Chương 1012: Bắt đưa danh sách.
Chương 1012: Bắt đưa danh sách.
- Ta đợi ngươi rất lâu rồi, sao giờ ngươi mới tới?
Vẻ mặt của Tào Tháo không hài lòng nói.
- Lúc con nhận được tin vẫn đang ngủ, làm chậm thời gian, để cha đợi lâu rồi.
Sắc mặt của Tào Tháo trầm xuống:
- Ý của ngươi là ta giục ngươi nhanh quá, là ta không kiên nhẫn sao?
Tào Thực nghe thấy phụ thân luôn miệng nói là “ta” và “ngươi” chứ không như trước đây “là cha thế này, Thực nhi thế kia”, từ ngữ cũng khác xa rất nhiều. Hơn nữa nghe giọng điệu của phụ thân khá nghiêm khắc, càng khiến Tào Thực cảm thấy vô cùng nặng nề, rốt cuộc y cũng không kìm nổi nữa mà rơi lệ:
- Hài nhi đã là người bỏ đi, vì sao phụ thân còn muốn thúc ép làm gì?
Vừa chạm vào đáy lòng của Tào Tháo, con mình làm sao không xót, đứa con này là đứa con mà lão từng yêu thương nhất, mình cũng đã từng hứa hẹn với nó rất nhiều nhưng cuối cùng lại khiến y mất công giã tràng, lấy giỏ tre mà múc nước. Nghĩ như vậy, trong lòng Tào Tháo tràn đầy sự áy náy.
Nhưng nghĩ đến thế lực hùng mạnh sau lưng Tào Thực, nghĩ đến sau này sẽ xảy ra cuộc chiến Phi Thực khiến nước Ngụy càng thêm nội loạn, cuối cùng đã trở thành cái giết chết nước Ngụy, Tào Tháo vừa mềm lòng lại trở lên cứng rắn hơn nữa.
Tuy không đến mức lão phải giết con để cắt đứt hậu hoạn nhưng cũng sẽ không buông xuôi. Phải diệt trừ thế lực của Tào Thực, Tào Tháo rất rõ cuộc chiến Thực Phi sẽ dẫn đến hậu hoạn lớn.
Trầm mặc một lát, Tào Tháo lạnh lùng hỏi:
- Lần này ta lập huynh trưởng của ngươi làm người thừa kế, lẽ nào trong lòng ngươi không bất mãn sao?
- Hài nhi không dám!
- Hừ! Ngươi không dám nhưng những người ủng hộ ngươi thì dám, ta muốn biết rốt cuộc có bao nhiêu người ủng hộ ngươi? Ta cần một danh sách chi tiết.
Tào Thực run lên, rốt cuộc y cũng đã hiểu vì sao đã tối mà phụ thân vẫn tìm mình đến đây, không phải là an ủi y mà là truy cùng giết tận những người ủng hộ y. Trong lòng Tào Thực vô cùng đau khổ nhưng cũng kích thích thêm lòng phản kháng.
- Con không có danh sách này, cũng không có cái gọi là người ủng hộ con. Nếu cứ phải nói là có vây cánh gì, vậy thì vây cánh đó chính là Dương Tu và Thôi Diễm.
Không đợi Tào Thực nói xong, Tào Tháo liền hung hăng tát cho y một cái khiến y ngã xuống đất. Tào Tháo tức giận đến mức cả người phát run, rồi chỉ vào y mắng to:
- Nghịch tử! Ngươi nói chuyện với cha ngươi bằng thái độ này, ngươi muốn làm ta tức chết sao?
Lúc này, Tào Hiến từ ngoài cửa vội vàng chạy vào, đỡ lấy phụ thân đang lảo đảo như sắp ngã:
- Phụ thân! Phụ thân bớt giận!
Lòng nàng nóng như lửa đốt, nàng quay đầu lại gào về phía Tào Thực:
- Tam ca, huynh mau xin lỗi phụ thân đi.
- Hài nhi bất hiếu, tội đáng muôn chết!
Tào Thực quỳ xuống đất, òa khóc, tất cả những đau buồn và uất ức lúc này đều trút ra hết.
Tào Tháo chỉ cảm thấy trước mắt toàn là màu đen, con gái dìu lấy lão, vô lực ngồi xuống, một lúc lâu lão mới dần khôi phục trở lại, nhìn con trai buồn bã khóc lóc vô cùng thảm thiết. Tào Tháo lại mềm lòng, tự biết ép bức khiến nhi tử đau khổ, có lẽ hơi quá đáng, hay là tính kế lâu dài đi! Từ từ diệt trừ những trọng thần ủng hộ Tào Thực.
Nghĩ đến đây, Tào Tháo liền khoát tay:
- Thôi đi, ta cũng không ép ngươi nữa, ngươi đi đi! Ngày mai tạm thời rời khỏi Nghiệp Đô đến Hứa Xương ở mấy tháng, không có sự cho phép của ta, ngươi không được về.
Tào Thực nhẫn nhịn, tâm trạng nặng nề dập đầu 3 cái rồi chậm rãi rời đi, y biết có giải thich cũng chẳng ích gì, phụ thân đã quyết tâm trục xuất mình rồi.
Đau khổ, phẫn nộ, bất mãn, mất mát, đủ cung bậc cảm xúc xông vào lòng y mạnh mẽ. Y gần như muốn ngửa mặt lên trời hét lớn, nhưng thấy thị vệ hai bên đang nhìn mình chằm chằm đành phải nhẫn nhịn, y cắn chặt môi nhanh chân rời khỏi Đồng Tước cung.
Tào Hiến ngồi trong phòng cũng vô cùng khổ sở, nàng nghĩ thế nào cũng không thể ngờ lại có kết quả như vậy, phụ thân không những không an ủi Tam ca mà ngược lại còn bắt huynh ấy đưa ra danh sách người ủng hộ, cảnh cáo không cho gây rối, cuối cùng còn trục xuất Tam ca đến Hứa Xương, lẽ nào đâu là cuộc tranh đấu của người nhà đế vương, chỉ có lợi ích trước mắt, không có tình thân, chỉ có ác nghiệt và quyết đấu vô tình.
Tào Tháo cũng cảm nhận được cảm xúc trầm mặc của con gái, lão nhẹ nhàng vỗ vào tay con dịu dàng nói:
- Chuyện không phải như con nghĩ đâu, hôm nay ta mặt lạnh vô tình, chính để bảo vệ tình cảm huynh đệ sau này cho chúng. Một núi không thể có 2 cọp. Lúc ta còn, chúng sẽ không trở mặt, nhưng khi ta mất đi, huynh đệ chúng sẽ tương tàn.
Tào Hiến gật đầu lặng im, nàng hiểu sự khổ sở của cha mình, mặc dù có chút khiến người ta khó có thể chấp nhận nhưng nghĩ lại thì đúng là như thế. Một khi phụ thân mất đi, cho dù hai vị huynh trưởng có thể nhẫn nhịn đối phương, nhưng thủ hạ của bọn họ thì sao chứ? Nhất là đám người ủng hộ Tam ca, bọn họ sao chịu từ bỏ ý đồ.
- Phụ thân, người làm đúng, con gái ủng hộ cách làm của người.
Tào Tháo cười vui mừng, cầm lấy tay của con gái nói:
- Con cũng không phải là một cô gái bình thường, con chịu gánh vác sự an nguy cho gia tộc Tào thị. Một khi, Lưu Cảnh cướp được thiên hạ, gia tộc Tào thị chúng ta sẽ không thể bình yên vượt qua kiếp nạn này, tất cả phải nhờ vào con.
Tào Hiến cắn môi nhè nhẹ, không hé răng, Tào Tháo lại khẽ cười nói:
- Tuy Lưu Cảnh là kẻ thù của ta nhưng trong lòng ta, hắn vẫn là một người tuổi trẻ tài cao. Mười mấy năm trước, lần đâu tiên ta nghe thấy cái tên này ở Nhữ Nam, ta đã biết hắn không giống người bình thường, quả nhiên hắn không để ta phải thất vọng, từng bước đến được ngày hôm nay, ta cũng tin tưởng hắn sẽ là người chồng tốt của con.
Tào Tháo nói lại khiến Tào Hiến rơi lệ, nàng nói nhỏ, nước mắt ròng ròng:
- Chỉ cần phụ thân khỏe mạnh, chỉ giữa huynh trưởng tình như thủ túc, cho dù cuộc hôn nhân của con có bất hạnh một chút, con cũng cam tâm tình nguyện.
- Con đúng là một đứa trẻ ngốc!
Tào Tháo cười lắc lắc đầu, lão trầm ngâm một lát rồi chậm rãi nói:
- Điều ta lo lắng nhất là dã tâm của huynh trưởng con. Cho dù ta đã năm lần bảy lượt nhắc nhở nó không được xưng Vương, lại càng không được hủy bỏ Hán đế, nhưng ta e là nó không làm được. Cho nên ta cho con một kim bài, đại diện cho quyền uy cao nhất của ta. Nếu như huynh trưởng con có lộ ra dã tâm xưng vương phế vua, con nhất định phải ngăn cản nó kịp thời.
Tào Hiến thấp giọng nói:
- Chỉ sợ con gái không đảm đương nổi sự phó thác của cha.
- Con có thể làm được, làm con cháu nối nghiệp của Tào gia, con nhất định phải làm được.
Nói xong, Tào Tháo khẽ kéo ngăn kéo ra lấy một cái hộp ngọc mở ra, bên trong là một kim bài sáng lấp lánh. Lão giao cả hộp ngọc cho con gái nói:
- Chính là kim bài này, nhìn thấy nó như nhìn thấy ta, con phải cất kỹ nó đi.
- Phụ thân, sau này hãy giao cho con cũng chưa muộn!
- Không! Bây giờ con cầm lấy đi, cầm lấy!
Thái độ cương quyết của phụ thân khiến Tào Hiến không thể không nhận hộp ngọc, nàng có một cảm giác nặng nề đè trong lòng. Tào Tháo cười gật gật đầu:
- Đi đi! Cha muốn nghỉ ngơi rồi.
Tào Hiến không quấy rầy phụ thân nghỉ ngơi nữa mà chậm rãi lui xuống. Tào Tháo nhắm nghiền hai mắt lại ngồi như một lão tăng, vào trạng thái trầm tư.
Từ Đồng Tước cung về phủ của mình, Tào Thực lệnh cho tùy tùng và thê thiếp của mình thu dọn hành trang. Mặc dù y vô cùng buồn bã nhưng vẫn cố gắng giữ cho lý trí tỉnh táo. Y biết rằng phụ thân để mình đi Hứa Xương, không ép mình giao ra danh sách tức là đã tha thứ cho mình rồi, nếu như y còn không biết điều thì chờ đợi y sẽ là sự trừng trị nghiêm khắc.
Trở lại thư phòng, Tào Thực lấy một cái giỏ bằng tre ra bắt đầu thu dọn những đồ vật của mình, nhưng chỉ trong chốc lát, y đã không thu dọn nổi nữa. Tâm trạng áp lực khiến y muốn gào rống lên, y ngồi trước bàn một chút, đau khổ xoa hai huyệt thái dương của mình.
Đúng lúc này, vợ của Tào Thực Là Thôi Thị bưng một bát trà sâm bước nhanh vào thư phòng. Thôi Thị là con gái của Thôi Diễm. Đây cũng là nguyên nhân mà vì sao Thôi gia kiên quyết ủng hộ Tào Thực. Nhưng sau vụ án Dương Thôi từ nửa năm trước, Dương Tu và Thôi Diễm bị ban cho cái chết, Dương thị liền rơi vào trạng thái hoảng loạn.
Theo phép thường, thúc phụ Thôi Diễm được ban cho cái chết, Ngụy công cũng sẽ không cho phép cuộc hôn nhân này tồn tại nữa. Nhưng Ngụy công lại vì cuộc chiến Hán Hung mà bị phân tán binh lực không để ý được đến Thôi thị. Sau đó cuộc chiến Hán Hung bình ổn, Thôi thị lại bắt đầu lo lắng đề phòng.
Nàng để chén trà lên trước bàn của chồng rồi dịu dàng nói:
- Thực ra đi Hứa Xương cũng tốt, có thể tránh được nhiều lời đàm tiếu, cũng không cần phải đế ý đến sắc mặt của người khác. Phu quân lại yêu thích văn học như vậy, có thể tự do làm việc mình yêu thích. Quan trọng hơn là, chúng ta sẽ không bị cách xa.
Tào Thực hiểu sự lo lắng của vợ liền cầm tay nàng nói:
- Yên tâm đi! Nếu không cho ta làm thế tử, cũng đừng mơ ta sẽ bỏ vợ, cho dù ông ta là phụ thân ta cũng được, chúng ta quyết không rời xa.
Thôi Thị gật đầu, vừa cười nói:
- Phu quân nghỉ ngơi đi, thư phòng bên này thiếp sẽ dọn thay chàng.
- Không cần đâu, nàng đi chăm sóc cho bọn trẻ đi! Chỗ này không nhiều đồ lắm, tự ta thu dọn một chút là được rồi. Hơn nữa, căn nhà này vẫn là của chúng ta, mang trước những vật dụng cần dùng dọc đường, những thứ còn lại để thu dọn sau.
Trong lòng Thôi Thị vui mừng, nàng bảo chồng uống trà sâm xong rồi mới bưng chén không ra ngoài. Tào Thực thở dài, đành phải phấn chấn tự mình thu dọn những đồ dùng cần thiết, chuẩn bị trưa mai dời khỏi Nghiệp Đô.
Lúc Tào Thực đang thu dọn đồ đạc, chuẩn bị dời khỏi Nghiệp Đô thì Ngự sử Trung thừa Dương Thiêm được một thị vệ dẫn đường vội vàng đi vào thư phòng của Tào Phi. Thị vệ ở ngoài cửa bẩm báo:
- Khởi bẩm thế tử, Dương Trung thừa đến rồi.
- Mời ông ta vào!
Tiếng của Tào Phi từ trong phòng vọng ra, tuy nghe có vẻ hơi mỏi mệt nhưng vẫn cảm nhận thấy sự hưng phấn khó lòng mà khống chế được.
Dương Thiêm hiểu ý liền cười cười, bước nhanh vào thư phòng. Tào Phi đang ngồi trước bàn phê duyệt công văn, Dương Thiêm đi vào, Tào Phi cười nói:
- Đồng Tước cung có tin gì sao?
Ngự Sử Trung thừa có hai người. Một là Trần Quần, phụ trách giám sát các cấp quan lại ở Nghiệp Đô. Người còn lại là Dương Thiêm, phụ trách giám sát quan lại địa phương, có 8 tùy tùng Ngự Sử, tuần tra nhiều năm ở các nơi. Đồng thời Dương Thiêm cũng là tâm phúc của Tào Phi, cho nên một nhiệm vụ âm thầm khác của ông ta chính là thu thập tin tức tình báo cho Tào Phi, giám sát đối thủ.
Dương Thiêm đi lên thi lễ cười nói:
- Quả nhiên là không ngoài dự kiến của thế tử, thực sự không phải là vì an ủi, mà là buộc y giao ra danh sách những người ủng hộ y.
Tinh thần của Tào Phi hưng phấn liền vội vàng nói:
- Đệ ấy nộp chưa?
Dương Thiêm lắc đầu:
- Y kiên quyết không chịu thừa nhận là có người ủng hộ, thấy Ngụy công tức giận đã trục xuất y ngày mai phải đi Hứa Xương.
Vẻ mặt tươi cười của Tào Phi đã nhanh chóng biến mất, dường như hơi mất hứng, rõ ràng là phụ thân thỏa hiệp, không ép Tam đệ giao ra danh sách mà chỉ bắt đệ ấy rời khỏi kinh, nhưng điều này cũng không giải quyết được vấn đề gì, thế lực ủng hộ Tam đệ vẫn tồn tại, bọn họ có thể âm thầm qua lại với nhau.
Dương Thiêm hiểu được sự lo lắng của Tào Phi, liền cười nói:
- Thực ra thần cảm thấy Ngụy công chỉ là nhất thời không có chứng cớ, chúng ta có thể thay Ngụy công tìm chứng cớ, chỉ cần bắt được căn cứ Thực công tử vẫn âm thầm qua lại với trọng thần trong triều thì tin chắc Ngụy công sẽ không thể tha thứ nhẹ nhàng được nữa.
- Ngươi nói đúng!
Tào Phi gật đầu tán thành, y khoanh tay đi lại mấy bước rồi quay đầu lại nói:
- Có rất nhiều đại thần ủng hộ Tam đệ, nhưng chúng ta phải giám sát người quan trọng nhất. Một là Thượng thư Lệnh Chung Diêu, người còn lại là Trung Vương Kiệt, phải phái người theo dõi bọn họ.
- Ti chức sẽ đi xử lý ngay, ngoài ra Tư Không Thôi Lâm là nhạc phụ của Thực công tử, có cần theo dõi ông ta không?
- Thôi Lâm thì không cần thiết, nhạc phụ và con rể qua lại với nhau cũng là chuyện bình thường, chưa nói lên chứng cớ gì, quan trọng là không được làm lớn chuyện, phải âm thầm thu thập tin tình báo, hiểu chưa?
Dương Thiêm thi lễ thật sâu:
- Ti chức hiểu rồi!
Đề xuất Voz: Vẫn Là Thằng Lặng Lẽ Đi Sau Em Và Nó