Chương 1018: Mưu kế của Trương Liêu

Chương 1018: Mưu kế của Trương Liêu

- Ý của Trọng Đức là Lưu Cảnh muốn thống nhất phương nam trước?

Tào Tháo đã hơi hiểu ý của Trình Dục.

Trình Dục gật gật đầu:

- Nhất định là như thế. Lưu Cảnh muốn tiêu diệt Giang Đông không khó, nhưng hắn rất kiêng kỵ quân Tào chi viện cho Giang Đông ở giới tuyến Kinh Châu. Một khi Tôn Tào liên kết, quân Hán tiến công Giang Đông, quân Tào liền xua quân tiến công Kinh Châu, quân Hán sẽ không thể hồi binh cứu viện Kinh Châu được. Nhưng nếu như quân Hán nắm được vị trí chiến lược Hợp Phì này trong tay, sẽ khiến cho chúng ta không thể bố trí nhiều quân đội ở Tiếu Quận và Từ Châu. Do đó sẽ không thể mưu đồ Kinh Châu nữa. Quân Hán có thể bình tĩnh ung dung tiến binh Giang Đông, thống nhất phương nam.

Cuối cùng Tào Tháo đã bừng tỉnh ngộ, bản thân lão cũng là người có hùng tài đại lược. Chỉ có điều, bởi vì gần đây lão lo lắng chuyện lập thế tử, tinh lực bị phân tán, cho nên mới không thể nhìn thấu điều này. Mà nhờ Trình Dục vạch ra điểm mấu chốt, mới giúp cho mê lộ trước mắt Tào Tháo được mở ra.

Kỳ thực, sau khi Lưu Cảnh công hạ Trường An, hắn đã áp dụng thế thủ ở phương bắc, bao gồm cả việc Hung Nô kết minh với hắn, lại còn nguyện ý kết thông gia với hắn, không ngừng bày tỏ thiện ý. Tất cả những điều này đều nói rõ rằng Lưu Cảnh không muốn phát động chiến tranh ở phương bắc, tiến thêm một bước sẽ phá hỏng kinh tế phương bắc vốn dĩ đã suy sụp.

Chỉ tiếc rằng Tào Tháo không nhìn thấu được điều này, lúc lão vẫn đang lo lắng việc Lưu Cảnh sắp tiến công Lạc Dương, chiến lược của Lưu Cảnh đã lẳng lặng dời về phía nam, chuyển đến Hợp Phì. Tuân Du cũng nhìn ra điều này, cho nên y mới viết ra "Hợp tung liên hoành, thiên hạ tam phân". Kỳ thực là đang nhắc nhở Tào Tháo, bảo toàn tầm quan trọng của Giang Đông.

Một khi Lưu Cảnh diệt được Giang Đông và Giao Châu, thống nhất phương nam, hắn sẽ không còn hậu họa, sau đó sẽ từ phía tây và phía nam tiến hành chiến lược bao vây đối với Ngụy Quốc, tiêu diệt Ngụy Quốc, thống nhất thiên hạ, cũng không phải là không thể.

Nghĩ thông suốt điều này, Tào Tháo thở dài, nói:

- Xem ra trận chiến Hợp Phì tuyệt không phải là cuộc chiến giữa Tào Lưu.

Trình Dục cười nói:

- Nếu Ngụy Công cũng đã hiểu được điều này, vậy chúng thần cần phải kéo Tôn Quyền vào, tiếp tục bàn bạc cho xong minh ước năm ngoái vẫn chưa hoàn thành. Nếu như Ngụy Công không phản đối, vi thần nguyện ý thay mặt Ngụy Công đi sứ Giang Đông.

Tào Tháo trầm ngâm một chút, nói:

- Minh ước năm ngoái sở dĩ không đàm phán thành công, mấu chốt là do Tôn Quyền e ngại Lưu Cảnh, không tin tưởng chúng ta. Chúng ta phải khiến cho Tôn Quyền tin tưởng chúng ta mới được, nếu không cho dù là ta có đến Giang Đông lần nữa, cũng chưa chắc đàm phán thành công.

Trình Dục mỉm cười:

- Lúc trước khác, bây giờ khác. Nhược bằng Tôn Quyền biết Lưu Cảnh muốn tiêu diệt Giang Đông trước, chỉ sợ y còn tích cực hơn Ngụy Công. Nếu Ngụy Công thật sự không yên tâm, thần cũng có một kế sách, có thể hai bút cùng vẽ, tạo lòng tin đối với Tôn Quyền, sau cùng mới thúc đẩy Ngụy Ngô liên minh.

Nói xong, Trình Dục nói khẽ vào tai Tào Tháo mấy câu, Tào Tháo gật gật đầu:

- Kế sách Đông Ngô không thành vấn đề, mấu chốt là bên Lư Giang, chúng ta còn cơ hội không?

- Vi thần tin rằng Văn Viễn tuyệt sẽ không khiến cho Ngụy Công thất vọng.

Tào Tháo trầm tư thật lâu, rốt cục đã hạ quyết tâm. Nếu quyết định đánh cược với quân Hán một lần, lão không thể bó tay bó chân:

- Được rồi! Ta sẽ hạ lệnh cho Văn Viễn.

Tào Tháo bố trí mười vạn trọng binh ở Hợp Phì, chủ yếu phân bố ở hai tòa thành Hợp Phì và Thọ Xuân. Trong đó Thọ Xuân là phụ, do Phó tướng Mãn Sủng chỉ huy ba vạn quân trấn thủ, còn Hợp Phì làm chính, do Chủ soái Trương Liệu đích thân chỉ huy bảy vạn đại quân trấn thủ.

Trên phương diện tướng lĩnh, ngoại trừ Phó tướng Mãn Sủng trấn thủ Thọ Xuân ra, Tào Tháo lại bổ nhiệm Tang Bá và Vu Cấm làm Phó tướng cho Trương Liêu, còn có Mưu sỹ Tân Tỳ và Tư mã Tưởng Tế, có thể nói là văn công vũ lược, bổ khuyết cho nhau.

Mặc dù đợt thị sát Hợp Phì của Tào Tháo vừa chấm dứt, hẳn là lúc mọi người thở phào nhẹ nhõm, nhưng Tào Tháo lập tức đưa ra một quân lệnh, lại khiến cho mọi người trở nên khẩn trương.

Trên đại sảnh, Trương Liêu chậm rãi nói với mọi người:

- Ngụy Công đã quyết định kết minh với Tôn Quyền, bắt tay vào trận kịch chiến Hợp Phì với quân Hán. Đây là một cuộc đọ sức liên quan đến toàn bộ đại cục. Sáng sớm nay Ngụy Công đã phát ra quân lệnh, lệnh cho chúng ta đoạt lấy Nhu Tu Khẩu, tiến binh Vu Hồ. Mọi người thương nghị một chút, trận này chúng ta phải đánh như thế nào?

Trong đại sảnh hoàn toàn yên tĩnh. Tin tức này đến quá đột ngột, tất cả mọi người chưa chuẩn bị tư tưởng, nhất thời không phản bác được. Trương Liêu cũng hiểu được điều này, liền cười nói với mọi người:

- Ta biết rằng mọi người chưa chuẩn bị, tuy nhiên ta có một suy nghĩ, là phương án mà ta vẫn mãi cân nhắc trong ba tháng qua. Chỉ có điều, không có mệnh lệnh của Ngụy Công, ta không dám thực thi. Hiện tại đã hợp với yêu cầu của Ngụy Công, có lẽ đây là một cơ hội.

Mưu sỹ Tân Tỳ liền gật gật đầu:

- Nguyện lắng nghe kế sách của Văn Viễn.

Trương Liêu sai người treo một tấm bản đồ dài rộng một trượng, y dùng thanh gỗ chỉ lên mấy cái vòng tròn đỏ trên bản đồ, nói:

- Những vòng tròn đỏ này là điểm trú binh của quân Hán. Trong đó Hoàn Khẩu có ba vạn quân, do lão tướng Hoàng Trung trấn thủ; Nhu Tu Khẩu có năm ngàn quân, ba trăm chiếnt huyền, do Đại tướng Lâu Phát chỉ huy; Lật Khẩu bên kia bờ Vu Hồ có hai ngàn quân, một trăm năm mươi chiến thuyền. Ngoài ra ở huyện Nam Lăng giữa huyện Hoàn và Nhu Tu Khẩu có năm ngàn quân chiếm đóng. Tổng binh lực vào khoảng bốn vạn hai ngàn người. Mà chúng ta lại có mười vạn đại quân, binh lực hơn xa đối phương, chỉ tiếc là thủy quân không đủ.

- Văn Viễn muốn đọ sức với thủy quân quân Hán sao?

Vu Cấm không kìm nổi, đã ngắt ngang lời giới thiệu của Trương Liêu.

Trương Liêu lắc lắc đầu:

- Ta chỉ giới thiệu một chút về binh lực của hai bên. Ta cần thuyền không phải là để đánh thủy chiến với quân Hán, mà là để hoàn thành công tác chuẩn bị chiến tranh. Hiện tại, đa số lương thảo vật tư vẫn còn cất giữ ở Thọ Xuân. Mặc dù đã khơi thông đường sông, nhưng thuyền chở hàng của chúng ta không đến năm mươi chiếc, thuyền trên ngàn thạch chỉ có mười chiếc, hơn nữa lại vô cùng cũ kỹ. Dựa vào chút thuyền ấy mà muốn hoàn thành công tác chuẩn bị chiến tranh hầu như là không thể. Vốn dĩ ta định mua thuyền dân từ Giang Đông, nhưng Trường Giang bị quân Hán phong tỏa, thuyền không qua được, chỉ cần chiến thuyền quân Hán ở Vu Hồ là có thể diệt sạch chúng ta. Đây cũng là nguyên nhân chủ yếu mà quân Hán đặc biệt không sợ sệt, cho nên phải hoàn thành nhiệm vụ chuẩn bị chiến tranh của Ngụy Công. Mấu chốt là phải đóng được thuyền.

Mọi người đều trầm tư, nhưng không ai hiểu ý đồ của Trương Liêu. Lúc này, Trương Liêu thấy Tưởng Tế có vẻ hiểu được một chút, liền cười nói:

- Tưởng tư mã nghĩ sao?

Tưởng Tế đã từng làm Biệt giá Dương Châu, Thái thú Đan Dương, làm quan trường kỳ ở Giang Nam, quen thuộc tình hình hai bờ Trường Giang như lòng bàn tay. Trương Liêu đề cập đến thuyền, y bỗng dưng nghĩ đến một chỗ. Tưởng Tế liền cười nói:

- Lẽ nào Văn Viễn đang chú ý vào thuyền dân của Kinh Châu?

Trương Liêu cười to:

- Tưởng tư mã không hổ là tinh thông Giang Nam, một câu đã nói đúng chỗ quan trọng. Phương án của ta chính là cướp lấy thuyền dân của Kinh Châu.

Trương Liêu cầm thanh gỗ chỉ về Lịch Dương ở mặt đông, nói với mọi người:

- Lịch Dương là nơi có quặng sắt chất lượng tốt. Lúc trước, Đào gia đã mua ba quặng sắt lớn ở Lịch Dương, sau đó lại chuyển giao cho quan phủ Kinh Châu. Hàng năm, Kinh Châu đều từ Kinh Châu vận chuyển đi một lượng lớn quặng sắt. Ta đã phái người thăm dò, ở Lịch Dương có gần năm trăm thuyền vận chuyển sắt, đều là thuyền lớn trên ngàn thạch. Chờ đến đầu mùa xuân, trời đổi gió, những con thuyền này sẽ bắt đầu vận chuyển khoáng thạch. Chúng ta hoàn toàn có thể cướp lấy những con thuyền này, sau đó dùng sức người đưa đoàn thuyền nam hạ, trở về Hợp Phì.

Mưu sỹ Tân Tỳ liền tiếp lời, cười nói:

- Nếu là như vậy, chỉ e là vẫn phải xuất binh quy mô lớn đến Nhu Tu Khẩu mới được.

- Tiên sinh nói rất đúng! Không đoạt được Nhu Tu Khẩu, thuyền chở quặng cũng không có cách nào trở về Hợp Phì nhanh chóng được. Nhưng xuất binh Nhu Tu Khẩu là hư, tiến công Lịch Dương là thực. Hư thực kết hợp, có thể hoàn thành trọng trách mà Ngụy Công phó trách.

Lúc này, Tang Bá đã trầm mặc rất lâu lại nói:

- Thành Hợp Phì của chúng ta chưa cải tạo xong, chúng ta xuất binh quy mô như thế, có thể sẽ làm bùng phát chiến dịch sớm hơn dự định. Đô đốc đã cân nhắc nguy cơ này chưa?

- Đương nhiên là ta đã cân nhắc rồi.

Trương Liêu liếc nhìn Tang Bá, thấy trong mắt y có vẻ lo lắng, liền cười giải thích:

- Chỉ từ cuộc chiến Hợp Phì mà nói, hành động xuất binh Nhu Tu Khẩu của chúng ta có thể nói là không có chút ý nghĩa nào, sẽ chỉ cho quân Hán cái cớ để phát động chiến dịch Hợp Phì. Nhưng bởi vì lý do đó mà Hoàng Trung sẽ phát động cuộc chiến Hợp Phì hay sao? Ta thấy là tuyệt đối sẽ không. Hoàng Trung là Thượng tướng đứng đầu quân Hán, lão làm sao mà không biết ý đồ chiến lược của Lưu Cảnh, làm sao mà không biết tầm quan trọng của việc phát động cuộc chiến Hợp Phì?

- Dưới tình hình như vậy, nếu lão gấp gáp ứng chiến, ngược lại sẽ phá hư bố trí chiến dịch của Lưu Cảnh, tạo thành ảnh hưởng khó có có thể lường trước được đối với cuộc chiến Hợp Phì. Cho nên, lấy sự cẩn thận của Hoàng Trung, lão ắt sẽ thu binh lực lại trước, để giảm bớt tổn thất, đồng thời khẩn cấp báo cáo với Lưu Cảnh. Chuyến này, ít nhất phải mất thời gian một tháng, mà cái Ngụy Công muốn chính là thời gian và sự rút lui của quân Hán.

Vu Cấm và Tang Bá đều gật gật đầu, tán thành phân tích của Trương Liêu. Tân Tỳ vuốt râu thở dài:

- Mưu tính sâu xa của Văn Viễn, đến cả Mưu sỹ như ta cũng tự hổ thẹn không bằng.

Trương Liêu thấy mọi người không phản đối nữa, liền quyết đoán nói:

- Nếu không có ai phản đối, chúng ta cứ dựa theo sách lược này mà chấp hành!

Từ Hợp Phì đến Lịch Dương khoảng hơn ba trăm dặm, địa hình chủ yếu là bình nguyên, trong đó lại xen lẫn mấy ngọn đồi núi. Núi không cao, được bao trùm bởi những cánh rừng rộng lớn. Những vùng núi nổi tiếng như Bao Thiện Sơn, Hàm Sơn, vân vân. Quan ải trứ danh như Chiêu Quan, Ngũ Tử Tư đã một đêm bạc đầu ở đây. Đồng thời, Chiêu Quan cũng là giới quan của Ngụy Quốc và Đông Ngô.

Tang Bá chỉ huy một vạn tinh binh, đi một mạch suốt đêm về phía Chiêu Quan. Y không lo lắng sẽ xảy ra kịch chiến với quân Giang Đông. Chủ yếu là lo Chiêu Quan sẽ châm lửa hiệu, kinh động đến thuyền chở quặng đang thả neo ở huyện Lịch Dương. Nếu như mấy trăm con thuyền chở quặng này trốn vào Trường Giang, bọn họ sẽ gặp tình cảnh kiếm củi ba năm thiêu một giờ.

Cho nên đoạt lấy Chiêu Quan đã trở thành mấu chốt của toàn bộ hành động. Một khi đoạt được Chiêu Quan, bọn họ liền có thể vượt qua các phong hỏa đài khác, xông thẳng đến huyện Lịch Dương. Mà Chiêu Quan lại là ngưỡng cửa đầu tiên mà bọn họ không thể luồn lách qua được.

Đương nhiên, Chiêu Quan không thể dùng cách cứng rắn để đoạt, chỉ có thể dùng kế. May mà quân Tào đang giằng co với quân Hán ở Hợp Phì, nên quân Giang Đông nằm mơ cũng không ngờ quân Tào sẽ đánh úp Chiêu Quan. Đây là chỗ có lợi nhất trong việc đoạt lấy Chiêu Quan.

Hoàng hôn, một thương đội đang tất tả đi về phía Chiêu Quan. Đây là một thương đội nhỏ, mấy mươi con la chở ba trăm thạch muối, chỉ có bảy tám người, do một người trung niên dẫn đầu. Trời đã sắp tối, bọn họ dĩ nhiên là đang lo chỗ trú chân, vội vàng chạy đến Chiêu Quan.

Lúc này, Chiêu Quan vẫn chưa đóng cổng, mười mấy binh sỹ Giang Đông đang đứng trước quan ải kiểm tra khác qua đường và người buôn bán. Lúc đội la đi đến trước quan ải, lập tức bị binh sỹ chặn lại:

- Đứng lại!

Một tên Thập trưởng đi lên trước, liếc nhìn đội la, hỏi:

- Từ đâu đến, vận chuyển hàng hóa gì?

- Chúng tôi từ Thọ Xuân đến, vận chuyển một ít muối, buôn bán nhỏ thôi, xin quân gia hãy cho qua.

Nói xong, người đàn ông trung niên liền lấy ra một tờ giấy phép đưa cho Thập trưởng. Đây là do quan phủ Thọ Xuân viết, chứng minh muối mà bọn họ buôn bán là muối quan hợp pháp. Trên thực tế, Hán mạt hỗn loạn, muối quan muối lậu sớm đã không phân biệt được. Chỉ có điều, có được giấy phép, là có thể chính thức đi qua quan ải, ít phải chịu sự khó dễ.

Gã Thập trưởng tuy không biết chữ, nhưng gã nhận ra quan ấn ở phía sau, gã gật gật đầu:

- Đã có giấy phép, vậy thì mất ít tiền lộ phí hơn một chút, năm mươi tiền.

Thương đội đi qua quan ải phải trả tiền, đây là quy củ của các nơi trong thiên hạ, Chiêu Quan cũng không ngoại lệ. Người trung niển đương nhiên là cũng biết, y lập tức lấy ra một túi tiền, đếm sáu mươi miếng đưa cho gã Thập trưởng. Gã Thập trưởng thấy y rất hiểu quy củ, lại là tiền Giang Hạ, lập tức mỉm cười, vung tay:

- Cho đi!

Thương đội rất nhanh đã vào Chiêu Quan, nhưng không vội vã rời đi, mà tìm một lữ xá trong Chiêu Quan. Trời sắp tối rồi, bọn họ nhất định phải qua đêm trong Chiêu Quan.

Mọi người dỡ hàng xuống.tiểu nhị dắt la đi cho ăn. Người đàn ông trung niên đi vào một căn phòng, lập tức xé chòm râu và lông mày giả, để lộ ra một khuôn mặt đằng đằng sát khí. Người đàn ông trung niên nọ chính là do Tang Ba giả dạng.

Đề xuất Voz: Bạn gái tôi lớp 8
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN