Chương 1013: Gián điệp hai mặt.
Chương 1013: Gián điệp hai mặt.
Dương Thiêm là một nhân vật rất đặc biệt, tuy chức quan không phải là cao cũng không có kinh nghiệm quan trường gì cho lắm, vì tố giác vụ án Dương Thôi mà lên. Là kẻ thấp kém bị các đại thần coi thường, chỉ vì ông ta là tâm phúc của Tào Phi, tay có thực quyền cho dù các đại thần coi thường ông ta nhưng vẫn rất e nể.
Nhưng sâu trong lòng Dương Thiêm còn cất giấu một con người bí mật khác. Rất nhiều năm qua, ông ta là phụ tá riêng cho Tào Phi, được Tào Phi cho quyền đến Thành Đô lấy tin tình báo. Cũng vì sự tình cờ trời xui đấy khiến để cho ông ta trở thành một gã gián điệp hai mặt. Vừa làm việc cho Tào Phi đồng thời cũng lại âm thầm thu thập tin tình báo cho nước Hán.
Đi ra từ phủ Tào Phi, Dương Thiêm không về phủ của mình mà lên xe ngựa đi đến trước một quán rượu ở phía nam phố Quảng Dương. Quán rượu tên là Tam Tấn, do một thương nhân Tịnh Châu mở. Dương Thiêm thấy đèn trong quán rượu vẫn sáng liền xuống ngựa bước nhanh vào trong quán.
Lúc này đã qua giờ Hợi, ban đêm trời lạnh thấu xương, đường phố vắng tanh không một bóng người, quán rượu đã đóng cửa, bọn tiểu nhị bận rộn thu dọn bàn ghế.
Dương Thiêm đẩy cửa đi vào, có một tên tiểu nhị lập tức ra đón, thi lễ kèm theo lời xin lỗi nói:
- Thật xin lỗi quan khách, quán rượu đã đóng cửa, mời quan khách ngày mai lại đến!
- Ông chủ của các ngươi đâu?
Dương Thiêm không vui hỏi.
Lúc này, ông chủ liền ra đón, vẻ mặt tươi cười:
- Hóa ra là Dương Trung thừa, đã lâu không tới!
Dương Thiêm gật gật đầu:
- Ta muốn uống một chén, bây giờ còn được chứ?
- Đương nhiên là được!
Ông chủ vội vàng khiển trách tên tiểu nhị:
- Các ngươi mù hết rồi à? Đây là Ngự sử Dương Trung thừa, còn không mau dọn rượu thịt ra?
Tiểu nhị than thở rồi nhanh chóng bày rượu thịt ra, lúc này ông chủ mời Dương Thiêm vào nhã phòng trên tầng hai, cười đầy thâm ý rồi bước đi.
Không lâu sau, rượu thịt đã được bưng tới. Dương Thiêm chậm rãi vừa uống rượu, vừa kiên nhẫn chờ đợi, khoảng 15 phút đồng hồ sau, cửa nhã phòng mở ra, một người từ bên ngoài đi vào, dáng vẻ vừa gầy vừa cao, vẻ mặt tinh anh, người này chính là Lý Phù.
Quán rượu Tam Tấn này đúng là do một thương nhân Tịnh Châu mở ra, không phải là tổ thức tình báo của quân Hán nhưng ông chủ quán rượu này lại là một thành viên tình báo bí mật của quân Hán. Ông ta chỉ có 1 nhiệm vụ là thay Dương Thiêm tiến hành một số liên hệ, bảo vệ bí mật của Dương Thiêm.
Lý Phù ở gần đây, nhận được tin của ông chủ liền lập tức đến. Y biết chắc chắn Dương Thiêm phải có chuyện quan trọng mới tìm mình. Lý Phù ngồi đối diện với Dương Thiêm khẽ cười nói:
- Hình như hôm nay Dương Trung thừa bận rất nhiều việc?
- Đúng vậy! hôm nay đã lập Thế tử, hai huynh đệ Tào thị cũng chính thức trở mặt, Tào Thực bị trục xuất, ngày mai sẽ đi Hứa Xương!
- Tào Tháo bắt đầu xử lý thế lực của Tào Thực rồi hả?
Dương Thiêm lắc đầu, rồi lại lập tức gật đầu:
- Tào Tháo rất muốn xử lý, còn ép Tào Thực phải giao ra danh sách những người ủng hộ nhưng đoán là vì quy mô rất rộng cho nên Tào Tháo tạm thời chưa ra tay, mà tiến hành xử lý từng bước một.
Nói đến đây, Dương Thiêm thở dài rồi nói tiếp:
- Thực ra tìm Tham quân đến là muốn xác định một chuyện, các huynh ủng hộ cho bên nào? Tào Phi hay là Tào Thực?
Lý Phù cười cười nói:
- Thật trùng hợp quá, hôm nay Tư Mã Thượng thư đã đến nói với ta chuyện này. Ý của Hán Vương Điện hạ là sẽ khuấy đục nước Ngụy, làm cho bọn họ càng loạn càng tốt, nhất định phải làm cho hai huynh đệ bọn họ đấu với nhau, làm cho nước Ngụy suy yếu ở mức lớn nhất.
Dương Thiêm gật đầu:
- Ta hiểu rồi, vừa rồi Tào Phi tìm ta, bảo ta theo dõi chặt chẽ Thượng thư Lệnh Chung Diêu và tùy tùng Trung Vương Kiệt. Đây là hai người ủng hộ lớn nhất cho Tào Thực. Nhưng Tào Phi cũng không để ý đến một lỗ hổng đó chính là Thôi Lâm. Nếu Tào Thực muốn tìm Chung Diêu hoặc Vương Kiệt thì y sẽ không trực tiếp đi tìm bọn họ, mà sẽ tìm Thôi Lâm trước, bảo Thôi Lâm thay y truyền tin.
- Huynh nói là chỉ cần theo dõi Thôi Lâm qua lại với hai người Chung, Vương là có thể biết được ý đồ của Tào Thực?
- Chính là ý này, ta nhắc nhở Tào Phi nhưng y không hiểu, ta cũng không nói nữa.
Trong lòng Lý Phù thầm run sợ, tuy con người Dương Thiêm khiến người khác khinh thường nhưng được nước Hán bồi dưỡng, may mắn lên được địa vị cao nhưng cũng không thể nói là ông ta ngu xuẩn, vô dụng. Ông ta vẫn có chút bản lĩnh, nếu không ông ta đã không được Tào Phi coi trọng như vậy.
Lý Phù dập tắt suy nghĩ khinh thường Dương Thiêm, uống một ngụm rượu rồi thản nhiên cười nói:
- Hán vương Điện hạ cũng không có yêu cầu cụ thể gì, chỉ cần huynh ở bên này đạt được mục đích cuối cùng thì tất cả do huynh chi phối. Nếu cần chúng tôi phối hợp thì cứ nói.
Dương Thiêm trầm ngâm một lát, uống một hơi cạn sạch chén rượu rồi nói:
- Ta cần tiền, ít nhất là 500 lượng vàng!
Sáng sớm hôm sau, Tư Mã Ý vừa rửa mặt, chải đầu xong ăn chút điểm tâm thì đúng lúc này có một thuộc hạ chạy đến bẩm báo:
- Ngụy Thế tử Tào Phi cầu kiến Thượng thư!
Tư Mã Ý suy nghĩ một chút rồi hiểu ngay, liền đứng dậy nói với Phó sứ Tần Mật:
- Nếu y đã là Thế tử nước Ngụy, chúng ta nên chu toàn về mặt lễ nghĩa, mau ra ngoài nghênh đón.
Tần Mật gật đầu, hai người cùng đi ra ngoài đón khách quý. Trên bậc thang ngoài cửa lớn, Tào Phi khoang tay đi đi đi lại kiên nhẫn đợi Tư Mã Ý ra ngoài. Buổi lễ lập Thế tử hôm trước đã qua, hôm nay y lại xử lý công việc như bình thường. Nhưng sau khi có thân phận Thế tử, y lại càng tự tin hơn, xử lý công việc cũng càng nhiệt tình hơn.
Hôm nay Tào Phi chính thức đại diện cho Tào Tháo đến đàm phán với Tư Mã Ý, quyết định cho vận mệnh của Hung Nô Tịnh Châu.
- Chức mừng Thế tử!
Tư Mã Ý và Phó sứ Tần Mật cười, đi ra từ cửa lớn nghênh đón.
Tào Phi vội vàng thi lễ, áy náy nói:
- Đến sớm như vậy, quấy rầu Tư Mã Thượng thư rồi!
- Đâu có, mời Thế tử vào!
Tào Phi gật đầu với Tần Mật. Lúc này mới đi vào Quý Tân quán, đi thẳng đến phòng khách. Ba người phân làm chủ khách ngồi xuống, có người hầu dâng trà lên. Tào Phi cười hỏi Tần Mật:
- Xin hỏi Tần sứ quân giữ chức vụ gì ở triều Hán? Ta vẫn chưa rõ lắm.
Tần Mật khẽ khom người nói:
- Ta không nhậm chức ở Trường An, là quan viên trong quân, Thế tử không biết cũng là điều bình thường.
Tư Mã Ý ở bên cạnh cười bổ sung:
- Tần Tham quân là Tư Mã hành quân dưới trướng của Hán vương, ghi công hay xử lý tù binh... đều là do ông ta phụ trách. Tù binh Hung Nô lần này cũng là do ông ta phục trách, cuối cùng giao cho Bình Chương Đài.
Tào Phi thầm nghĩ trong lòng: “Xem ra bọn họ đã biết ý đồ của mình đến đây rồi, cho nên Tần Mật mới tham gia cuộc gặp gỡ này”.
Nghĩ như vậy, Tào Phi liền cười nói:
- Nếu Tham quân có ở đây chứng tỏ đã biết mục đích ta đến đây?
Tào Phi ngồi thẳng người lên chậm rãi nói:
- Hôm nay ta tới thăm hỏi quý phương chủ yếu là do sự ủy thác của cha ta, muốn thảo luận cụ thể về vấn đề sở hữu Hung Nô Tịnh Châu. Vốn dĩ, chúng ta hi vọng nước Hán có thể chuyển giao số tù binh này cho nước Ngụy nhưng hôm qua Từ Trưởng sử đã bẩm báo với phụ thân ta. Hình như, nước Hán cũng hi vọng chúng tôi giao số phụ nữ, người già và trẻ em Hung Nô Tịnh Châu cho Quan Trung. Nếu hai bên đều muốn số nhân khẩu này, như vậy cần phải tìm ra một phương án giải quyết để hai bên cùng thấy hài lòng.
Tư Mã Ý cũng thẳng thắn nói:
- Quả thật chúng tôi rất cần nhân khẩu, nhất là Quan Nội và cùng Hà Sóc, đồng cỏ ngàn dặm tươi tốt, cần một lượng lớn nhân khẩu đi khai hoang. Tuy rằng bọn họ là Hung Nô Tịnh Châu nhưng chúng ta tin rằng, dưới sự bảo vệ của quân Hán những người Hung Nô đó dần dần định cư trở thành nông dân, đó không chỉ là lợi ích của nước Hán mà cũng là lợi ích của cả vương triều Đại Hán. Cần mất mấy chục năm, cho nên ý của Hán vương là, nếu Ngụy công đồng ý để cho số Hung Nô Tịnh Châu đó đi bắc bộ khai khẩn, chúng tôi đồng ý thả tù binh Hung Nô về.
- Trí tuệ của Hán vương khiến người ta khâm phục, nhưng phía bắc Tịnh Châu tạm thời chưa cần người Hung Nô đi khai khẩn. Nếu quý phương đồng ý bồi thường ở mức nhất định, chúng tôi cũng đồng ý thả hơn 20 vạn phụ nữ và trẻ em Hung Nô cho Quan Trung.
Tào Phi cũng không bị một câu “đồng ý thả tù binh Hung Nô về” của Tư Mã Ý làm khó. Y chỉ miêu tả qua sự khâm phục về trí tuệ của Hán vương rồi trực tiếp đưa ra yêu cầu của mình, muốn người cũng được nhưng phải bồi thường.
Tư Mã Ý và Tần Mật nhìn nhau, Tần Mật chủ động hỏi:
- Không biết nước Ngụy cần bồi thường thế nào?
Tào Phi trầm ngâm một lúc rồi chậm rãi nói:
- Chúng tôi cần bồi thường lương thực, một người một thạch lương thực.
Nửa canh giờ sau, Tào Phi báo cáo cuộc đàm phán với Tư Mã Ý cho phụ thân trong Đồng Tước cung:
- Khởi bẩm phụ thân, Tư Mã Ý thể hiện rõ thái độ, bọn họ sẽ không giao số tù binh Hung Nô cho chúng ta, nhưng bọn họ cần số tù binh Hung Nô của chúng ta. Con và ông ta cũng nhắc đến cuộc giao dịch rồi.
- Vậy bọn họ đồng ý chưa? Tổng cộng là 25 vạn thạch lương thực.
Tào Tháo rất hứng thú cười nói.
- Bọn họ nói không lấy đâu ra được 25 vạn thạch lương thực, nhiều nhất cũng chỉ 10 vạn thạch thêm 50 ngàn tấm da dê, ngoài ra còn một số điều kiện phụ khác. Bọn họ đồng ý trước khi quân Hán rút khỏi Hợp Phì, mỗi tháng trợ cấp 10 ngàn thạch lương thực.
Điều kiện này cũng rất được, nếu đúng là tháng tư quân Hán sẽ khai chiến với Hợp Phì, vậy thì bọn họ có thể tiết kiệm được 5 vạn thạch lương thực bồi thường. Trên thực tế chính là dùng 50 miếng da dê để đỡ cho 10 ngàn thạch lương thực. Tính giá thị trường thì bọn họ vẫn lãi.
Nhưng điều mà Tào Tháo quan tâm không phải ở khoản lãi lời này, lão trầm tư một lát rồi nói:
- Vậy các ngươi có nói đến phải tránh cuộc chiến Hợp Phì thế nào không?
Tào Phi gật đầu:
- Con có hỏi riêng Tư Mã Ý, mặc dù ông ta không nói rõ nhưng vẫn chủ động nói đến Lạc Dương, rằng Hán vương rất muốn đến Lạc Dương. Ngụ ý là lấy Lạc Dương đổi lấy ngừng chiến Hợp Phì.
Tào Tháo cười lạnh một tiếng rồi nói:
- Nếu đã như vậy thì chuyện Hợp Phì không cần thiết phải nói nữa... Con hãy đi nói với Tư Mã Ý, ta chấp nhận trao đổi người Hung Nô, ta muốn hoàn thành cuộc trao đổi vào tết.
Tào Phi biết phụ thân không muốn phí lương thực vào người Hung Nô cho nên nóng lòng muốn đẩy họ đi. Y lập tức gật đầu nói:
- Con đi nói ngay, vậy phụ thân định lúc nào xuất phát đi Hợp Phì?
Tào Tháo suy nghĩ một lát rồi nói:
- Vốn ta định sau tế đi Hợp Phì, nhưng nếu Lưu Cảnh không chịu nhượng bộ ở Hợp Phì, thì bây giờ ta đi. Phải nhanh chóng xây dựng tường thành ở Hợp Phì, cần phải hoàn thành trước tháng tư.
Đề xuất Tiên Hiệp: Bách Luyện Thành Tiên (Dịch)