Chương 1017: Chuẩn bị chiến tranh Hợp Phì.
Chương 1017: Chuẩn bị chiến tranh Hợp Phì.
Năm Kiến An hai mươi mốt, ngày mai nhất định là một ngày khẩn trương mà bận rộn. Bốn ngày sau, đám Thượng thư Bình Chương Đài lại lần nữa lao tới quận Phùng Dực và quận Phù Phong, tiếp tục đi xử lý vấn đề an trí người Hung Nô.
Mà cùng lúc đó, kế hoạch và chuẩn bị cho chiến dịch Hợp Phì cũng lặng lẽ mở màn. Lý Cảnh bổ nhiệm Lý Nghiêm làm Đốc lương sử Kinh Tương, phối hợp các quận Kinh Tương vận chuyển quân lương. Mặt khác, Lưu Cảnh lại hạ lệnh thu thập ở Kinh Châu một ngàn năm trăm thuyền dân, dùng cho vận chuyển vật tư quân đội, đem ba vạn quân đóng ở Ba Thục và Kinh Nam điều về hướng Sài Tang.
Cướp lấy Hợp Phì, phía nam có thể khống Giang Đông, bắc có thể nhìn trộm Từ Dự, có thể nói đó là một điểm tựa chiến lược rất lớn, quân Hán muốn thống nhất thiên hạ, cướp lấy Trung Nguyên, thôn tính Giang Đông, lấy Hợp Phì là tình thế bắt buộc. Bắt đầu từ năm ngoái, chiến dịch Hợp Phì đã bày ra trên mặt bàn, không chỉ có trên dưới quân Hán rõ ràng, quân Tào cũng đồng dạng rõ ràng điểm này.
Tào Tháo nghĩ hết biện pháp đến ngăn cản chiến dịch Hợp Phì bùng nổ, thậm chí không tiếc lợi dụng việc liên hôn của con gái và Lưu Cảnh, nhưng vẫn không có hiệu quả. Ngoại trừ mùa thu đông năm ngoái bùng nổ đại chiến Hán Hung đã khiến cuộc chiến Hợp Phì lùi lại nửa năm, đã không có bất kỳ lực lượng nào ngăn cản ý chí quân Hán cướp lấy.
Trừ phi Tào Tháo đáp ứng điều kiện của Lưu Cảnh, nhượng ra Lạc Dương, nhưng điều kiện uống rượu độc giải khát loại này, bất kể như thế nào Tào Tháo cũng sẽ không đáp ứng. Nhượng ra Lạc Dương, liền ý nghĩa cửa ngõ Trung Nguyên mở rộng ra, quân Hán bất cứ lúc nào cũng có thể quét ngang Trung Nguyên, mà thủ vững Hợp Phì, và quân Hán đọ sức một hồi, lại còn không biết hươu chết về tay ai.
Nếu hiểu rõ bố trí chiến lược của quân Hán, Tào Tháo cũng sẽ không ngồi chờ chết. Lão bổ nhiệm Trương Liêu làm đô đốc Dương Châu, từ Hợp Phì tới Thọ Xuân bố trí một trăm ngàn quân đội, lại bổ nhiệm Tào Nhân làm đô đốc Từ Châu, ở Từ Châu bố trí sáu vạn quân đội, làm hỗ trợ bên cạnh Hợp Phì.
Cùng lúc đó, Tào Tháo lại hạ lệnh thu thập hai trăm ngàn dân phu vùng Tứ, Hoài, gia cố phòng bị Hợp Phì cùng với thành Thọ Xuân, cũng mở rộng đường sông, càng thuận tiện cho việc kết nối giữa hai tòa thành lớn quan trọng này.
Tân niên vừa qua khỏi, Tào Tháo liền đã tới thành Hợp Phì. Lúc này lão đã rõ ràng quân Hán sẽ phát động tiến công Hợp Phì vào trước tháng tư, như vậy việc đẩy nhanh hơn tiến độ phòng ngự công sự của Hợp Phì cũng trở thành lửa sém lông mày.
Đầu thành Hợp Phì, Trương Liêu đang cùng Tào Tháo và quân sư Trình Dục đi thị sát tiến độ thành Hợp Phì. Bến sông Tiêu Diêu đã làm cạn nước, hơn vạn dân phu đang khẩn trương sửa chữa tường thành, một tòa tường thành dài đến ba dặm đã sơ hiện hình thức ban đầu ở trên bến sông Tiêu Diêu.
Trương Liêu thấy Tào Tháo chau mày, dường như không hài lòng lắm với tiến độ tu thành, y vội vàng giải thích:
- Khởi bẩm Ngụy công, ở trên bến sông Tiêu Diêu tu thành cần số lượng công sự thật lớn, cũng không phải bản thân tường thành, mà là phải làm khô cạn nước của bến sông Tiêu Diêu trước. Chúng ta dùng vài loại phương án cũng không thành công, cuối cùng chỉ có thể ở phía đông bến sông Tiêu Diêu đào một mảnh đất trũng trước, che lại chỗ nước ra vào trên bến sông Tiêu Diêu, sau đó dẫn nước tới chỗ đất trũng, lại dùng đất đổ đầy đáy hồ thành nước bùn, riêng hạng công sự này đã tốn thời gian ba tháng, bọn dân phu ngày đêm bận rộn, ngay cả chính đán cũng chỉ được nghỉ ngơi ba ngày.
- Nghỉ ngơi ba ngày?
Tào Tháo cười lạnh một tiếng nói:
- Ta vào chính đán một ngày cũng không nghỉ ngơi, ngay cả những dân phu cũng không bằng sao?
- Nhưng bức làm quá gấp, bọn họ ngược lại sẽ xuất công không xuất lực.
Không đợi Trương Liêu nói xong, Tào Tháo liền xua tay đã cắt đứt lời của y, hỏi:
- Ta muốn biết, dân phu đã chết bao nhiêu người?
Trương Liêu do dự một chút, thấp giọng nói:
- Trước sau đã chết bảy người.
- Tốt lắm, mới chết bảy người, phỏng chừng bảy người này cũng là chết bệnh a! Khó trách dùng bốn năm tháng, ngay cả tường thành cũng mới xuất hiện một cái bóng. Ta thấy cũng không cần sửa, rút quân đi Thọ Xuân, đem Hợp Phì trực tiếp tặng cho quân Hán, một dân phu đều không cần chết, điều này cũng làm thỏa mãn ý yêu dân của ngươi. Trương tướng quân, ngươi nói có đúng hay không?
Tào Tháo như cười như không nhìn chăm chú vào Trương Liêu.
Trương Liêu nghe ra bất mãn nghiêm trọng trong giọng nói Tào Tháo, y vội vàng quỳ xuống thỉnh tội:
- Ty chức phụ Ngụy công phó thác, ty chức nguyện gánh vác hết thảy chịu tội.
Bên cạnh Trình Dục thấy Trương Liêu không thông thời thế, không khỏi khẩn trương trong lòng. Ngụy công bất mãn với tiến độ quá chậm, vậy Trương Liêu nên trả lời làm cách nào đề cao tiến độ, đây mới là nói giải quyết vấn đề. Lúc này, y còn muốn lĩnh tội, chẳng phải là càng làm cho Ngụy công tức giận?
Trình Dục thấy sắc mặt của Tào Tháo càng thêm âm trầm, hiển nhiên là muốn phát tác rồi, vội vàng khuyên nhủ:
- Xin Ngụy công bớt giận, vi thần cảm thấy Văn Viễn cũng biết sự tình liên quan trọng đại, trong lòng cũng tự lập kế hoạch, sẽ không ảnh hưởng đến đại cục Hợp Phì, Ngụy công không ngại để Văn Viễn nói xong.
Một phen nói này của Trình Dục đã nhắc nhở Tào Tháo, nếu Trương Liêu là chủ tướng Hợp Phì, như vậy toàn bộ chiến cuộc Hợp Phì liền ứng với do Trương Liêu toàn quyền phụ trách, lấy Trương Liêu văn thao vũ lược, sao y có thể sẽ không biết thế cục gấp gáp, có lẽ y thật có phương án của mình. Nghĩ vậy, sắc mặt Tào Tháo hơi dịu đi, lại hỏi:
- Vậy ngươi nói một chút xem, ngươi cam đoan đại cục Hợp Phì không bị ảnh hưởng như thế nào?
Trương Liêu cảm kích liếc mắt nhìn Trình Dục một cái, lại trầm giọng nói:
- Ty chức ở Sài Tang và Lư Giang đều có phái mật thám, chặt chẽ chú ý động tĩnh của quân Hán. Ty chức cho rằng, cuộc chiến Hợp Phì là chiến cuộc quan hệ đến đại thế thiên hạ, quân Hán tuyệt sẽ không khinh suất xuất binh, nhất định phải làm tốt chuẩn bị đầy đủ. Nhất là thuyền lương thảo và vật tư chiến lược, nhất định phải dự bị từ trước đó. Chỉ là thời gian chuẩn bị chiến đấu sẽ không ít hơn ba tháng, cho nên ty chức liền lấy ba tháng làm hạn định. Ty chức có thể cam đoan một tháng sau tường thành sẽ xây dựng hoàn thành, lại thêm nửa tháng để làm nguội chắc chắn.
- Nhưng tiến độ của ngươi bây giờ, một tháng có thể hoàn thành sao? Ta rất hoài nghi.
- Khởi bẩm Ngụy công, bởi vì bây giờ là cuối đông, thời tiết rét lạnh, trong đất còn có băng kết, một khi hiện tại đầm đất, đầu xuân sau nước đá hòa tan, đất đã đầm ban đầu sẽ bị sụp, ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự chắc chắn của tường thành. Cho nên ty chức lựa chọn phương án trước tiên là tiếp liệu, đồng bộ chuẩn bị công sự phòng ngự, đến tháng hai đầu xuân, lập tức khởi công xây dựng. Bởi vì chuẩn bị đầy đủ, đến lúc đó chỉ cần một tháng là được hoàn công.
Những lời này của Trương Liêu khiến sắc mặt Tào Tháo dịu đi rất nhiều, suy nghĩ tỉ mỉ một chút, đúng là đạo lý này, đây gọi là ngồi mài đao cũng không làm mất kỹ thuật đốn củi, lão lại hỏi:
- Vậy máy bắn đá và vũ khí phòng ngự tiến độ hiện tại như thế nào?
- Hồi bẩm Ngụy công, tám mươi máy bắn đá đã toàn bộ chế tác hoàn thành vào tháng trước, chỉ đợi cuối cùng trang bị lên thành.
Lúc này, Tào Tháo cũng cảm giác mình vừa rồi quá nghiêm khắc với Trương Liêu, trong lòng lão có chút áy náy, giọng điệu càng thêm dịu đi nói:
- Văn Viễn, ta chỉ hy vọng ngươi hiểu một chút, chiến sự Hợp Phì lần này liên quan trọng đại, một khi quân Hán một bước đột phá cửa này, ván cờ thiên hạ của hắn liền bố trí hoàn thành, chiến lược của chúng ta cũng gặp phải bị động rất lớn. Văn Viễn, một trận chiến này chúng ta thua không nổi a!
Trương Liêu yên lặng gật gật đầu, Tào Tháo cũng không nói thêm nữa, vỗ vỗ bờ vai của Trương Liêu, xoay người xuống thành. Trương Liêu nhìn bóng dáng Tào Tháo đi xa, giờ khắc này y cũng cảm giác được áp lực cực lớn.
Sáng sớm ngày kế, Tào Tháo rời khỏi Hợp Phì, đi thuyền tới Thọ Xuân thị sát. Từ Hợp Phì đi tới Thọ Xuân chủ yếu là thông qua Phì Thủy, bởi vì Phì Thủy bị bùn ứ đọng, đường sông rất hẹp, chỉ chiến thuyền năm trăm thạch có thể chạy. Vì tăng mạnh liên hệ giữa Thọ Xuân và Hợp Phì, Trương Liêu lại thu thập mấy vạn dân phu tốn thời gian ba tháng, khơi thông hai trăm dặm đường sông, khiến Phì Thủy đã có thể làm chạy thuyền hàng ngàn thạch, nhanh chóng vận chuyển vật tư từ Thọ Xuân đến Hợp Phì.
Tào Tháo đứng ở trên thuyền lớn, khoanh tay nhìn núi xanh mơ hồ hai bờ sông, nước biếc lấp lánh, mặc dù vẫn là cuối mùa đông, nhưng trong không khí đã có một tia ấm áp. Tào Tháo không khỏi rất là tán thưởng, quay đầu cười nói với Trình Dục:
- Phong cảnh Giang Hoài như vẽ, quả thật nếu so với phương bắc càng thêm xinh đẹp tuyệt trần, đáng tiếc dân số quá ít, nếu lại cho ta mười năm, ta sẽ mạnh mẽ di dân tới Giang Hoài, khiến Giang Hoài trở thành kho lúa dồi dào của Ngụy Quốc.
Trình Dục khẽ cười nói:
- Chỉ cần lúc này đây chúng ta có thể đánh bại quân Hán, Ngụy công liền có cơ hội kinh lược Giang Hoài, ta thấy không cần mười năm, năm năm có thể hoàn thành tâm nguyện của Ngụy công.
Tào Tháo gật gật đầu, lại hỏi:
- Trọng Đức cho là lần này ta có thể đánh bại Lưu Cảnh không?
- Ngụy công, sự do người làm, chỉ cần Ngụy công chuẩn bị chiến tranh đầy đủ, cũng từ đại cục mà bố trí, cũng kiên trì bền bỉ, ta tin tưởng chúng ta nhất định có thể lấy được thắng lợi của cuộc chiến Hợp Phì.
Tào Tháo nghe ra trong lời nói của Trình Dục có chuyện, y chưa bao giờ đề cập đến bố trí đại cục, hôm nay lại phá lệ đề xuất, thuyết minh lòng Trình Dục có chút suy nghĩ, Tào Tháo liền cười nói:
- Cái gì gọi là đại cục, ta nguyện ý nghe quân sư nói chuyện.
Trình Dục không chút hoang mang nói:
- Mấy tháng này ty chức luôn luôn suy tư, năm trước Ngụy công đi tới Giang Đông hội minh với Tôn Quyền, nhưng Lưu Cảnh cũng đi theo tới đó, đây là vì sao? Chẳng lẽ liền chỉ là vì tranh đoạt Đại Kiều với Ngụy công sao?
- Đương nhiên không phải!
Tào Tháo thản nhiên cười nói:
- Lưu Cảnh vốn không phải là một người háo sắc, hắn có được Đại Kiều chỉ là thích gặp lúc đó, cũng không phải hắn cố ý đi tranh đoạt.
- Ngụy công nói đúng, vậy vì sao hắn đi Giang Đông, Ngụy công nghĩ tới chưa?
Tào Tháo trầm ngâm nửa ngày nói:
- Ta cảm thấy mục đích thực sự của hắn là vì phá hư ta cùng với Tôn Quyền kết minh.
- Không hề sai chút nào, hắn chính là vì phá hư Ngụy công và Tôn Quyền kết minh, về sau ta mới nghĩ thông suốt, bao gồm việc hắn đem Lục Tốn thả lại Ngô Quận, cùng với hỏa thiêu chiến thuyền Giang Bắc, đều là hắn mưu tính sâu xa, toàn bộ vì làm chuẩn bị cho chiến dịch Hợp Phì.
Trong mắt Tào Tháo tinh quang chớp động, dừng ở Trình Dục hỏi:
- Trọng Đức, chỉ giáo cho?
Trình Dục khẽ thở dài một cái nói:
- Mùa thu năm ngoái, tật lưng của Tuân lệnh quân tái phát, bất hạnh chết bệnh, ta đại diện Ngụy công đến Dĩnh Xuyên vội về chịu tang, vừa lúc gặp Tuân Du. Ta cùng với y nói chuyện thật lâu sau, khẩn cầu y xem ở việc Ngụy công đối xử tử tế y nhiều năm, rời núi tiếp tục hiệu lực vì Ngụy công.
Tuân Du từ sau khi được Lưu Cảnh thả lại Nghiệp Đô, liền không quá nguyện ý tham dự quân sự. Tào Tháo cũng bởi vì việc Tuân Úc còn bất mãn đối với y, liền phái Tuân Du đi Hứa Xương đảm nhiệm chức quan nhàn tản. Không lâu sau, Tuân Du lợi dụng lấy cớ hồi hương dưỡng bệnh, trở về với quê cũ đóng cửa đọc sách, không hỏi chính sự.
Trong lòng Tào Tháo mặc dù có chút hối hận, tuy nhiên khiến lão nói xin lỗi với Tuân Du, cũng là vạn không thể, lúc này nghe Trình Dục nói tới Tuân Du, Tào Tháo liền hỏi:
- Y nói như thế nào?
- Y không nói gì, cũng không tỏ thái độ, tuy nhiên ở trước khi ta xuất phát đến Hợp Phì, lại nhận được của y một phong thư.
Trình Dục lấy thư của Tuân Du ra, đưa cho Tào Tháo, Tào Tháo lại gặp được chữ viết quen thuộc, trong lòng cũng hơi có chút cảm khái. Lão mở thư ra, đã thấy trong thư chỉ viết một câu: “Hợp tung liên hoành, thiên hạ phân ba”.
Tào Tháo nhướn mày:
- Đây là ý gì?
- Vi thần dọc theo đường đi vẫn đang suy nghĩ thâm ý những lời này của Tuân Du, cho đến đêm qua, ta mới rốt cục hiểu được, Lưu Cảnh phát động chiến dịch Hợp Phì, tuyệt sẽ không vì tấn công Trung Nguyên. Trước khi Lưu Cảnh tấn công Trung Nguyên, nhất định sẽ lấy Tịnh Châu trước, rồi công Lạc Dương, cuối cùng mới có thể xuất binh Hợp Phì. Hiện tại Lưu Cảnh trước khi đánh Tịnh Châu liền vội vàng phát động cuộc chiến Hợp Phì. Lại liên hệ với việc trước đó hắn phá hư liên hợp Ngụy Ngô, cho nên vi thần dám khẳng định, mục đích thực sự của việc Lưu Cảnh phát động cuộc chiến Hợp Phì, không phải là vì tấn công Trung Nguyên, mà là vì cướp lấy Giang Đông.
......
Đề xuất Tiên Hiệp: Linh Vũ Thiên Hạ