Chương 1025: Xuất binh Nam Dương
Chương 1025: Xuất binh Nam Dương
Một lát sau, có tiếng gõ cửa từ bên ngoài thư phòng truyền vào, chỉ thấy Tôn Thượng Hương mang theo một bình trà nóng đứng ngoài cửa.
- Đã trễ thế này, sao còn chưa nghỉ ngơi?
Tôn Thượng Hương nhìn hắn với đôi mắt xa xăm, trong lời nói mang theo một chút oán giận.
Lưu Cảnh cầm tay nàng, chỉ cảm thấy bàn tay lạnh như băng, liền kéo nàng vào phòng, giúp nàng chà xát đôi bàn tay sắp đông cứng, cười nói:
- Ta đang đợi Tử Long, lát nữa nếu y không đến, ta sẽ đi nghỉ.
- Đã trễ như vậy rồi, thời tiết lại giá lạnh, chắc là Triệu tướng quân sẽ không đến đâu!
Tôn Thượng Hương nói xong, liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, rót một chén trà cho Lưu Cảnh.
- Uống trà trước đi! Sắp nguội rồi.
Lưu Cảnh nâng chung trà lên, chậm rãi uống một ngụm, lại liếc nhìn Tôn Thượng Hương một cách cẩn thận, phát hiện trên trán nàng dường như mang theo một sự sầu lo khó có thể nhận ra, liền cười nói:
- Tâm tình của nàng không tốt sao?
- Tâm tình của thiếp chính làn như vậy, chưa nói là tốt hay không tốt. Bản thân thiếp cũng không biết, tóm lại là cảm thấy có một sự mất mát không nói ra được.
Tôn Thượng Hương cúi đầu thở dài.
Lưu Cảnh ngồi sau lưng nàng, ôm nàng vào lòng ngực của mình, đặt tay lên eo nàng, hỏi:
- Vẫn đang canh cánh trong lòng vì chuyện của Tiểu Kiều à?
Tôn Thượng Hương lắc lắc đầu:
- Chuyện như thế này, tức giận thì cũng đã tức giận rồi. Thiếp cũng đã thấu hiểu, lấy thân phận của chàng, mới có mấy người phụ nữ như thế, đã xem như là rất tiết chế rồi. Thiếp không cần phải tức giận.
- Vậy thì vì sao? Chân mày của nàng lại khó có thể giãn ra.
Tôn Thượng Hương trầm mặc một hồi, thấp giọng hỏi:
- Phu lang, sẽ có một ngày chàng sẽ thật sự tiêu diệt Giang Đông hay sao?
Lúc này, Lưu Cảnh mới hiểu được nguyên nhân làm Tôn Thượng Hương lo âu, hóa ra là vì lo lắng cho cố quốc. Hắn suy nghĩ một chút, nói:
- Chưa nói đến việc tiêu diệt Giang Đông, chỉ nói đến sự thống trị của vương triều Đại Hán đối với Giang Đông. Từ trước đến nay bao gồm cả phụ thân và huynh trưởng của nàng, họ đều là Hán thần, trong tương lai gia tộc nàng vẫn là Hán thần, chẳng lẽ không được ư?
Tôn Thượng Hương rúc vào trong lòng của trượng phu, cúi đầu thở dài, nói:
- Kỳ thực thiếp cũng biết, thiên hạ thống nhất, dân chúng Giang Đông sẽ không chịu nỗi khổ chiến tranh nữa. Đây là chuyện tốt. Nhưng cuối cùng thiếp vẫn lo lắng cho gia tôc của mình.
Nói đến đây, nàng ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ, mông lùng nhìn chằm chằm vào Lưu Cảnh, nức nở nói:
- Đến ngày đó, phu lang sẽ tiêu diệt gia tộc của thiếp sao?
Lưu Cảnh thương cảm ôm nàng vào trong lòng mình thật chặt, nhẹ nhàng lau đi khóe mắt ngấn lệ, dịu dàng nói:
- Nàng phải hiểu, khó khăn của Tôn thị tuyệt không phải do ta dựng lên. Tôn Bôn chết rồi, mười mấy người con của lão bị giết hại gần như không còn, chỉ còn lại Tôn Du và tộc nhân Ngô Quận. Một khi quân Giang Đông công phá huyện Ngô, ta tin rằng huynh trưởng của nàng tuyệt sẽ không bỏ qua cho bọn họ. Ta thật sự rất hoài nghi, trong tương lai gia tộc Tôn thị sẽ chỉ còn sót lại một mình huynh trưởng nàng hay không?
Rốt cuộc, Tôn Thượng Hương cũng không kìm nổi, nằm trong lòng trượng phu khóc rống lên, Lưu Cảnh cũng không khuyên nàng, mà đợi nàng từ từ bình tĩnh trở lại. Rất lâu sau, tâm tình của Tôn Thượng Hương cũng đã ổn định trở lại, nàng đưa khuôn mặt xinh đẹp như hoa lê gặp mưa, cầu xin trượng phu:
- Phu lang, chàng nhất định phải cứu gia tộc của thiếp!
Lưu Cảnh chậm rãi gật gật đầu:
- Ta sẽ tận lực mà làm!
Lúc này, có tiếng bước chân dồn dập từ bên ngoài truyền đến. Một ả thị nữ đứng ở cửa, nói:
- Khởi bẩm Vương Gia, Triệu tướng quân cầu kiến!
Lưu Cảnh biết đêm nay Triệu Vân sẽ về, liền căn dặn:
- Mời Tướng quân đến ngoại thư phòng của ta chờ một chút, ta lập tức đến ngay!
Ả thị nữ đi rồi, Lưu Cảnh nâng Tôn Thượng Hương dậy, cười nói:
- Nàng về phòng trước đi, đêm nay ta sẽ phục vụ nàng cho tốt.
Tôn Thượng Hương lau nước mắt, yên lặng gật gật đầu, xoay người rời khỏi thư phòng. Lưu Cảnh nhìn theo bóng lưng của nàng, không khỏi lắc lắc đầu. Tuy rằng hắn cũng hy vọng lấy cái giá nhỏ nhất để giải quyết Giang Đông, nhưng rất nhiều chuyện không thể quá để ý đến tình cảm nữ nhi.
Sau khi bước sang năm mới, Triệu Vân cũng bận rộn hơn bình thường. Thê tử Lý thị của y đã có thai tám tháng, đây là đứa con thứ hai của Triệu Vân. Trong lòng y trông mong vô cùng, cũng tạm thời bỏ bớt công việc trong tay, hằng ngày bầu bạn với thê tử, cùng đợi đứa bé ra đời.
Nhưng Triệu Vân cũng tuyệt sẽ không vì tư mà bỏ bê việc công. Mắt thấy công tác chuẩn bị chiến đấu cho cuộc chiến Hợp Phì bắt đầu được khẩn trương thực hiện, trong lòng y cũng ngứa ngáy, hy vọng mình có thể tham gia đại chiến lần này.
Triệu Vân ngồi trong ngoại thư phòng của Lưu Cảnh uống trà chờ đợi. Lúc này, trong viện truyền đến tiếng bước chân. Tiếng cười của Lưu Cảnh vang lên:
- Muộn như vậy còn bảo Tử Long đến đây, thật sự là rất có lỗi!
Triệu Vân vội vàng đứng dậy, khom người thi lễ với Lưu Cảnh đang đi vào gian phòng, nói:
- Vi thần tham kiến Điện Hạ!
Mặc dù giữa Lưu Cảnh và Triệu Vân có giao tình không tầm thường, trước giờ lúc nào Lưu Cảnh cũng xem Triệu Vân như huynh trưởng, nhưng từ khi Lưu Cảnh được phòng làm Hán Vương, Triệu Vân liền cật lực duy trì đạo quân thần giữa bọn họ. Đây không chỉ là vì giữ gìn quyền uy cho Lưu Cảnh mà còn là vì tiền đồ của bản thân Triệu Vân. Từ xưa đến nay, quân thần quá thân mật, chưa chắc là chuyện tốt.
Lưu Cảnh cũng có thể hiểu được chỗ khó xử của Triệu Vân, hắn cũng không cố ý biểu lộ quân hệ đặc biệt với Triệu Vân nữa, lấy quân hệ quân thần mà nói chuyện.
Lưu Cảnh khoát tay cười nói:
- Chúng ta ngồi xuống rồi nói!
Triệu Vân ngồi xuống, y hỏi trước:
- Không biết tình hình ở Hà Tây như thế nào rồi?
- Hà Tây đã tạm thời ổn định, ta nghĩ trong vòng hai năm sẽ không có vấn đề gì. Nhưng thời gian lâu hơn một chút thì khó nói đây. Ta cũng hy vọng Mã Mạnh Khởi có thể tự giải quyết tốt.
Ngừng một chút, Lưu Cảnh lại nói tiếp:
- Nếu như Hà Tây không thể ổn định, là uy hiếp cực kỳ lớn đối với việc chúng ta đông chinh. Cho nên hiện tại chỉ cần người Khương không làm gì quá đáng, ta cũng sẽ dung thứ, đợi sau mùa thu sẽ cùng bọn họ tính sổ.
Triệu Vân gật gật đầu:
- Nghe nói Điện Hạ muốn đích thân tọa trấn Hợp Phì, đúng không?
- Tào Tháo cũng tọa trấn ở Hợp Phì, vì sao ta không đi. Lần này ta cũng vận dụng mười lăm vạn quân, một trận chiến Hợp Phì, sẽ quyết định đại thế thiên hạ trong mười năm tới, vô cùng quan trọng đối với chúng ta. Trận chiến này chúng ta phải dốc toàn lực.
Cuối cùng, Triệu Vân cũng không nhịn nổi, nói:
- Điện Hạ, ty chức cũng hy vọng có thể tham chiến!
Lưu Cảnh biết y sẽ có yêu cầu này, liền mỉm cười, nói:
- Con của ngươi sắp sinh rồi, hay là lần này ở lại đi! Hơn nữa, tuy rằng ngươi ở Quan Trung, nhưng ta vẫn muốn giao cho ngươi một nhiệm vụ quan trọng.
Triệu Vân cười khổ một tiếng. Nếu Lưu Cảnh đã nói như vậy, thế thì lần này sẽ không còn cơ hội cho mình nữa. Y đành phải yên lặng gật đầu:
- Thần nguyện phục tùng sắp xếp của Điện Hạ.
Lưu Cảnh lại nói:
- Lần này ngươi không chỉ chịu trách nhiệm bảo đảm an toàn cho Trường An, mà còn nhất định phải làm chệch hướng quân Tào ở Lạc Dương, không để cho bọn họ nam hạ viện trợ Nam Dương, nói cách khác, cần phải đóng trọng binh từ năm vạn trở lên ở Đồng Quan. Một khi quân Tào có dị động muốn nam hạ, liền lập tức xuất quan uy hiếp Lạc Dương, khiến cho quân Tào không thể thủ vững Lạc Dương. Nếu như ngươi có thể làm tốt chuyện này, cũng chính là đại công.
Triệu Vân đã hiểu ý đồ của Lưu Cảnh, lập tức đứng lên nói:
- Ty chức tuân lệnh!
Thời gian dần trôi, đã đến canh một, màn đêm càng thêm thâm trầm, một chút hơi thở của mùa xuân cũng đã biến mất, gió đêm trở nên giá buốt đến tận xương, trên đường cái sớm đã không còn người đi đường, đến mèo hoang chó hoang cũng không lộ diện, mà trốn trong hốc sống qua đêm giá rét này. Chỉ còn lại từng đống tuyến đen bẩn, chất ở ven đường, chờ đợi thời khắc tan ra hoàn toàn.
Đúng lúc này, một bóng đen vội vã chạy từ ngoài cổng lớn phía tây, động tác hết sức nhanh nhẹn, nhưng cũng rất cẩn thận, thỉnh thoảng lại nhìn dáo dác bốn phía. Bóng đen đi thẳng đến trước cửa chính của một tửu lâu bốn tầng. Tiếng gõ cửa vang lên, một lát sau, cửa kẽo kẹt mở ra, bóng đen lách người vào tửu quán, cửa chính lập tức đóng lại.
Trong bóng đêm, một tên tiểu nhị tay cầm đen đi trước, bóng đen sắc mặt âm trầm đi sau. Chỉ thấy y tuổi tầm ba mươi, khuôn mặt gầy dài, ánh mắt lạnh lùng. Người này chính là thủ lĩnh tình báo của quân Tào ở Trưởng An Trương Dương, cũng chính là Trương Lư Nhi lúc trước.
Hiện tại y đã thăng quan, không ai dám gọi y là Trương Lư Nhi nữa, tuy nhiên mọi người cũng rất hâm mộ y. Lúc trước chẳng qua chỉ là tên tiểu nhị, cũng vì có quan hệ không tầm thường với Dương Thiêm, kết quả được Dương Thiêm đề cử làm người nối nghiệp.
Tửu quán này là một trong những điểm tình báo của quân Tào thiết lập tại Trường An, chủ yếu phụ trách việc liên hệ. Trương Dương vừa đi vào hậu viện, chưởng quỹ của tửu quán liền chạy ra nghênh đón, cuống quít thi lễ với Trương Dương. Chưởng quỹ họ Tần, khoảng bốn mươi tuổi, là một đầu mục tình báo nhỏ.
Trương Dương khoát tay:
- Có chuyện quan trọng muốn báo cáo, vào phòng rồi nói!
Hai người đi vào gian phòng, Trương Dương tiện tay đóng cửa lại, rồi mới lấy ra một bức tình báo, đưa cho Tần chưởng quỹ, nói:
- Đây là tình báo cơ mật vừa mới nhận được. Quân Hán chuẩn bị xuất binh khoảng mười vạn người đến Đồng Quan, do Triệu Vân thống soái, bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị tiến công Lạc Dương. Xin Hạ Hầu tướng quân khẩn cấp chuẩn bị tốt.
Tần chưởng quỹ tiếp nhận tình báo đọc một lần, hỏi:
- Hiện tại phải xuất phát chưa?
- Đương nhiên là phải suốt đêm đưa đến Lạc Dương.
Tần chưởng quỹ gật gật đầu:
- Ty chức lập tức đưa đến Lạc Dương.
Buổi chiều hôm sau, Triệu Vân suất lĩnh năm vạn đại quân chuẩn bị xuất binh Lạc Dương. Đại quân trá xưng mười vạn, cử hành nghi thức xuất binh long trọng ở ngoài thành Trường An, bái tế mã thần tứ phương. Trong tiếng trống trận ầm ĩ, "Mười vạn quân" trùng trùng điệp điệp tiến về phía Đồng Quan.
Mà tối ngày hôm sau kể từ lúc Triệu Vân xuất binh, năm vạn đại quân khác đã vượt qua Trường An, bí mật đi về hướng tây nam. Đội ngũ đi nhanh trên quan đạo, lại đi về phía huyện Thương Lạc.
Phía trước đội ngũ là đội quân tiên phong của Bàng Đức, y dẫn sáu ngàn kỵ binh tinh nhuệ đi trước. Lưu Cảnh lại lệnh cho Ngụy Diên và Trương Nhậm làm Đại tướng tả hữu quân, Trương Dực làm Đại tướng hậu quân, Lưu Cảnh đích thân tọa trấn trung quân, Vương Bình làm kỳ bài quan. Năm vạn đại quân đêm khuya hưng binh, đi thẳng về phía Nam Dương.
Hai ngày sau, đội ngũ đã đến Võ Quan.
Địa thế Quan Tây tương đối bằng phẳng, xuất quan đi về phía đông, lách qua Diên Sơn mà đi, vách cao cốc sâu, chật hẹp khó đi. Vì vậy Võ Quan là vùng đất giao tranh của binh gia thời cổ đại. Quan thành (quan này là quan trong quan ải, không phải là quan trong quan phủ) được xây dựng ở trên một chỗ đất cao bằng phẳng giữa hạp cốc. Bắc dựa vào Thiếu Tập Sơn nguy nga, nam sát nơi hiểm yếu. Quan thành có chu vi ba dặm, tường thành cao to kiên cố, dễ thủ khó công.
Đội ngũ nghỉ ngơi chỉnh đốn ở trước Võ Quan. Các Đại tướng đều nhận được mệnh lệnh của Lưu Cảnh, đến trướng trung quân. Trong đại trướng, ngoại trừ Hán Vương Lưu Cảnh ra, còn có Quân sư Pháp Chính, Tòng quân Tần Mật. Ngoài ra, còn có Võ Uy tướng quân Lưu Hổ, có thêm Thiên tướng như Bàng Đức, Trương Nhậm, Ngụy Diên, Trương Dực, mấy mươi quan quân từ Giáo úy trở lên tề tựu trong trướng.
Trong đại trướng có đặt một cái sa bàn khổng lồ, dài khoảng ba trượng, rộng hai trượng, do sa bàn các cùng Quan Trung, Kinh Châu cùng với Trung Nguyên ghép thành. Pháp Chính tay cầm khúc gỗ dài, giới thiệu với mọi người về bố trí của lần tấn công Nam Dương này.
- Lần này tấn công Nam Dương, quân đội của chúng ta có khoảng bảy vạn người. Ngoại trừ nam vạn chủ lực chúng ta từ Quan Trung nam hạ, còn có hai vạn quân do Chủ tướng Tương Phàn Văn Sính suất lĩnh. Mà quân địch chỉ có ba vạn người, do Đại tướng Tào Hồng và Phó tướng Lý Điển thống soái. Xét về số lượng quân đội, chúng ta chiếm ưu thế tuyệt đối. Tuy nhiên có một chuyện, chúng ta phải đặc biệt lưu ý!
Đề xuất Voz: Em đã là thiên thần