Chương 798: Duy Tiên Nhân thành tựu bản ngã
Giữa hư không mờ mịt, khí tức của Thủy Dung Tiên và Tề Tiêu Tiên đan xen, tựa như hai luồng thiên hà va chạm, khiến vạn vật xung quanh đều trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ.
Cổ Nguyệt Tịch đứng đó, ánh mắt lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm, nàng nhìn về phía Diệp Khinh U, giọng nói không chút gợn sóng: “Đường tu hành vốn dĩ cô độc, nếu không thể tìm thấy bản ngã, chung quy cũng chỉ là hạt bụi trong dòng thời gian mà thôi.”
Diệt Thế Lão Nhân cười lạnh một tiếng, tiếng cười khàn đục vang vọng khắp thiên địa: “Bản ngã? Ha ha, trên đời này mấy ai dám xưng mình đã thấu triệt được hai chữ ấy?”
Tây Môn Hắc Ngưu đứng bên cạnh Vong Xuyên, thân hình to lớn như ngọn núi nhỏ, đôi mắt trâu to tròn hiện lên vẻ suy tư hiếm thấy. Âm Ải lẳng lặng đứng trong bóng tối, không nói một lời, nhưng sát khí quanh thân lại khiến người ta không rét mà run.
Trần Tầm khẽ vuốt ve sừng của Đại Hắc Ngưu, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời: “Lão Ngưu, ngươi nói xem, tiên nhân rốt cuộc là gì?”
Đại Hắc Ngưu “Moo” một tiếng, âm thanh trầm thấp như đang đáp lời, lại như đang thở dài trước sự vô thường của tạo hóa.
Cố Ly Thịnh và Tống Hằng đứng cách đó không xa, sắc mặt cả hai đều vô cùng nghiêm trọng. Bọn họ hiểu rõ, trận chiến này không chỉ là sự tranh giành sức mạnh, mà còn là sự va chạm giữa các đạo quả khác nhau.
“Chỉ có tiên nhân mới có thể thành tựu bản ngã.” Tề Tiêu Tiên đột ngột lên tiếng, thanh âm như sấm nổ bên tai, chấn động tâm can.
Thủy Dung Tiên khẽ gật đầu, khí thế trên người đột ngột tăng vọt, bao trùm cả một vùng tinh không: “Đúng vậy, không thành tiên, vĩnh viễn chỉ là quân cờ trong tay vận mệnh.”
Trong khoảnh khắc đó, hào quang vạn trượng bùng nổ, che lấp cả nhật nguyệt, chỉ còn lại những bóng hình sừng sững giữa trời đất, minh chứng cho một thời đại huy hoàng và tàn khốc.
Đề xuất Tiên Hiệp: Lục Địa Kiện Tiên (Dịch)