Chương 1051: Phát hiện không tưởng.
Chương 1051: Phát hiện không tưởng.
Sau khi quân Hán cướp Nhu Tu Khẩu cũng không lập tức tiến quân về Hợp Phì ở phía bắc mà dừng lại ở Nhu Tu Khẩu. Theo tình thế các thế lực trước mắt, quân Hán vẫn bị yếu thế, phía bắc có một trăm nghìn quân Tào như hổ rình mồi, phía năm có thủy quân Giang Đông như rắn độc giương nanh, nếu quân đội của hắn tiến về phía bắc, thủy quân Giang Đông chắc chắn sẽ đánh từ phía sau phong tỏa Nhu Tu Khẩu chặt đứt đường lui của hắn.
Có hai sách lược để phá thế cục này, một là đánh Giang Đông trước, đánh cho Giang Đông không dậy nổi hoặc là kiềm chế quân tiếp viện của quân Giang Đông, Lưu Cảnh cuối cùng chọn cách thứ hai. Nguyên nhân rất đơn giản, nếu hắn đánh Giang Đông trước, Tào Tháo chắc chắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Cho dù khó qua sông nam hạ, hắn cũng hoàn toàn có thể phát động chiến dịch ở Kinh Châu, vây Ngụy cứu Triệu.
Nếu quân chủ lực của quân Hán không thể dừng lại việc giằng co với quân Tào như vậy thì cũng chỉ còn cách sử dụng kì binh khiến cho hậu viện của Giang Đông bị cháy. Mà Lục Tốn và ba nghìn binh lính của Định Hải thành chính là kì binh mà Lưu Cảnh chuẩn bị, còn quận Hội Kê chính là hậu viện của Giang Đông, cướp lấy quận Hội Kê tiến đánh Ngô quận.
Cùng lúc đó, Lưu Cảnh lại lệnh cho Triệu Nghiễm cơ hội lập công chuộc tội, dẫn năm nghìn quân đi theo hướng Sài Tang đến quận Tân Đô, chuẩn bị phối hợp với Lục Tốn tiến đánh Ngô quận. Một khi Ngô quận lâm vào tình thế nguy cấp, quân Giang Đông sẽ khó có thể tiếp tục ở lại chiến trường ở Hợp Phì để phối hợp với quân Tào, cũng khiến cho quân Hán bớt đi một nỗi lo lắng.
Bảy vạn quân chủ lực của quân Hán đóng quân ở Nhu Tu Khẩu, đồng thời Lưu Cảnh lệnh cho Cam Ninh làm quân tiên phong, dẫn mười nghìn thủy quân và hai trăm chiến thuyền tiến vào Sào Hồ quét sạch thủy quân của quân Tào.
Mấy năm nay Cam Ninh vẫn ở Kinh Châu, được phong làm đô đốc thủy quân, phong tước là Đông Hương Hầu, là tướng quân trấn thủ phía đông, cấp thực ấp ba trăm hộ, đãi ngộ cực kì tốt. Cam Ninh lại luôn buồn bực không vui, nguyên nhân chính là sách lược của quân Hán vẫn luôn hướng về phía bắc, Kinh Châu không có chiến tranh khiến cho Cam Ninh có cảm giác không có công lại hưởng lộc.
Lúc này rốt cục chờ đến khi cuộc chiến ở Hợp Phì đã được chuẩn bị hai năm, Cam Ninh nghẹn đủ thở ra một hơi, lần này y nhất định phải lập công lớn trong cuộc chiến tranh này, như vậy y mới có thể ngẩng đầu trước quân Hán.
Quân Hán ở trong Sào Hồ thì xếp hàng đi, trên mặt nước có gió thổi dìu dịu, ánh sáng phơi phới. Trời vừa vào đầu hạ nhưng thời tiết đã vô cùng nóng bức, hơn nữa lại thêm hơi nước ở trong hồ khiến cho thời tiết càng oi bức hơn. Nếu bình thường, ở Sào Hồ sẽ có rất nhiều thuyền đánh cá lớn nhỏ khác nhau, bởi vì chiến tranh mà trong Sào Hồ không thấy bóng dáng chiếc thuyền đánh cá nào cả, đội tàu của quân Hán đi cả một buổi sáng mới ngẫu nhiên gặp được một thuyền đánh cá nhỏ.
Lúc này, một binh lính ở trên cột buồm chỉ về phía xa hô to:
- Tướng quân, đằng trước có một đội tàu.
Cam Ninh phấn khởi, nhìn về hướng đông bắc, mơ hồ nhìn thấy vài cái chấm đen, y lập tức cao giọng:
- Thật sự là đội tàu sao?
- Hẳn là đội tàu, ty chức thấy mười mấy điểm đen.
Chính là chỗ cao nhìn rõ, Cam Ninh ra lệnh nói:
- Nổi trống xuất kích.
Trên mặt nước, tiếng trống ầm ầm vang vọng, hai trăm chiến thuyền đồng loạt đẩy nhanh tốc độ hướng về đội tàu ở phía xa đuổi theo. Đối phương cũng đã phát hiện ra bọn họ, ý đồ thoát khỏi sự truy kích của bọn họ, nhưng quân Hán có mấy chục chiến thuyền tốc độ trăm thạch, dần dần liền đuổi kịp đội tàu Tào quân.
Đây là đội tàu do trăm thuyền hàng trăm trăm thạch tạo thành, trên thuyền có mười nghìn thùng dầu hỏa, đây là dựa theo hiệp nghị giữa Trần Quần và Tôn Quyền đã thỏa thuận, quân Tào phải nhanh chóng giao cho Giang Đông mười nghìn thùng dầu hỏa và một trăm nghìn thạch lương thực.
Lương thực có thể từ từ rồi mới đưa nhưng dầu hỏa thì phải đưa gấp, đây là đội tàu xuất phát từ Hợp Phì, sau đó đi qua một con sông nhỏ vào Lịch Thủy, đi theo sông Lịch Thủy đến huyện Lịch Dương, cuối cùng đi vào Trường Giang.
Hoài Nam là vùng có mạng lưới sông ngòi dày đặc, Sông Nhu Tu là con sông lớn duy nhất có thể đi thuyền hơn nghìn thạch, nhưng nếu là thuyền nhỏ thì không nhất thiết phải đi sông Nhu Tu, còn có rất nhiều sông thông đến Sào Hồ và Trường Giang, nhưng đường sông phần lớn nhỏ hẹp nhiều nhất chỉ có thể đi thuyền trăm thạch.
Mà đội tàu này chuẩn bị đi đường sông rộng một chút, có thể đi thuyền năm trăm thạch, là một đường sông bí mật, thuộc Sào Hồ, bọn họ chuẩn bị đi vào đường sông lại bị đội tàu của quân Hán phát hiện.
Trăm thuyền của quân Tào liều mạng chạy nhưng cuối cùng vẫn bị thuyền của quân Hán đuổi kịp. Hơn mười mũi tên bắn dây thừng bắn đến, bắn đứt dây thừng, khác với Lang Nhã tiễn, thủy chiến chuyên sử dụng sạn tiễn có gắn dây thừng, đầu mũi tên giống cái xẻng, vô cùng sắc bén.
Dây thừng buộc buồm của mấy thuyền hàng bị bắn đứt, đội tàu rốt cục ngừng lại, hơn mười binh lính Tào quân giơ tay lao ra đầu hàng. Những binh lính này đều hiểu được rằng, bọn họ vận chuyển dầu hỏa nếu bị quân Hán cho một mồi lửa thì đây sẽ là đất chôn thân của bọn họ. Nhìn thấy quân Hán đã đuổi kịp, bọn họ không có chỗ trốn, ngoại trừ đầu hàng ra bọn họ không có lựa chọn nào khác.
Binh lính quân Hán nhảy lên chiếc thuyền, đem binh lính quân Tào đuổi xuống khỏi thuyền. Không bao lâu sau, chiến thuyền chủ lực của quân Hán chạy tới, bao vây trăm thuyền hàng, một quân hầu tiến lên bẩm báo:
- Khởi bẩm Cam đô đốc, trên trăm thuyền hàng đều là dầu hỏa, ước chừng khoảng mười nghìn thùng, bọn họ chuẩn bị đi sông Nam Kinh nhập vào Trường Giang.
Cam Ninh cũng từng đóng quân ở Sào Hồ, các con sông ở xung quanh đều rất quen thuộc, cũng biết sông Nam Kinh đây là một con sông rất hẹp, y nhướn mày:
- Thuyền hàng năm trăm thạch có thể đi qua sông Nam Kinh sao?
- Nghe binh lính quân Tào nói là nó đã được mở rộng.
Cam Ninh gật gật đầu, y trong lúc này lại vô tình biết được một bí mật của quân Tào, hóa ra quân Tào đã bí mật mở rộng không ít đường sông. Lúc này một tướng lĩnh nhảy lên thuyền lớn, bước nhanh về phía Cam Ninh, nói nhỏ với y vài câu, ánh mắt Cam Ninh lập tức trở nên ngưng trọng:
- Ở đâu?
- Mời tướng quân đi theo ta.
Binh lính quân Hán tra xét thuyền hàng đã phát hiện ra một vật phẩm không tưởng, điều này khiến Cam Ninh rất khẩn trương. Y đi theo tướng lĩnh đi lên con thuyền chở hàng, nhảy lên boong tàu, chiếc thuyền này đã bị quân Hán khống chế, người chèo thuyền và binh lính quân Tào đều đã bị bắt đi.
Cam Ninh đi vào trong khoang thuyền, khoang thuyền này và khoang thuyền khác giống nhau đều là dầu hỏa, tuy nhiên khoang thuyền này chỉ để một nửa dầu hỏa còn lại là một loại cung nỏ đặc thù, Cam Ninh nhìn một cái liền phát hiện ra, đây đúng là binh khí lợi hại mà quân Hán đối phó với Hung Nô - phphong nỏ, y đã từng nhìn thấy ở Trường An.
Trong thuyền hàng của quân Tào không ngờ lại có phong nỏ, quả thật khiến người ta khó có thể nghĩ đến nhưng đây là Cam Ninh tận mắt nhìn thấy.
Lúc này quân Hán lại tìm thấy một quyển trục lụa màu trắng ở trên thuyền, mở ra đúng là bản vẽ phong nỏ, bức tranh được vẽ vô cùng tỉ mỉ, Cam Ninh hít một ngụm khí lạnh, Tào Tháo đưa phong nỏ cho Giang Đông, từ đó cũng đã chứng minh rằng quân Tào đã trang bị một lượng lớn cho binh lính rồi. Đây chắc chắn là đại sự, lập tức phải bẩm báo cho Hán Vương.
Cam Ninh ra lệnh:
- Đem thuyền hàng áp tải đến Nhu Tu Khẩu.
Đến giữa trưa ngày hôm sau, trăm thuyền hàng của quân Tào đã dừng tại bờ sông của sông Nhu Tu, lúc này Lưu Cảnh đã nhận được tin tức lập tức mang văn võ bá quan đến xem.
Cướp được mười nghìn thùng dầu hỏa quân Tào đưa cho Giang Đông là một chuyện đáng mừng nhưng Lưu Cảnh sắc mặt nghiêm túc, trong mắt có vẻ tức giận, không ngờ quân Tào ăn cắp được phong nỏ của quân Hán, sao lại bị lộ ra?
Phong nỏ và chiến mã đao là vũ khí bí mật của quân Hán, trâu gỗ ban đầu cũng thế, nhưng trâu gỗ dùng trong dân gian cho nên lưu truyền ra bên ngoài cũng là chuyện bình thường. Nhưng phong nỏ thì không phải như vậy, quân Hán tổng cộng có ba nghìn phong nỏ, mỗi một cái phong nỏ đều đánh số, đặt ở trong kho hàng Quân Khí Giám, có binh lính trông coi cẩn thận, khi đối phó với người Hung Nô cũng không mất đi cái nào.
Như vậy thì Tào Tháo sao có được phong nỏ? Chỉ có được hàng mẫu của phong nỏ, thợ thủ công của quân Tào có thể mô phỏng được, bây giờ không ngờ lại còn có cả bản vẽ, điều này khiến cho Lưu Cảnh vô cùng căm tức.
Lúc này, Pháp Chính ở một bên khuyên nhủ:
- Điện hạ không cần quá căm tức, nếu phong nỏ không hề mất đi, vậy Tào Tháo nhất định là lấy được ở chỗ thợ thủ công, vi thần nghe nói có gần năm nghìn thợ thủ công tham dự vào việc nghiên cứu chế tạo phong nỏ, Tào Tháo chỉ cần muốn có thể lấy được bản vẽ từ chỗ thợ thủ công sau đó mang đi mô phỏng, phong nỏ liền bị lộ, loại cơ mật này vốn rất khó lòng bảo mật được.
Trong lòng Lưu Cảnh kì thật cũng hiểu được, bí mật phong nỏ hoặc là bị Quân Khí Giám tiết lộ hoặc là bị Quân Khí viện tiết lộ, nhưng bọn họ không có khả năng làm chuyện đó, khả năng duy nhất chính là thợ thủ công tiết lộ, xem ra Tào Tháo không chỉ phái ra một đội mật thám.
Nhưng điều khiến Lưu Cảnh lo lắng là, Tào Tháo có trang bị nhiều phong nỏ hay không? Lực sát thương của phong nỏ rất lớn, đối với kỵ binh cùng với việc công thành và tiến công thành đoàn có uy hiếp rất lớn, đây không thể nghi ngờ chính là một tầng bóng ma lão tạo ra cho cuộc chiến ở Hợp Phì.
Tuy rằng trong lòng lo lắng nhưng hắn lại không thể vì phong nỏ mà thay đổi kế hoạch, trầm ngâm một lúc, Lưu Cảnh lại nói với Cam Ninh:
- Tăng tuần tra Sào Hồ, phong tỏa hết tất cả liên hệ giữa quân Tào và quân Giang Đông.
- Tuân lệnh.
Không cần Lưu Cảnh chỉ bảo thì Cam Ninh cũng biết, lúc này quân Tào bị mất mười nghìn thùng dầu hỏa, lão tất nhiên sẽ không cam lòng, nhất định sẽ tiếp tục cung cấp dầu cho Giang Đông, điều này cũng làm cho Cam Ninh nghĩ ra một kế.
Cam Ninh thấp giọng nói với Lưu Cảnh:
- Điện hạ, chũng ta bắt được đội thuyền của quân Tào, bây giờ quân Tào và quân Giang Đông vẫn chưa biết, như vậy sao chúng ta không tương kế tựu kế.
Cam Ninh nói nhỏ với Lưu Cảnh vài câu, Lưu Cảnh nhịn không được bật cười:
- Kế sách này rất lớn mật, Tào Tháo chưa chắc đã không biết, tuy nhiên có thể mạo hiểm thử một lần, chuyện này liền giao cho ngươi xử lí.
- Mong điện hạ yên tâm, ty chức sẽ không làm điện hạ thất vọng.
Lưu Cảnh lên bờ lại hỏi Pháp Chính:
- Bên Giang Đông có tin tức gì không?
- Hồi bẩm điện hạ, tạm thời vẫn chưa có tin tức gì.
Trong lòng Lưu Cảnh âm thầm tính thời gian, dựa theo thời gian thì Lục Tốn hẳn đã phát động chiến tranh ở Hội Kê, mà Triệu Nghiễm mang năm nghìn viện quân hẳn đã tới quận Tân Đô, vài ngày nữa chắc sẽ có tin tức ở bên Ngô quận truyền đến.
Đề xuất Tiên Hiệp: Vạn Cổ Chí Tôn (Dịch)