Chương 1019: Hợp tung liên hoành (thượng)

Chương 1019: Hợp tung liên hoành (thượng)

Đêm xuống, Chiêu Quan đã yên tĩnh trở lại, trên đầu thành có mấy binh sỹ đang đi qua lại tuần tra. Trên con đường dài chưa đến trăm bước vắng lặng, chỉ có một tửu quán nhỏ thoáng truyền ra tiếng cười ha hả của những tửu khách.

Trong lữ xá của Tang Bá càng yên tĩnh hơn. Chưởng quầy và hai tên tiểu nhị đều đã bị giết chết, thi thể bị ném xuống giếng. Lữ xá đã bị Tang Bá và bảy tên thủ hạ khống chế.

Chiêu Quan rất nhỏ, chu vi tường thành chỉ có hơn bốn trăm bước, quân phòng thủ không đến trăm người. Ngoại trừ quân doanh và nhà kho ra, còn có mười mấy cửa hàng. Tất cả cửa hàng đều được xây nương vào tường thành. Mà lữ xá này nằm ở góc tây nam. Trên đầu lữ xá là cột khói hiệu đồ sộ sừng sững. Sở dĩ Tang Bá chọn ra lữ xá này trong ba lữ xá, chính là nhìn trúng vị trí của lữ xá.

Y dẫn mấy tên thủ hạ chạy vào hậu viện, đứng dựa vào tường thành. Một gốc cây nhãn cành lá tươi tốt che khuất bóng dáng của bọn họ. Tang Bá gật đầu với thủ hạ, thấp giọng ra lệnh:

- Lên!

Ba tên binh sỹ nhanh chóng trèo lên cây nhãn, mượn cây nhãn mà trèo lên trên, rất nhanh đã lên được tường thành. Lửa hiệu ở góc tây nam, chia làm ba tầng. Phía dưới là đình đài, có thể đi xuyên qua từ đây. Tầng thứ hai là phòng ở, cũng chính là chỗ nghỉ ngơi của binh sỹ trực gác. Tầng trên cùng chính là đài châm lửa, trên đó chất đầy cỏ khô.

Chiêu Quan đã nhiều năm không sử dụng, các binh sỹ cũng dần mất đi cảnh giác. Bình thường, binh sỹ trực gác không được ngủ, nhất định phải thức trắng đêm canh gác. Nhưng trên thực thế, năm tên binh sỹ trực chỉ còn lại ba người, hai nười đã đi đến tửu quán, ba người còn lại đều nằm ngáy ro ro.

Hai tên binh sỹ quân Tào thân thủ mạnh mẽ níu vào dây thừng trèo lên đài châm lửa, dùng xích sắt khóa cứng cửa vào, khiến cho binh sỹ trong phòng ở không có cách nào đi lên đài châm lửa. Bọn họ vẫy vẫy tay, Tang Bá liền dẫn những binh sỹ khác ở dưới đình đài trèo vào phòng ở. Chỉ nghe mấy tiếng kêu thảm, ba tên binh sỹ đã bị giết chết trong phòng ở.

Tang Bá chỉ huy thủ hạ tiến vào Chiêu Quan, mà Phó tướng Trần Khí của y thì dẫn đại quân mai phục trong một rừng cây ngoài hai dặm, chờ tín hiệu tấn công. Quân Tào đợi đến lúc canh ba, thì đúng lúc này, trên đầu thành Chiêu Quan xuất hiện ánh lửa. Mấy tên binh sỹ đồng thời phát hiện hô to:

- Tướng quân, tín hiệu đến rồi!

Trần Khí mừng rỡ, lập tức ra lệnh cho một ngàn quân tiên phong:

- Xuất kích!

Một ngàn binh sỹ quân Tào lao ra khỏi rừng cây, gấp gáp chạy về phía Chiêu Quan. Binh sỹ tuần tra trên đầu thành đã bị Tang Bá giải quyết. Cổng thành mở rộng, binh sỹ quân Tào không còn bị ngăn cản, trực tiếp đánh vào cổng thành.

Không có báo tin từ Chiêu Quan, những phong hỏa đài dọc đường đều mất đi tác dụng. Tang Bá chỉ huy quân Tào đi theo đường nhỏ, vượt qua phòng hỏa đài ven đường, lao thẳng đến huyện Lịch Dương.

Huyện Lịch Dương chỉ là một huyện nhỏ, không có bao nhiêu quân. Huyện thành tựa vào Trường Giang, nhưng quặng thì chỉ cách huyện thành mười dặm, nói liền với huyện thành bằng một con sông. Bình thường, hằng ngày đều sẽ có rất nhiều thuyền bè chở khoáng thạch vận chuyển ra, chất đống ở trong kho hàng trên bến thuyền. Sau đó dân phu đến khuân khoáng thạch lên thuyền, vận chuyển về Kinh Châu xa xôi. Lúc bận rộn nhất, Trường Giang có hai ngàn chiếc thuyền chở quặng tới lui Kinh Châu và Giang Đông.

Mà đến mùa đông, gió tây bắc nổi lên, thuyền quặng không có trang bị bánh xe nước không có cách nào đi ngược chiều gió, khoáng thạch cũng bị ngừng vận chuyển. Đại bộ phận thuyền quặng đều trở về Kinh Châu, những cũng có một bộ phận thuyền quặng vẫn thả neo ở Lịch Dương, chờ xuân đến.

Trương Liêu nhận được tình báo từ thám báo. Ở Lịch Dương có hơn bốn trăm chiếc thuyền quặng thả neo, đều là thuyền quặng từ ngàn thạch trở lên. Chiếc thuyền lớn nhất thậm chí đến ba ngàn thạch. Lúc này vừa qua năm mới, chính là lúc nhàn hạ nhất trong năm. Trên bến thuyền không có dân phu, mấy trăm chiếc thuyền quặng vẫn ngưng tiến vào đường sông vận tải, vắng lặng. Ngoại trừ thuyền phu trông coi thuyền, những người khác đều trốn vào trong huyện thành, ăn mừng ngày mồng một của năm Kiến An thứ hai mươi mốt.

Lúc một vạn quân Tào đánh đến huyện Lịch Dương, trời đã tối, bóng đêm bao phủ hai bờ sông Trường Giang. Tất cả các âm thành ở ngoài thành đều im bặt, chỉ có bóng của từng chiếc thuyền quặng khổng lồ, tùy tiện thả neo trong bến thuyền và con sông vận tải.

Trên mấy chiếc thuyền lớn mơ hồ lộ ra những ánh đèn, đó là những thuyền phu giữ thuyền tụ tập uống rượu nói chuyện phiếm, hưng phấn bàn tán về nữ nhân và chuyện tình yêu diễn ra ở cảng các nơi. Ở nơi tha hương tịch mịch, dưới hơi men nóng bức, đây vĩnh viễn là chủ đề làm cho đám thuyền phu thấy hứng thú nhất. Bọn họ hoàn toàn không biết, nguy hiểm đã lặng lẽ đến gần.

Tang Bá không hành sự lỗ mãng, bọn họ phải đoạt lấy toàn bộ mấy trăm chiếc thuyền lớn, còn phải bắt thuyền phu để chèo thuyền. Tang Bá ở đằng xa chăm chú nhìn về phía huyện thành và từng chiếc thuyền lớn, trầm tư một lát, rồi nói với Phó tướng Trần Khí:

- Chúng ta chia binh làm hai đường, ngươi dẫn ba ngàn người phong tỏa huyện thành, không cho bất kỳ kẻ nào tẩu thoát, ta thì phụ trách đoạt lấy thuyền.

Trần Khí gật gật đầu, vung tay lên, nói với ba tên Nha tướng:

- Các ngươi đi theo ta.

Trần Khí chỉ huy ba ngàn người chạy về phía huyện thành. Tang Bá lập tức nói với các tướng lĩnh khác:

- Chúng ta chia ra, mỗi người phụ trách năm mươi chiếc thuyền lớn. Tất cả phải nhanh gọn, cố gắng hết sức không giết người, lại càng không được thiêu hủy thuyền.

Các tướng lĩnh lại thảo luận một hồi, phân chia mục tiêu, rồi tự mình dẫn quân đi. Tang Bá thì chỉ huy ba ngàn ngươi lao thẳng đến bến thuyền. Nơi này nằm ở đoạn giữa của Trường Giang, là một thủy trại cỡ trung, có khoảng hơn trăm chiếc thuyền quặng thả neo ở trong thủy trại, tuyệt đại bộ phận thuyền đều chỉ dùng dây thừng buộc vào bến, còn có mười mấy chiếc thuyền đậu trong thủy trại.

Binh sỹ quân Tào đều xông lên thuyền lớn, Tang Bá chỉ huy hơn trăm binh sỹ xông lên một chiếc thuyền quặng ba ngàn thạch. Ánh đèn trong khoang thuyền sáng trưng, mười mấy tên thuyền phu đang tụ tập đánh bạc, hét to không ngừng.

Lúc này, cửa lớn đã bị đá văng, vô số binh sỹ quân Tào vũ trang đầy đủ lao vào trong khoang, hô to:

- Tất cả quỳ xuống, ai phản kháng, giết!

Quân Tào lũ lượt đoạt lấy thuyền quặng, nhưng trong bóng đêm đen kịt, một chiếc thuyền năm trăm thạch có bánh xe nước lại nhanh chóng rời khỏi bến thuyền, chạy thục mạng vào trong Trường Giang.

Cùng lúc Tang Bá dẫn quân đoạt hơn bốn trăm chiếc thuyền quặng ở Lịch Dương, một chiếc thuyền nhỏ cũng đã chở Trình Dục đến Kiến Nghiệp.

Lúc này, Kiến Nghiệp cũng mang một bầu không khí đại chiến nồng đậm. Tôn Quyền và Hạ Tề ở quận Hội Kê đã xác lập hiệp nghị hồi mùa thu năm ngoái. Hạ Tề không có ý tự lập, nguyện ý ủng hộ Tôn Quyền làm chủ Giang Đông. Để đáp lại, Tôn Quyền hứa sẽ không tiếp quản quân đội của Hạ Tề, tịnh phong Hạ Tề làm Thái thú Hội Kê.

Lúc vừa đạt thành hiệp nghị với Hạ Tề, Tôn Quyền liền khẩn cấp liên hợp với quân Hội Kê phát động tiến công từ phía nam và bắc đối với Ngô Quận. Song phương bùng nổ kịch chiến tại trấn Ngự Đình khu vực bắc Ngô Quận. Đại tướng Giang Đông Từ Thịnh đánh chết Đô úy Ngô Quận Trương Phong, đánh bại quân bắc lộ của Ngô Quận.

Nhưng quân Hội Kê ở chiến tuyến phía nam lại thua trong tay Lục Tốn, quân đội hai bên đều có thắng có bại. Bởi vì quân Hội Kê rút về phía nam, Lục Tốn dẫn quân tiếp viện phía bắc, khiến cho Tôn Quyền cũng không thể không rút quân.

Mặc dù trận chiến đầu tiên của song phương chưa phân thắng bại. Nhưng Ngô Quận rõ ràng lại bị vây trong hoàn cảnh xấu. Tôn Quyền lại lần nữa chỉnh đốn binh mã, chuẩn bị đầu xuân năm sau ồ ạt tiến công Ngô Quận. Mà đúng lúc này, Trình Dục đã đến thành Kiến Nghiệp.

Trình Dục đến, khiến Tôn Quyền có chút kinh ngạc, đồng thời cũng vô cùng coi trọng. Y đích thân ra khỏi thành nghênh đón:

- Trình quân sư đích thân đến Kiến Nghiệp, chẳng lẽ Ngụy Công cũng đã đến Dương Châu rồi sao?

Tôn Quyền cười hỏi.

Trình Dục thi lễ cười nói:

- Ngô Hầu nói không sai. Hiện tại Ngụy Công đang ở Thọ Xuân thị sát. Ngài vốn định đích thân đến thăm hỏi Ngô Hầu, tiếc là công việc bề bộn, không có thời gian, đánh phải ủy thác ta thay ngài ân cần thăm hỏi Ngô Hầu.

- Ngụy Công không đến Kiến Nghiệp, thật khiến người ta tiếc nuối!

- Ngụy Công quả thật có nghĩ đến, nhưng đại chiến Hợp Phì, liên quan nhiều việc. Ngụy Công thật sự không thể thoát thân, xin Ngô Hầu thông cảm.

Trình Dục ám chỉ rằng đại chiến Hợp Phì sắp đến, Tôn Quyền lập tức nhận ra là Trình Dục đến đây vì nhiệm vụ trọng đại. Y không hàn huyên lâu, liền mời Trình Dục lên xe ngựa. Trăm tên thị vệ cưỡi ngựa hộ vệ hai bên xe ngựa chạy về phía thành Kiến Nghiệp.

Trình Dục tiến vào Ngô Vương Cung, ngồi tạm một lát, liền được mời vào Nghị sự đường. Lúc này, trong đại đường có mấy quan viên văn võ đang ngồi. Trương Chiêu, Gia Cát Cẩn, Ngu Phiên, Bộ Chất, Trình Bỉnh, Lữ Mông, Hoàng Cái,

Trình Dục đi vào đại đường, mọi người nhất loạt đứng chào. Trình Dục cúi chào từng người một rồi mới ngồi xuống. Trương Chiêu liền cười hỏi:

- Nghe nói Hán Hung đại chiến, hai nhà Tào Lưu kết thành đồng minh, Ngụy Công còn muốn kết thông gia với Hán Vương. Nhưng bên phía Hợp Phì lại giương cung bạt kiếm, hay là minh ước Tào Lưu lại sắp bị phá vỡ rồi?

Trình Dục cười:

- Việc trong thiên hạ, chẳng qua chính là đánh đánh hòa hòa mà thôi, từ quan hệ giữa Giang Đông và Kinh Châu mà vẫn chưa lĩnh hội được sao?

Gia Cát Cẩn bên cạnh lại nói:

- Nghe nói Lưu Cảnh đã bổ nhiệm Lý Nghiêm làm Đốc lương sứ Kinh Tương, đốc thúc việc áp tải lương thảo các nơi đến Sài Tang, lại điều binh khiển tướng đến Sài Tang. Điều này nói rõ Lưu Cảnh sắp dụng binh ở phương nam, không biết Ngụy Công có tính toán gì không?

Câu nói này cũng là điều mà mọi người đều muốn biết. Ánh mắt của mọi người cùng đưa về phía Trình Dục. Lúc này, Tôn Quyền đi vào, mọi người đứng dậy thi lễ. Tôn Quyền khoát tay cười nói:

- Chư vị mời ngồi, có khách quý ở đây, chúng ta không cần phải đa lễ.

Mọi người ngồi xuống, Trương Chiêu cười nói:

- Lúc nãy, Gia Cát trưởng sử đã đề cập đến việc quân Hán tích cực chuẩn bị chiến tranh, lại hỏi bên phía quân Tào có tính toán gì không.

Tôn Quyền gật gật đầu:

- Đây cũng là việc mà ta muốn biết, Trình quân sư có thể chỉ giáo hay không?

Trình Dục không chút hoang mang, nói:

- Quân Hán chuẩn bị phát động chiến dịch Hợp Phì. Hai bên sớm đã biết rõ chuyện này. Quân Hán đang chuẩn bị chiến tranh, quân Tào cũng đang chuẩn bị chiến tranh. Nhưng mục đích mà quân Hán phát động chiến dịch Hợp Phì là gì, e rằng mới là trọng điểm. Đây cũng là sứ mệnh lần này tại hạ đi sứ Giang Đông.

Lời nói của Trình Dục thâm sâu, khiến mọi người ngơ ngác nhìn nhau. Lữ Mông không kìm nổi, hỏi:

- Ý của Trình quân sư là, mục đích quân Hán phát động chiến dịch Hợp Phì chính là Giang Đông chúng ta?

Trình Dục khẳng định, gật gật đầu:

- Đúng vậy!

Trong đại đường lập tức trở nên xôn xao. Giọng điệu khẳng định của Trình Dục khiến tất cả mọi người khó có thể chấp nhận. Rõ ràng là quân Hán và quân Tào tranh đoạt Hợp Phì, nhưng hậu quả chiến tranh lại muốn Giang Đông đến gánh vác. Điều này về tình về lý cũng không hợp. Cho dù là Quân sư của Tào Tháo, thân phận không tầm thường, lúc bình thường sẽ không buộc miệng nói lời hoang đường, ắt là phải có căn cứ, làm cho mọi người đều tràn đậy sự kinh nghi.

Ngay cả Tôn Quyền cũng đứng ngồi không yên, liền vội vàng hỏi:

- Ta không hiểu ý của Trình quân sư lắm, có thể nói rõ ràng một chút nữa được không?

Trình Dục khẽ khom người nói:

- Hợp Phì không chỉ là môn hộ của Trung Nguyên, mà còn là một thanh đao treo trên đầu Giang Đông. Một khi quân Hán chiếm lĩnh được Hợp Phì, uy hiếp lớn nhất thật sự không phải là Trung Nguyên, mà là Giang Đông. Tại hạ nghĩ Ngô Hầu hẳn là hiểu rất rõ điều này.

Đương nhiên là Tôn Quyền hiểu rõ. Trước giờ, Hợp Phì là một cái tâm bệnh khó có thể lảng tránh của Giang Đông. Lúc trước, vì đoạt Hợp Phì, bọn họ hai lần dụng binh đại quy mô, cả hai lần đều thất bại thảm hại. Hơn mười vạn đại quân toàn quân bị diệt, ngay cả Thái Sử Từ cũng chết tại Hợp Phì. Tổn thất và thương vong về người do chiến tranh quá lớn khiến cho Giang Đông bị trọng thương, cũng trở thành gốc rễ làm cho Giang Đông phân liệt.

Từ khi Lưu Cảnh dùng hai quận Dự Chương và Bà Dương để đội lấy quận Lư Giang có nhân khẩu và diện tích nhỏ, Tôn Quyền đã từng hoài nghi, mục đích thật sự của Lưu Cảnh là vì đoạt lấy Hợp Phì. Sau này chứng thực, hoài nghi của y không hề sai, quân Hán quả thật chính là vì Hợp Phì.

Điều này khiến Tôn Quyền cảm thấy kinh hồn táng đảm. Một khi quân Hán đoạt được Hợp Phì, lấy Hợp Phì làm hậu cần, đóng quân ở Nhu Tu Khẩu, trực tiếp uy hiếp Vu Hồ và Kiến Nghiệp. Thủy quân Tào Tháo cực kỳ yếu, vẫn chưa đáng để lo, nhưng thủy quân quân Hán mạnh mẽ, ngàn chiếc chiến thuyền phong tỏa Trường Giang, chính là cái họa ngập đầu của Giang Đông.

Tôn Quyền vô cùng hiểu rõ uy hiếp của Hợp Phì đối với Giang Đông. Y khẽ biến sắc, y khắc chế sự sợ hãi trong lòng, nói:

- Trình quân sư nói như vậy, có căn cứ gì không?

Đề xuất Tiên Hiệp: Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta (Dịch)
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN