Chương 1020: Hợp tung liên hoành (hạ)

Chương 1020: Hợp tung liên hoành (hạ)

Trình Dục cười cười, nói:

- Ngô Hầu nhất định phải hỏi tại hạ căn cứ vào đâu, quả thật tại hạ không lấy ra được. Nhưng tại hạ không ngại nói cho chư vị biết, nếu như Lưu Cảnh chỉ là vì mưu đồ Trung Nguyên, thì hiện tại ít nhất là quân Hán có thể xuất binh từ ba mặt Đồng Quan, Nam Dương và Nhữ Nam, giáp công Trung Nguyên, hoàn toàn không cần phải đoạt Hợp Phì. Điều này nói rõ mục đích thật sự của Lưu Cảnh khi tấn công Hợp Phì thật sự không phải là Trung Nguyên, mà là có mưu đồ khác. Như vậy, sẽ là nơi nào?

Trình Dục phỏng đoán hợp tình hợp lý, hoàn toàn nói rõ ràng. Trong đại đường hoàn toàn yên tĩnh. Một lúc lâu sau, Tôn Quyền mới chậm rãi nói:

- Mời Trình quân sư hãy đi nghỉ ngơi trước, để ta suy nghĩ thêm một chút.

Trình Dục biết Tôn Quyền muốn thương lượng cùng mọi người. Tuy rằng mình vẫn chưa nói ra mục đích của chuyến này, nhưng y tin rằng trong lòng Tôn Quyền hiểu rõ, không cần y bổ sung thêm cái gì. Trình Dục liền đứng dậy thi lễ, được Thị lang Thiết Tống hộ tống, bước nhanh ra khởi Nghị sự đường.

Đợi Trình Dục rời khỏi, Tôn Quyền mới thở dài, nói với mọi người:

- Các vị nói thử ý kiến của mình đi!

Bộ Chất đứng dậy thi lễ, nói:

- Khởi bẩm Ngô Hầu. Mục đích Trình Dục đến đây, là hy vọng chúng ta liên thủ với quân Tào đối kháng với quân Hán, đặc biệt là hy vọng chúng ta cũng tham gia cuộc chiến Hợp Phì. Ý kiến của vi thần là Giang Đông nên tọa sơn quan hổ đấu, để cho Lưu Cảnh và Tào Tháo lưỡng bại câu thương.

- Nếu quân Hán đánh thắng quân Tào thì làm thế nào?

Tôn Quyền lo âu bất an, nói:

- Hiện tại ta rất lo về lời nói của Trình Dục. Quân Hán đoạt Hợp Phì là vì mưu đồ Giang Đông. Rốt cuộc chuyện này là do Tào Tháo rung cây nhát khỉ, hay là chuyện xác thực?

- Ngô Hầu không cần lo lắng quá mức. Hiện tại quân Hán định đô Trường An đã trở thành kết cục đã định. Bước tiếp theo của quân Hán hoặc sẽ là tấn công Tịnh Châu, hoặc là sẽ đoạt lấy Lạc Dương, thành lập Trường An trở thành khu vực đệm, khả năng tấn công Giang Đông không lớn. Tào Tháo muốn kéo chúng ta vào chiến hỏa Hợp Phì. Ngô Hầu tuyệt không thể để hoa ngôn xảo ngữ của Trình Dục làm mờ mắt.

Một lời nói của Bộ Chất đều khiến rất nhiều người đều gật đầu tán thành. Gia Cát Cẩn vuốt râu nói:

- Tử Sơn nói không sai. Nếu như kết minh cùng Tào Tháo, bị lôi vào trong chiến dịch Hợp Phì. Ngược lại sẽ bị Lưu Cảnh tìm được cái cớ tiến công Giang Đông. Trong chuyện này, chúng ta nhất định phải cẩn thận hành sự mới được.

Mọi người đều phát biểu ý kiến của mình, có người tán thành, có người phản đối. Lúc này, Tôn Quyền thấy Trương Chiêu vẫn trầm mặc, liền hỏi Trương Chiêu:

- Ý kiến của Tử Bố thì thế nào?

Vừa dứt lời, không đợi Trương Chiêu trả lời, một tên thị vệ ở dưới liền bẩm báo:

- Khởi bẩm Ngô Hầu, Giang Bắc có tình báo khẩn cấp!

- Trình lên đây!

Một tên thị vệ vội vã đi vào, mang tình báo trình lên. Tôn Quyền mở ra đọc một lần, kinh ngạc nói với mọi người:

- Quân Tào đột kích bến thuyền Lịch Dương, thu được hơn bốn ngàn thuyền quặng Kinh Châu. Trương Liêu dẫn đại quân mãnh công Nhu Tu Khẩu, quân Hán ở Nhu Tu Khẩu không địch lại, liên tiếp bại lui. Hiện tại quân Tào đã chiếm lĩnh được Nhu Tu Khẩu.

Tin tức này khiến cho mọi người xì xào bàn tán. Trong lòng Tôn Quyền lung lay. Lúc này y bỗng thấy Trương Chiêu đưa mắt liếc nhìn mình một cái. Tôn Quyền hiểu ý, liền đứng dậy nói với mọi người:

- Buổi thương nghị sáng nay tạm thời đến đây, buổi chiều lại tiếp tục.

Tôn Quyền rời khỏi Nghị sự đường, quay về quan phòng của mình. Vừa bước vào gian phòng, Trương Chiêu liền đi vào theo. Tôn Quyền ngồi xuống, cười nói:

- Hôm nay vì sao Tử Bố không tỏ thái độ?

- Chỉ sợ thái độ của thần sẽ làm cho Ngô Hầu thất vọng.

- Ta không sợ thất vọng, ta chỉ sợ Tử Bố không tỏ thái độ.

Trương Chiêu trầm ngâm một lát liền nói:

- Kỳ thực lão thần đồng ý với lời nói của Trình Dục, sau khi Lưu Cảnh đoạt được Hợp Phì, ắt sẽ xua binh Giang Đông.

Tôn Quyền biết Trương Chiêu vẫn luôn mang địch ý đối với Lưu Cảnh. Bất luận là chủ chiến hay là phản đối nghị hòa, Trương Chiêu vẫn luôn là người tích cực dẫn đầu trong việc đối chọi với Kinh Châu. Vậy thì hôm nay lão tán thành thái độ của Trình Dục, trong việc này có bao nhiêu là do thành kiến của lão? Tôn Quyền không khỏi lâm vào trầm mặc.

Dường như Trương Chiêu hiểu được nỗi lo âu của Tôn Quyền, lão cười cười nói:

- Ngô Hầu, hôm nay lão thần không có thành kiến với Lưu Cảnh, mà hoàn toàn là chiếu theo sự việc. Trình Dục nói rất đúng. Nếu như Lưu Cảnh không lấy Quan Trung, vậy thì Hợp Phì quả thật là vô cùng quan trọng đối với hắn. Nhưng Lưu Cảnh đã có Quan Trung trong tay, từ Quan Trung hoàn toàn có thể đánh vào Tịnh Châu và Lạc Dương. Không phải là thần nói Hợp Phì không quan trọng, nhưng Hợp Phì kém hơn Tịnh Châu và Lạc Dương rất nhiều. Mà quân Hán phát động chiến dịch Hợp Phì trên đại quy mô, hao phí một số lượng lương thảo vật tư to lớn. Nếu như nói chỉ vỏn vẹn là đối phó Ngụy Quốc, vậy thì hoàn toàn không thể nào nói nổi.

Tôn Quyền khoanh tay đi đến trước cửa sổ, nhìn chăm chú vào bầu trời ngoài cửa sổ. Một lúc lâu sau, y thản nhiên nói:

- Quân sư nói tầm quan trọng của Hợp Phì còn kém hơn Tịnh Châu sao?

- Ít nhất thần cho rằng là vậy. Đoạt lấy Tịnh Châu và Thái Nguyên, thì Nghiệp Đô chấn động. Tào Tháo không thể không bị buộc phải dời đô về Hứa Xương. Mà khi đó lại tấn công Hợp Phì, hình thành xu thế bao vây bốn phía. Nếu thần là Lưu Cảnh, thần nhất định sẽ đoạt lấy Tịnh Châu trước.

Tâm tình của Tôn Quyền rất trầm trọng. Y không thể không thừa nhận Trương Chiêu nhìn nhận rất thấu triệt. Đối với Ngụy Quốc, tầm quan trọng của Hợp Phì thấp hơn Tịnh Châu nhiều.cl hao phí tài nguyên lớn như thế để tiến công Hợp Phì mà không phải Tịnh Châu, chỉ có thể là ý đồ mà Lưu Cảnh tấn công Hợp Phì không phải là Ngụy Quốc, mà là Giang Đông. Đúng như lời Trình Dục nói, Hợp Phì chính là một thanh đao trên đầu của Giang Đông. Một khi quân hán bố trí trọng binh và chiến thuyền ở Hợp Phì, bất cứ lúc nào cũng có thể ồ ạt tấn công Giang Đông.

Tuy rằng đã nghĩ thông suốt điều này, nhưng trong lòng Tôn Quyền vẫn có chút sợ hãi thực lực quân hán. Trương Chiêu ở chung với Tôn Quyền mười mấy năm, sao lại không rõ tâm tư của Tôn Quyền, lão lại mỉm cười, nói:

- Quân Tào đoạt lấy Nhu Tu Khẩu, cướp được hơn bốn trăm thuyền quặng, chính là báo cho Ngô Hầu biết, trận chiến này quân Tào dốc hết sức lực. Chỉ dựa vào thực lực của quân Tào, chỉ ngang cơ với quân Hán. Nếu như có thêm quân Giang Đông, vậy thì liên quân Tôn Tào có ít nhất bảy thành cơ hội chiến thắng. Thế lực của quân Hán lui về phía tây, chúng ta hoàn toàn có thể thừa cơ thu phục Ngô Quận, một lần nữa thống nhất Giang Đông. Khi đó kết cục của thiên hạ đã được ổn định ba phần.

Rốt cuộc thì Tôn Quyền cũng đã bị Trương Chiêu làm cho dao động, tuy nhiên sự tình trọng đại, y vẫn muốn xử lý cẩn thận, y liền nói:

- Tuy rằng mục đích Lưu Cảnh đoạt Hợp Phì rất có thể là nhằm vào Giang Đông, nhưng dù sao cũng chỉ là suy đoán, không có chứng cớ xác thực. Cứ để ta suy nghĩ cặn kẽ đi!

Trương Chiêu thận trọng từng bước, đã làm cho Tôn Quyền bị dao động, lão há có thể bỏ dở nửa chừng. Hơn nữa đòn sát thủ quan trọng nhất lão vẫn chưa sử dụng. Lúc này, Trương Chiêu thấy Tôn Quyền đã quên đi một việc mấu chốt nhất, liền mỉm cười nói:

- Ngô Hầu, sở dĩ lão thần nói lần này không có thành kiến đối với Lưu Cảnh, chính là vì có sự thật làm căn cứ. Chẳng lẽ Ngô Hầu đã quên việc Lưu Cảnh ủng hộ Tôn Thiệu rồi sao?

Câu nói này lập tức thức tỉnh Tôn Quyền, khiến cho Tôn Quyền như bừng tỉnh từ trong giấc mộng. Đây quả thật là chứng cứ lớn nhất. Nếu Lưu Cảnh không muốn khiến Giang Đông diệt vong, vậy hà cớ gì hắn phải ủng hộ Ngô Quận?

Nghĩ đến việc Lưu Cảnh ủng hộ Tôn Thiệu, Tôn Quyền lập tức hận đến nghiến răng nghiến lợi. Không sai, Lưu Cảnh hoàn toàn không để ý đến tình cảm thông gia giữa hai nhà Tôn Lưu, một lòng muốn phân liệt Giang Đông, sau đó tiêu diệt Giang Đông. Kỳ tâm khả tru (1). Như thế thì những lời của Trình Dục hoàn toàn có thể tin tưởng được.

(1) Kỳ tâm khả tru: Ý nói một người mặc dù tuy chưa thực hiện ý đồ, hoặc ý đồ thực hiện chưa xong, nhưng chỉ cần có ý nghĩ trong đầu, đều là đáng chết.

Thời khắc này, Tôn Quyền cuối cùng đã hạ quyết tâm, y trầm tư chốc lát lại nói:

- Ta muốn nói chuyện kỹ càng với Trình Dục một chút. Nếu được, ta hy vọng có thể nhanh chóng gặp mặt Tào Tháo một lần, song pháp giáp mặt ký kết minh ước.

Đề xuất Voz: Nữ tiếp viên
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN