Chương 1052: Không thể giả được.
Chương 1052: Không thể giả được.
Tôn Quyền tự mình làm chủ tướng, Lã Mông làm phó tướng dẫn 4 vạn quân Giang Đông, năm trăm chiến thuyền đi về phía tây tiếp viện cho quân Tào.
Quân Giang Đông mặc dù thanh thế lớn nhưng giống như chỉ có sấm mà không làm gì cụ thể. Theo lí mà nói bọn họ đầu tiên phải đoạt lại Vu Hồ, tạo thành thế giằng co với quân Hán, nhưng Tôn Quyền lại không vội vã cho phát động công kích quân Hán mà đóng quân ở Lịch Dương chờ thời cơ.
Tôn Quyền nhận được tin tình báo, sau khi quân Hán chiếm được Nhu Tu Khẩu cũng không hề tiến quân về phía bắc mà cho binh lính và chiến thuyền đóng quân ở Nhu Tu Khẩu, thoạt nhìn như đang giằng co với Tào Tháo nhưng Tôn Quyền hiểu rõ đây là đề phòng mình.
Cứ như vậy, quân Giang Đông sẽ không thể nào tiến về phía tây, Tôn Quyền hi vọng quân Hán đại chiến với quân Tào như vậy y mới có thể đoạt được nhiều lợi ích. Nhưng quân Tào cũng không vội vã khai chiến với quân Hán, dường như đang đợi quân Hán và quân Giang Đông giao chiến, bọn họ mới có thể thu được lợi ích lớn nhất.
Đây là một cái tam giác cân bằng, tuy nhiên Tôn Quyền vẫn còn một mối lo lắng ở nhà.
Tôn Quyền vừa nhận được tin tức, Lục Tốn dùng kế giết chết huynh đệ Hạ thị, dẫn ba nghìn quân Hán cướp lấy quận Hội Kê, cho dù Tôn Quyền không biết chuyện Lục Tốn đã dẫn quân tiến về Ngô quận nhưng mà quận Hội Kê thất thủ cũng khiến cho y vô cùng sợ hãi.
Đan Dương, Ngô Quận, Hội Kê là ba quận quan trọng nhất của Giang Đông, y không thèm để ý đến việc các quận khác có bị chiếm không mà chỉ duy nhất có ba quận này liên quan đến việc y thống trị Giang Đông, cho dù mất đi quận nào y cũng không thể chống đỡ.
Huynh đệ Hạ thị tuy rằng chiếm cứ Hội Kê nhưng dù sao bọn họ vẫn thừa nhận Tôn Quyền là người đứng đầu Giang Đông. Mà việc quân Hán chiếm được Hội Kê không phải là chuyện đơn giản rồi, trong lòng Tôn Quyền vô cùng lo lắng, không chịu tiếp tục đi về phía tây, dừng lại ở Lịch Dương chờ đợi tin tức của Ngô quận, nếu Ngô quận xảy ra chuyện thì y sẽ không tiếp tục đi về Hợp Phì nữa.
Trong khoang thuyền, Tôn Quyền đi qua đi lại có vẻ như vô cùng lo âu, Hành quân Tư Mã Bộ Chất ở bên cạnh khuyên nhủ:
- Quân Hán dù sao cũng chỉ có ba nghìn quân, cho dù toàn bộ quân đội Hội Kê đều đầu hàng bọn họ ít nhất cần một tháng để chỉnh đốn binh lính, không thể nhanh như vậy được. Hơn nữa Ngô quận do lão tướng quân Hoàng Cái trấn thủ, ty chức cho rằng sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, Ngô hầu không cần lo lắng như vậy.
Tôn Quyền thở dài nói:
- Nếu chỉ có Hán tướng Lâu Phát ở Hội Kê thì ta đã không lo lắng như vậy. Nhưng Lục Tốn lại ở quận Hội Kê, hơn nữa Tôn Thiệu còn đảm nhận chức vụ thái thú quận Hội Kê, như vậy rất dễ có được sự tin tưởng của quân đội ở Hội Kê. Ta cũng biết năng lực của Lục Tốn, không cần đến mấy tháng chỉ cần mười ngày nửa tháng là có thể chỉnh đốn tốt quân đội Hội Kê, về phần Ngô quận lại càng làm cho ta lo lắng hơn.
Bộ Chất cũng hiểu được vì sao Tôn Quyền lo lắng Ngô quận không giữ được, bởi vì Lục Tốn dẫn binh lại lấy cờ hiệu của Tôn Thiệu. Không nhắc đến việc tam đại thế gia ủng hộ, quan trọng hơn là dân chúng Ngô quận ủng hộ Tôn Thiệu, có thế gia và nhân dân ủng hộ, Hoàng Cái một mình có bảo vệ được cho Ngô Quận hay không, thật khiến cho người ta lo lắng.
Bộ Chất muốn tiếp tục an ủi Tôn Quyền, nhưng tình hình thực tế đã bày ra trước mắt, tiếp tục an ủi cũng không ích gì, chỉ có cách nghĩ biện pháp giải quyết nguy cơ trước mắt, trầm mặc một lát, Bộ Chất lại hỏi:
- Vậy Ngô Hầu định giải quyết nguy cơ ở Hội Kê hay Ngô quận như nào?
Tôn Quyền nói:
- Ta đã hạ lệnh cho Từ Thịnh dẫn năm nghìn quân đội đi tiếp viện cho Ngô quận, như vậy quân đội của Ngô quận sẽ là mười lăm nghìn quân, nhưng binh lực ở Kiến Nghiệp không đủ, cho nên ta nghĩ rút về mười nghìn quân trấn thủ Kiến Nghiệp, dù sao lúc đầu hứa hẹn với Tào Tháo sẽ xuất ba vạn quân, điều đi mười nghìn quân ta vẫn có ba vạn, cũng không tính là vi phạm hứa hẹn.
- Nhưng nếu chỉ có ba vạn quân chỉ sợ đối phó với quân Hán có vẻ không đủ.
Tôn Quyền thở dài một tiếng:
- Cũng không còn cách nào, ta dù sao cũng phải bảo vệ Giang Đông trước tiên, nếu Ngô quận thất thủ, ta chỉ sợ chỉ có thể rút khỏi cuộc chiến ở Hợp Phì, chỉ mong Tào Tháo có thể hiểu được chỗ khó xử của ta.
Bộ Chất chỉ có thể ngầm cười khổ, Tào Tháo chỉ để ý đến lợi ích của chính mình, sao có thể hiểu được khó xử của Giang Đông.
Nếu quân Giang Đông tham chiến, như vậy cuộc chiến ở Hợp Phì phát triển, liên quân Tôn Tào có sáu phần thắng, công thủ nhiều mặt. Một khi quân Giang Đông rút lui, chỉ có quân Tào chiến đấu với quân Hán, không có tiến công, quân Tào chỉ còn cách phòng thủ, cơ hội chiến thắng cũng giảm bớt bốn phần. Quân Hán ngược lại sẽ chiếm 6 phần ưu thế, đây là sự thật, Tào Tháo sao có thể không giận cá chém thớt quân Giang Đông cơ chứ.
Đúng lúc này, có thị vệ nhanh chóng đến trước thuyền bẩm báo:
- Khởi bẩm Ngô Hầu, đội tàu của Tào Tháo đã đến, ước chừng hơn trăm thuyền mang đến mười nghìn thùng dầu hỏa.
Tôn Quyền lập tức lại vui mừng nhưng lại thấp thỏm không yên. Niềm vui bất ngờ chính là Tào Tháo không hề thất hứa, dầu hỏa mà y chờ đợi rốt cục đã tới, mà lo lắng chính là Tào Tháo đã giữ lời hứa, y cũng muốn thực hiện lời hứa tấn công Vu Hồ.
Tôn Quyền tâm tình phức tạp, chỉ nói với Bộ Chất:
- Đi xem dầu hỏa trước rồi tính sau.
Lúc này đội tàu một trăm thuyền chở dầu hỏa đã đến phụ cận của huyện Lịch Dương, đường sông vận chuyển lương thực đã thông với Lịch Thủy, cuối cùng chảy vào Trường Giang. Trăm thuyền hàng này dĩ nhiên là kế sách của Cam Ninh, hộ vệ đội tàu đều là do quân Hán đóng giả, dẫn đầu là nha tướng họ Ôn, đương nhiên cũng là do quân Hán giả dạng, chỉ cần bọn họ không nhảy ra la to ta là quân Hán thì quân Giang Đông sẽ không chú ý đến chi tiết nhỏ này.
Tôn Quyền mang theo đám người Bộ Chất, Lã Mông đi đến bên cạnh đội tàu, mấy nghìn quân Giang Đông đang vận chuyển dầu hỏa lên bờ, mười nghìn thùng dầu hỏa chất lên như một ngọn núi nhỏ.
Lúc này, Ôn nha tướng mới tiến lên thi lễ, lấy ra thư Tào Tháo tự tay viết đưa cho Tôn Quyền:
- Đây là thư do chính tay Ngụy công viết cho Ngô Hầu, mời Ngô Hầu xem.
Tôn Quyền nhận lấy thư nhìn một lần, đây quả nhiên là bút tích của Tào Tháo. Trên thư viết rất rõ rằng, dựa theo hiệp nghị song phương đã thỏa thuận, trước đưa đến mười nghìn thùng dầu, một trăm nghìn thạch lương thực để sau này sẽ gửi đến từ từ, hy vọng quân Giang Đông sẽ tuân thủ lời hứa, mau chóng tiến đánh Vu Hồ.
Trong lòng Tôn Quyền lại thở dài, Tào Tháo không hề hàm hồ chút nào, rõ ràng là yêu cầu mình tiến đánh Vu Hồ, vậy phải làm sao bây giờ?
Y lại hỏi Ôn nha tướng:
- Đoạn đường đi có thuận lợi không? Có gặp phải thuyền tuần tra của quân Hán không?
Ôn Diên thi lễ, cung kính nói:
- Quân Hán chủ yếu tuần tra ở phía nam Sào Hồ, mà chúng ta lại men theo phía bắc Sào Hồ đi vào sông Nam Kinh, bọn họ không biết con sông này đã được mở rộng. Nhưng bây giờ chúng ta phải gấp rút quay về còn phải vận chuyển lương thực đến Lịch Dương.
Tôn Quyền gật đầu, quay lại hỏi Thương Tào Tham Quân Hàn Tiến:
- Hàn tướng quân, dầu hỏa có vấn đề gì không?
- Hồi bẩm điện hạ, ty chức đã kiểm tra, đúng là dầu hỏa tinh luyện, số lượng mười nghìn thùng, hoàn toàn chính xác.
Tôn Quyền lập tức ngồi xuống viết cho Tào Tháo một bức thư hồi âm, đưa cho Ôn Diên:
- Ôn tướng quân hãy chuyển bức thư này cho Ngụy công.
Ôn Diên cầm bức thư nói:
- Ngoài ra, Ngụy công còn có một lời nhắn muốn tại hạ chuyển đến Ngô hầu.
- Ôn tướng quân mời nói.
- Ngụy công nói, quân Hán có thể theo Sài Tang đến quận Tân Đô, mong quân ở Ngô quận cẩn thận đề phòng không nên coi thường.
Tôn Quyền cả kinh, Tào Tháo tuyệt đối sẽ không vô duyên vô cớ nói những lời này, lão nói như vậy, tất nhiên sẽ có chứng cớ, chẳng nhẽ quân Hán lại tăng binh cho quận Tân Đô hay sao?
- Ngụy công còn có lời nhắn nào nữa không?
- Đã hết, chỉ có câu kia, nếu Ngô hầu không còn chuyện gì khác muốn phân phó vậy ty chức cáo từ.
Ôn Diên thi lễ với Tôn Quyền, xoay người trở về thuyền hàng. Không bao lâu sau, trăm thuyền hàng đã quay đầu, chậm rãi chạy về phía bắc sông Lịch Thủy.
Trong lòng Tôn Quyền rối loạn, trâm tư rất lâu, nói với Lã Mông:
- Ta sẽ dẫn mười nghìn quân về Kiến Nghiệp, thủy quân Lịch Dương tạm thời do Lã đô đốc thống soái, đại quân đóng ở Lịch Dương, không có lệnh của ta không được tiến đánh Vu Hồ.
- Ty chức tuân mệnh.
Lã Mông chần chừ một lát lại nói:
- Tuy rằng chúng ta không thể tiến hành đại quy mô tiến công Vu Hồ nhưng cũng có thể dùng một ít quân quấy rầy quân Hán, chặn lại viện binh tiếp tế của quân Hán, như vậy cũng có thể ăn nói với Tào Tháo.
Tôn Quyền gật đầu:
- Phương án cụ thể ngươi có thể thảo luận với Bộ Tu Mã.
Tôn Quyền quay đầu lại chỉ vào đống dầu hỏa chất như núi nói:
- Mười nghìn thùng dầu hỏa này lập tức vận chuyển đến Ngô quận, giao cho Hoàng lão tướng quân để đối phó với quân Hán, phải lập tức khởi hành.
Nhóm hàng mười nghìn thùng dầu hỏa đầu tiên Tào Tháo cho chuyển đến toàn bộ mang theo quân đội, Kiến Nghiệp không có kho dự trữ, Tôn Quyền lại lo lắng cho sự an toàn của Ngô quận cho nên nhóm vạn thùng dầu hỏa đợt thứ hai này sẽ đưa đi Ngô quận.
Lúc này, cho dù quân đội không rút về Kiến Nghiệp, Tôn Quyền y cũng nhất định phải quay về.
Lục Tốn mang bảy nghìn quân không đánh mà thắng chiếm được huyện Tiền Đường, y lập tức chiếm huyện Phú Xuân và huyện Dư Hàng, từ ba huyện này thu được gần năm vạn thạch quan lương để làm quân lương.
Nhưng Lục Tốn cũng không vội tiến về phía bắc, một mặt là Lâu Phát mang quân đội đi Tùng Giang cần có thời gian, mặt khác y nhận được tin tức của Trương Ninh ở quận Tân Đô, năm nghìn quân Hán đã đến quận Tân Đô, đang hăng hái đi về phía huyện Thủy Tân rồi.
Lục Tốn liền hiểu được, đây là quân đội mà Hán vương phái ra đi tiếp viện, chuẩn bị từ bên sườn bọc đánh Ngô quận. Có thêm năm nghìn quân Hán khiến cho Lục Tốn an tâm hơn nhiều, cứ như vậy, khi y tiến đánh Ngô quận thì đã có mười lăm nghìn quân, bằng quân số của quân Giang Đông, liền phải chờ xem sách lược của ai tốt, ai chuẩn bị tốt hơn thì người đấy chính là người thắng lợi cuối cùng.
Nhưng thủ đoạn của Lục Tốn tuyệt không chỉ giới hạn trong quân sự, năm ngày sau khi y chiếm được huyện Tiền Đường, một tâm phúc của Lục Tốn trà trộn vào trong Ngô huyện, tìm được gia tộc Lục thị.
Lục gia tuy rằng có quan hệ công khai với quân Hán, nhưng sau khi Tôn Quyền chiếm được Ngô quận cũng không làm gì Lục gia, nguyên nhân rất đơn giản, Tôn Quyền cũng không được nhân dân Ngô quận ủng hộ.
Mà Lục Gia là thế gia lớn nhất Ngô quận, hơn nữa lại có quan hệ mật thiết với hai nhà Cố Trương, ba gia tộc có những cuộc liên hôn nhân, vinh cùng vinh, nhục cùng nhục, một khi tiêu diệt Lục gia, nhất định sẽ khiến thế cục ở Ngô quận rung chuyển, điều này khiến cho Tôn Quyền sợ hãi không dám động đến Lục gia.
Tuy nhiên Tôn Quyền cũng nuốt không trôi cục tức này, mặc dù không làm gì Lục gia nhưng y vẫn ra lệnh cho Hoàng Cái giám sát chặt chẽ nhất cử nhất động của Lục Gia, không cho phép Lục gia gây thêm chuyện.
Hoàng Cái không thể mang quân vây quanh Lục phủ, chỉ có thể bố trí hai gã thị vệ ở trước cửa Lục phủ giám sát xem ai viếng thăm hoặc là Lục Tuấn đi viếng thăm ai?
Đây chỉ là một lại giám thị, Tôn Quyền hận Lục gia sâu sắc, Hoàng Cái thì không hẳn như vậy, Hoàng Cái không dám đắc tội ba gia tộc Lục thị, Cố thị và Trương thị. Nếu không ông sẽ rất khó làm việc ở đây, phải biết rằng tá điền của ba gia tộc này đã vượt qua vạn hộ, nếu như gây rối tập thể sẽ rất khó bình ổn. Hoàng Cái biết rõ điều này, cho nên ông ta cũng chỉ làm hời hợt để đối phó với Tôn Quyền, giám thị cho có, không dám quá áp bức Lục gia.
Vào đêm, Ngô huyện có mưa nhỏ, vài tên lính giám thị Lục gia nhàm chán tụ tập lại uống rượu, nói chuyện phiếm. Lúc này, một gã áo đen tới gần phía đông Lục phủ, nhìn xung quanh một chút, ở đây có một cửa hông, tất nhiên không có ai giám thị.
Người áo đen nhanh chóng nhảy lên cây đại thụ thả người xuống liền vào trong Lục phủ.
Đề xuất Voz: MÙA HOA NỞ NĂM ẤY