Chương 799: Tạ Tội Vạn Tộc Dĩ Định Thiên Địa
Chương 799: Tạ Tội Vạn Tộc, Tế Hiến Thiên Địa
Trong hư không vô tận, khí tức hỗn độn cuộn trào như sóng dữ, che lấp cả nhật nguyệt tinh thần. Những bóng thân ảnh vĩ ngạn đứng sừng sững giữa thiên địa, mỗi một hơi thở đều khiến quy tắc vạn vật phải run rẩy.
Thủy Dung Tiên chắp tay sau lưng, ánh mắt lạnh lẽo như băng sương vạn năm, nhìn thấu qua tầng tầng mây mù của tuế nguyệt. Phía sau hắn, Tề Tiêu Tiên cùng Cổ Nguyệt Tịch lặng lẽ đứng đó, thần sắc túc mục, không chút gợn sóng.
“Vạn cổ đại kế, rốt cuộc cũng đến lúc phải hạ màn.” Thủy Dung Tiên chậm rãi lên tiếng, thanh âm khàn đục nhưng lại vang vọng khắp chư thiên vạn giới, khiến chúng sinh cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên linh hồn.
Diệp Khinh U đứng ở một góc xa xăm, tà áo đen bay phấp phới trong gió lộng. Nàng khẽ liếc nhìn Diệt Thế Lão Nhân, lão quái vật này vẫn giữ vẻ mặt âm trầm như cũ, đôi mắt đục ngầu chứa đựng sự hủy diệt vô biên.
Tại một phương trời khác, Tây Môn Hắc Ngưu đang cùng Vong Xuyên và Âm Ải đứng quan sát. Con trâu đen kia tuy bình thường hay cợt nhả, nhưng lúc này cũng thu lại vẻ bỡn cợt, trong mắt hiện lên tia thần quang sắc lạnh.
Trần Tầm đứng bên cạnh Đại Hắc Ngưu, bàn tay khẽ vuốt ve lớp lông cứng của nó. Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi Cố Ly Thịnh và Tống Hằng đang bận rộn bố trí trận pháp, lòng thầm dâng lên một nỗi cảm khái khôn nguôi.
“Trần Tầm, ngươi thật sự đã quyết định rồi sao?” Thanh âm của Tề Tiêu Tiên vang lên, mang theo chút dò xét cùng lạnh lùng cố hữu của bậc tiên nhân.
Trần Tầm không quay đầu lại, chỉ nhàn nhạt đáp: “Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu. Nếu muốn mở ra một kỷ nguyên mới, máu của vạn tộc chính là lễ vật tốt nhất để tế hiến cho trời đất này.”
Đại Hắc Ngưu khẽ rống lên một tiếng trầm đục, như thể đang hưởng ứng lời nói của chủ nhân. Nó cảm nhận được sát khí đang ngưng tụ giữa không trung, một trận phong ba bão táp sắp sửa quét sạch toàn bộ giới diện.
Cố Ly Thịnh từ xa bay tới, sắc mặt có chút tái nhợt nhưng ánh mắt lại kiên định vô cùng: “Trận pháp đã thành, chỉ chờ một lệnh của đạo hữu.”
Tống Hằng đứng bên cạnh gật đầu, trong tay cầm một thanh đoản kiếm cổ xưa, khí tức âm hàn tỏa ra khiến không gian xung quanh như muốn đóng băng. Hắn vốn là kẻ không sợ trời không sợ đất, nhưng trước đại cục này cũng không khỏi cảm thấy rùng mình.
“Tạ tội với vạn tộc, tế hiến cho thiên địa.” Thủy Dung Tiên lẩm bẩm lại câu nói đó, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý. “Đây chính là nhân quả, cũng là định mệnh mà bọn họ phải gánh vác.”
Giữa bầu trời, một đạo khe nứt khổng lồ từ từ mở ra, để lộ ra bóng tối vĩnh hằng phía sau. Tiếng gào thét của vô số sinh linh từ phương xa vọng lại, bi thương mà thê lương, nhưng không một ai trong số những vị cường giả này mảy may động lòng.
Bọn họ đã sống quá lâu, đã chứng kiến quá nhiều sự hưng suy của các chủng tộc. Trong mắt họ, vạn tộc chẳng qua cũng chỉ là những quân cờ trên bàn cờ luân hồi, đến lúc cần thiết thì phải hy sinh để hoàn thành đại nghiệp.
Trần Tầm hít sâu một hơi, khí tức trên người đột ngột bùng phát, chấn động cả bát hoang lục hợp. Hắn bước lên một bước, thanh âm lạnh lùng vang khắp vạn giới: “Hôm nay, ta thay mặt chúng tiên, tạ tội với vạn tộc, lấy máu này tế hiến thiên địa, khai mở thái bình!”
Dứt lời, một luồng hào quang vạn trượng từ trận pháp bốc lên, nuốt chửng lấy tất cả ánh sáng còn sót lại. Một chương mới của lịch sử tu tiên, cứ như thế mà bắt đầu trong máu và lửa.
Đề xuất Tiên Hiệp: Khánh Dư Niên (Dịch)