lóe lên tia sáng kiên định, hơi thở phả ra như sấm rền. Vong Xuyên và Âm Ải cũng không nói một lời, nhưng sát khí vô hình đã sớm bao trùm lấy bốn phương tám hướng, phong tỏa mọi đường lui.
Trần Tầm khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vài phần ngạo nghễ, lại có vài phần lạnh lùng thấu triệt: “Chư vị đều đang do dự, đều đang mưu tính cho riêng mình. Vậy thì ván cờ này, để bần đạo tự mình nhập cuộc.”
Hắn bước tới một bước, thiên địa chấn động, vạn đạo pháp tắc như đang reo hò, lại như đang run rẩy dưới chân hắn. Một luồng uy áp kinh thiên động địa từ trên người hắn bùng phát, quét sạch mây mù trong vạn dặm.
“Vị trí Minh chủ Cửu Thiên này, cứ để ta ngồi đi.”
Thanh âm không lớn, nhưng lại như sấm sét nổ vang giữa trời quang, truyền khắp mọi ngóc ngách của tiên giới, khiến tâm thần của vô số cường giả phải rung động kịch liệt. Lời nói ấy không phải là thương lượng, mà là một mệnh lệnh tối cao.
Đại Hắc Ngưu ngẩng cao đầu, phát ra một tiếng rống trầm hùng như để hưởng ứng lời tuyên bố của chủ nhân, chấn nhiếp tâm can kẻ địch. Cố Ly Thịnh và Tống Hằng đứng phía sau, trong lòng dâng lên một luồng hào khí chưa từng có, ánh mắt nhìn Trần Tầm đầy vẻ sùng bái.
Thủy Dung Tiên nheo mắt, khí thế trên người bỗng nhiên bùng phát, đối chọi gay gắt với Trần Tầm: “Trần Tầm, ngươi có biết ngồi vào vị trí đó đồng nghĩa với việc gì không? Đó là đối đầu với cả thiên hạ, là gánh vác nhân quả của vạn cổ, sơ sẩy một chút sẽ là vạn kiếp bất phục.”
Trần Tầm quay đầu lại, ánh mắt lạnh lẽo như băng sương ngàn năm, không một chút gợn sóng: “Nhân quả? Ta tu hành đến nay, chưa từng sợ hãi nhân quả. Nếu thiên hạ không phục, ta liền đánh đến khi bọn hắn phải phục. Nếu thiên đạo không dung, ta liền nghịch lại thiên đạo.”
Sát ý ngập trời từ người hắn tỏa ra, khiến không gian xung quanh bắt đầu rạn nứt từng mảng lớn. Đây không còn là lời nói suông, mà là một lời thề với thiên địa, một sự chuyển mình của một vị cường giả tuyệt thế muốn định đoạt vận mệnh của cả thế giới.
Cửu Thiên Minh chủ, vị trí tối cao mà bao kẻ thèm khát nhưng không ai dám chạm vào trong lúc dầu sôi lửa bỏng này, nay đã có chủ. Một kỷ nguyên mới dường như đang mở ra dưới chân người nam nhân này.
Trần Tầm đứng đó, bóng lưng cô độc nhưng lại sừng sững như một ngọn núi không thể lay chuyển, chính thức bước vào tâm điểm của cơn lốc xoáy quyền lực vĩ đại nhất lịch sử, dùng thân mình làm quân cờ, xoay chuyển cả càn khôn.
Đề xuất Voz: (Chuyện tình cảm 99%) Mùa hè năm ấy