Chương 1024: Giả Hủ hiến kế
Chương 1024: Giả Hủ hiến kế
Một lát sau, Giả Hủ đi vào quan phòng của Lưu Cảnh, quả thật là y đến vì chuyện Ngụy Ngô. Sau khi Lưu Cảnh nhận được thư bồ câu khẩn cấp, cũng sao một bản cho Giả Hủ.
Tuy nhiên, ánh mắt của Giả Hủ không khẩn trương, mà ngược lại còn nở nụ cười trên mặt. Thần thái thong dong này khiến cho Lưu Cảnh cảm nhận được một tia hy vọng. Nội tâm trầm trọng của hắn cũng trầm tĩnh lại một chút.
Giả Hủ tiến lên, khom người thi lễ:
- Tham kiến Điện Hạ!
- Quân sư, mời ngồi!
Lưu Cảnh mời Giả Hủ ngồi xuống, hắn cũng ngồi xuống, lại lệnh cho thị vệ dâng trà. Giả Hủ cười nói:
- Dường như Điện Hạ có chút tâm sự nặng nề, là vì chuyện Ngụy Ngô kết minh mà lo lắng sao?
- Đúng vậy!
Lưu Cảnh thở dài một hơi rồi nói:
- Hậu quả của việc Ngụy Ngô kết minh quá nghiêm trọng, ta không tài nào thoải mái đối diện được!
- Kỳ thực thần cảm thấy cũng không phải quá nghiêm trọng. Trước đây chúng ta vừa hứa hẹn, lại kết minh, thần cũng nhớ không rõ là đã bao nhiêu lần, nhưng có lần nào có thể kéo dài. Cái gọi là kết minh chẳng qua chỉ là nhu cầu chính trị nhất thời, trải qua giai đoạn đó cũng sẽ vứt đi, Điện Hạ cũng không cần quá lo âu. Huống chi uy hiếp của việc Ngụy Ngô kết minh đối với chúng ta không lớn.
Lưu Cảnh rúng động, liền hỏi:
- Ý của Quân sư là sao?
Giả Hủ uống một ngụm trà nóng, không chút hoang mang, nói:
- Cục diện mà Điện Hạ lo lắng suy nghĩ chẳng qua chỉ là hình thành thế chân vạc, Tào Tháo phá cục ở hướng đông nam, từ đó mà hoàn toàn phá hỏng bố cục bán vây mà chúng ta phi tâm cơ mấy năm mới hoàn thành. Nhưng thần cho rằng khả năng này không lớn. Muốn đạt được thế chân vạc, nhất định phải là thế lực ngang nhau, mà Giang Đông lại là một cái chân thọt, sao có thể làm một cái chân được?
Lưu Cảnh yên lặng gật đầu:
- Quân sư cứ tiếp túc nói.
- Đầu tiên, chính là lực lượng của Giang Đông quá nhiều, bản thân Giang Đông thì đất hẹp người thưa, khó có thể tích cóp lực lượng. Mà mấy năm trước, Tôn Quyền nhiều lần chiến bại, cuộc chiến Hợp Phì lại bị tiêu diệt toàn bộ mười vạn đại quân, cơ sở do Tôn Sách gầy dựng bị tổn thất hầu như không còn. Chính quyền Giang Đông đã lâm vào hoàn cảnh nguy hiểm cực độ, dân oán sục dôi, sắp sụp đổ đến nơi. Lúc này, Tôn Quyền nên học tập Tào Tháo, dốc hết khả năng nghỉ ngơi lại sức, giảm thuế, khôi phục dân sinh kinh tế.
Lưu Cảnh không kìm nổi, ngắt lời cười nói:
- Nhưng lúc này thì Tôn Quyền lại đi sai phương hướng.
- Chính là như thế!
Giả Hủ cũng cười nói:
- Có lẽ Tôn Quyền cũng nhận ra được nguy hiểm của chính quyền, nhưng y lại càng coi trọng quyền uy của mình bị đánh mất, địa vị không ổn, cho nên y nóng lòng tìm kiếm cơ hội chiến thắng, vãn hồi cục diện. Mà lúc này, quân Giao Châu lại vừa vặn bắc thượng Kinh Nam, khiến cho Tôn Quyền nhìn thấy cơ hội. Y không màng đến việc dân oán sục sôi, lại lần nữa gia tăng thuế phú, hao phí tiền lương xuất binh, cuối cùng sa vào vũng lầy lưỡng bại câu thương, chính là chiến dịch này đã dẫn đến sự phân liệt của Giang Đông. Thần vẫn hay nói với mọi người, Giang Đông phân liệt là kết quả tất yếu sau khi Giang Đông tiêu hao hết thực lực. Mặc kệ Giang Đông có thống nhất lần nữa hay không, nó vẫn không cách nào tái khôi phục lại sự hùng mạnh trước kia, thậm chí là một nửa cũng không đạt được. Cho nên mặc cho Tôn Tào kết thông gia cũng được, Ngụy Ngô kết minh cũng cũng được, Điện Hạ không cần phải đặt Giang Đông ở trong lòng.
Những lời nói của Giả Hủ, làm cho sự âu lo trong lòng Lưu Cảnh biến mất, trong lòng cũng phấn khởi. Lưu Cảnh cảm thán, đứng dậy thi lễ thật sâu với Giả Hủ:
- Lời nói của Quân sư, đã giải trừ áp lực trong lòng ta, Lưu Cảnh vô cùng cảm kích.
Giả Hủ xua tay cười nói:
- Lời này của Điện Hạ thật là xa cách. Dù sao thì thần cũng nhận lương bổng cao nhất ở Hán Quốc, không ra chút sức, bản thân thần cũng biết ngại chứ! Bằng không thì ngày mai thần liền mặc giáp trụ ra trận, liều cái mạng già này đi đánh một trận, Điện Hạ cảm thấy sao?
Lưu Cảnh cười phá lên, mấy tên thị vệ tâm phúc đứng bên cạnh cũng không nhịn được mà phì cười, quả thật là Quân sư rất là hài hước.
Lưu Cảnh lại ngồi xuống, hắn thu lại nụ cười, trầm ngâm chốc lát rồi nói:
- Tuy là nói như vậy, nhưng Ngụy Ngô kết minh quả thật sẽ ảnh hưởng đến cuộc chiến Hợp Phì. Sơ sẩy một chút, ta sẽ lâm vào hoàn cảnh hai mặt thụ địch. Quân sư có kế sách phá giải chưa?
Giả Hủ gật gật đầu:
- Đây chẳng qua chỉ là một lựa chọn về chiến thuật mà thôi. Thần có ba kế sách, Điện Hạ có thể cân nhắc một chút.
Tinh thần của Lưu Cảnh rung lên, liền nói:
- Xin Quân sư cứ nói!
- Thần thích dùng thượng trung hạ sách để biểu đạt.
Giả Hủ cười nói:
- Trước tiên thần nói về thượng sách, cái gọi là thượng sách chính là buông bỏ cuộc chiến Hợp Phì, quay lại tiến công Tịnh Châu hoặc là Lạc Dương. Như vậy, cho dù Tôn Quyền có lòng cũng không giúp được cái lo của Tào Tháo, trừ phi y không biết sống chết, lại đi tiến công Lư Giang hay Kinh Châu. Nhưng thần nghĩ khả năng không lớn, không biết Điện Hạ nghĩ như thế nào?
Lưu Cảnh trầm ngâm một hồi, lại nói:
- Hiện tại thời cơ tiến công Tịnh Châu hay Lạc Dương vẫn chưa chín muồi. Hơn nữa, chiến sự phương bắc giằng co, Tôn Quyền sẽ nhân cơ hội thống nhất Giang Đông, tiện đường thôn tính Giao Châu thực lực yếu nhất, giúp cho Giang Đông có thể phát triển an toàn. Thượng sách không thỏa đáng lắm, xin Quân sư hãy nói về trung sách.
- Trung sách chính là tiếp tục kế hoạch đã định, phát động cuộc chiến Hợp Phì. Về phía Giang Đông, chúng ta cứ gặp chiêu thì phá chiêu, hết sức tránh để hai mặt thụ địch, hoặc giả có thể lợi dụng thế lực phản đối trong nội bộ Giang Đông.
Lưu Cảnh ngẫm nghĩ một chút, cũng không vội tỏ thái độ, lại nói:
- Vậy hạ sách thì như thế nào?
- Hạ sách cũng là buông bỏ cuộc chiến Hợp Phì. Tuy nhiên tương phản với thượng sách, trước tiên Điện Hạ cưới con gái của Tào Tháo, cũng đạt thành giao kết ngầm với Tào Tháo, trong vòng hai năm không tiến công Hợp Phì. Sau đó tập trung binh lực, trực tiếp tiêu diệt Giang Đông trước. Không có Giang Đông nữa, liên minh Ngụy Ngô dĩ nhiên là không còn nữa.
- Quân sư cảm thấy, Tào Tháo sẽ để ta tiêu diệt Giang Đông sao?
Lưu Cảnh cười, hỏi ngược lại.
Giả Hủ lắc lắc đầu:
- Thẳng thắn mà nói, thần không biết, có lẽ Tào Tháo sẽ tuân thủ nghiêm lời hứa với Tôn Quyền, xuất binh cứu viện Giang Đông, hoặc từ Nam Dương, hoặc trực tiếp từ Nhu Tu Khẩu vượt sông, cũng đều có thể.
Lưu Cảnh thở dài:
- Nếu ta là Tào Tháo, ta sẽ không ngồi yên mà nhìn, nhất định sẽ xuất binh cứu viện Giang Đông. Bởi vì chỉ có Tôn Tào liên minh, mới là kế sách phá cục duy nhất.
- Nói như vậy, Điện Hạ vẫn lựa chọn trung sách?
Lưu Cảnh chậm rãi gật đầu:
- Đây là ý thật sự của ta.
Giả Hủ mỉm cười:
- Nếu Điện Hạ đã chọn trung kế, vậy thần có một đề nghị.
- Xin Quân sư hãy nói!
Giả Hủ đi đến trước sa bàn, nhặt một thanh gỗ chỉ về phía Nam Dương:
- Một chuyện mấu chốt trong phát động chiến dịch Hợp Phì, chính là nằm ở mối liên hệ giữa Trường An và Kinh Châu. Thần đề nghị trước tiên Điện Hạ hãy đoạt lấy Nam Dương, khai thông cửa ải Nam Tương, để cho binh lực và vật tư của Quan Trung có thể trực tiếp đưa đến Tương Dương, lại từ Tương Dương đi đường thủy đến Hoàn Khẩu. Đồng thời cũng có thể phòng ngừa quân Tào gây áp lực từ phía Nam Dương, ổn định hậu phương Kinh Châu.
Lưu Cảnh gật gật đầu:
- Đây là kế sách cao minh!
Lưu Cảnh khoanh tay đi vài bước, dứt khoát nói:
- Chiến dịch Hợp Phì liên quan đến việc trọng đại, ta muốn đích thân đi trấn thủ!
- Nếu như Điện Hạ đích thân đi Hợp Phì, chi bằng trước tiên hãy an bài tốt bên phía Trường An đi.
Lưu Cảnh gật gật đầu:
- Ta sẽ tạm thời trao quyền lực cho Bình Chương Đài!
Nói đến đây, Lưu Cảnh quay đầu cười nói với Giả Hủ:
- Bên phía Trường An, còn phải thỉnh cầu Giả công thay ta trấn thủ.
Giả Hủ hiểu ý của Lưu Cảnh, ngài muốn giao quyền lực nhất định cho mình, để mình giám sát Bình Chương Đài. Sự tín nhiệm này khiến Giả Hủ hết sức cảm động, y yên lặng gật gật đầu:
- Lão thần nguyện vì Điện Hạ cúc cung tận tụy!
Lưu Cảnh lập tức ra lệnh:
- Lệnh Phí Y đến gặp ta!
Một lát sau, Thượng thư Tòng quân Phí Y bước nhanh vào quan phòng, khom người thi lễ, nói:
- Tham kiến Điện Hạ!
Lưu Cảnh chậm rãi ra lệnh:
- Đi thông tri cho Bình Chương Đài, sáng mai cử hành triều hội đặc biệt. Tất cả quan viên lương bổng ngàn thạch trở lên đều phải tham gia.
Đêm đã dần khuya, đèn trong thư phòng vẫn sáng. Trước một chiếc sa bàn nhỏ, Lưu Cảnh đang khoanh tay đi qua đi lại, lâm vào trầm tư. Tuy rằng ban ngày hắn đã tiếp nhận đề nghị của Giả Hủ, trước tiên phát động cuộc chiến Nam Dương, khai thông cửa ải Nam Tương.
Nhưng việc này không chỉ là bổ sung quân đội và vận chuyển vật tư, quan trọng hơn là phải thành lập một tuyến liên lạc cấp tốc từ Quan Trung đến Tương Dương. Dù sao thì phần lớn tin tức đều dựa vào chim bồ câu đưa thư thì không có cách nào hoàn thành, vẫn cần phải có khoái báo tám trăm dặm.
Nhưng phát động cuộc chiến Nam Dương cũng không đơn giản như vậy, cần phải tìm hiểu quân chiếm đóng tại vùng Nam Dương. Từ tình báo trước mắt mà nói, Tào Tháo bố trí mười vạn đại quân ở Hứa Đô và Lạc Dương, chia làm ba mươi sáu quân, do Tiền tướng quân Hạ Hầu Đôn trấn thủ Lạc Dương thống soái.
Có lẽ là chịu ảnh hưởng của việc mình muốn đi Lạc Dương bái tế tông miếu, Tào Tháo càng coi trọng tuyến phòng ngự Lạc Dương, bố trí năm vạn đại quân. Mà ở Hứa Xương có ba vạn quân tiếp viện. Nhưng ở vùng Uyển Diệp quận Nam Dương chỉ có hai vạn quân đồn trú. Đây là nguyên nhân quan trọng mà Giả Hủ đề nghị khai thông cửa ải Nam Tương.
Nhưng hiện tại Lưu Cảnh đang suy nghĩ nếu đại quân tiến công nam Dương, ba vạn quân Tào ở Hứa Xương có thể kịp lúc đến tiếp viện hay không? Nếu quân Tào thăm dò được tình báo ở Quan Trung, Hạ Hầu Đôn nhận được tin tức lúc mình xuất binh Thương Lạc. Y sẽ lập tức điều quân Hứa Xương đến Nam Dương. Nhìn vào lộ trình, quân Tào ở Hứa Xương hẳn sẽ đến Nam Dương trước mình.
Mấu chốt là phòng ngự của Uyển Thành. Uyển Thành cao to kiên cố, nếu như quân Tào đông, việc công thành sẽ chậm chạp. Điều này sẽ phạm vào dự tính ban đầu khi mình xuất binh, ngược lại sẽ khiến cho quân Hán sa lầy ở Nam Dương, từ đó mà ảnh hưởng đến đại cục.
Trong lòng Lưu Cảnh hiểu rất rõ, Giả Hủ chỉ là đưa ra phương hướng, nhưng tỉ mỉ lại là do hắn đắn đo suy nghĩ. Tấn công Nam Dương không phải là xuất binh thì có thể giải quyết, nhất định phải cẩn thận suy xét, kế hoạch ăn khớp với nhau.
Lúc này, trong đầu Lưu Cảnh đã thông suốt mạch lạc, hắn đi đến trước cửa sổ, đẩy cửa sổ ra, một luồng gió lạnh phả vào mặt, lập tức khiến cho suy nghĩ của hắn đã thanh tỉnh trở lại rất nhiều.
Lúc này đã là trung tuần tháng giêng, trong không khí đã có một chút ấm áp đầu xuân, không còn cái rét thấu xương của mùa đông nữa. Tuyết đọng trên mái nhà cũng bắt đầu có dấu hiệu tan ra. Mặc dù băng trong ao vẫn chưa tan, nhưng mấy đứa trẻ con đã không thể trượt trên băng nữa, rất dễ dàng bị ngã vào trong nước băng. Mùa đông giá rét qua đi, ngày xuân lại đến. Mùa xuân này hắn sợ rằng sẽ phải ở Hợp Phì.
Lúc này, Lưu Cảnh nhìn thấy trên con đường mòn nhỏ trong hoa viên đằng xa xuất hiện hai ngọn đèn lồng. Hai ả thị nữ đang cầm đèn dẫn đường, phía sau có một người đi theo, mơ hồ thấy bóng dáng, hẳn là Tôn Thượng Hương. Bất luận là Tiểu Kiều dáng người thon thả mảnh khảnh, hay là Đào Trạm dáng người đầy đặn, đều không có cao gầy như vậy.
Lưu Cảnh nở nụ cười, Tôn Thượng Hương vội vàng tìm mình như vậy, sẽ có chuyện quan trọng gì đây?
Đề xuất Voz: Ngày hôm qua đã từng