Chương 1066: Công trình dẫn nước.

Chương 1066: Công trình dẫn nước.

Quân Giang Đông rời khỏi chiến dịch Hợp Phì đã mang đến cho Tào Tháo đả kích trầm trọng, lão lo lắng Hợp Phì gặp nguy hiểm, điều này làm lão tâm thần mỏi mệt, hơn nữa tuổi tác đã cao, cuối cùng ngã bệnh.

Cung Thọ Xuân Kỳ Niên, đó là một bộ phận của cung Ngụy Hoàng năm xưa Viên Thuật xây dựng cải tạo, cung Ngụy Hoàng đã bị phá hủy chỉ để lại một tòa Hành cung hơn mười mẫu đất, hiện tại là nơi để Tào Tháo tạm thời nghỉ ngơi.

Trình Dục vội vàng đi vào cửa chính, đụng phải thống lĩnh thị vệ Hứa Chử của Tào Tháo, Trình Dục vội vàng kéo Hứa Chử qua một bên, hạ thấp giọng hỏi:

- Tình hình của Ngụy công thế nào rồi?

Hứa Chử thở dài, lo lắng vô cùng, nói:

- Tình hình không tốt, tối hôm qua Ngụy công ho liên tục, không ngờ còn ho ra máu, hơn một lần hôn mê, đây là bệnh cũ của ngài ấy, lần này lại tái phát, quân sư, ta thật sự rất lo lắng.

Trình Dục yên lặng gật đầu, thở dài một tiếng nói:

- Xem ra, ta nhất định phải khuyên bảo Ngụy công mau chóng trở về Nghiệp Đô.

Y quay người đi về hướng nội trạch, Hứa Chử không tin tưởng, muốn khuyên Ngụy công rời khỏi Thọ Xuân trở về Nghiệp Đô, thật sự là rất khó khăn.

Trong phòng bệnh, Tào Tháo đã từ trong hôn mê tỉnh lại, bệnh tới như núi đổ, sắc mặt Tào Tháo đen sẫm, tinh thần uể oải, làm cho người ta có một cảm giác gần đất xa trời, hai thị nữ hầu hạ lão uống thuốc. Tào Tháo mệt mỏi lắc đầu, đẩy bát thuốc ra, lúc này, thị về bên ngoài cửa bẩm báo:

- Khởi bẩm Ngụy công, Trình quân sư cầu kiến!

Tào Tháo gật gật đầu:

- Mời vào!

Cửa mở, Trình Dục đi vào phòng bệnh, tiến lên khom người thi lễ:

- Vi thần quấy rầy Ngụy công nghỉ ngơi.

- Không sao, ta vừa mới thức dậy, tinh thần cũng không tệ lắm.

Tào Tháo khẽ mỉm cười:

- Quân sư mời ngồi!

Trình Dục ngồi xuống bên cạnh Tào Tháo, y đánh giá khí sắc của Tào Tháo một chút, cảm thấy vô cùng u ám, ánh mắt không có một tia thần thái, trong lòng y càng thêm lo lắng. Tào Tháo hiểu được lo lắng của y, cười nói:

- Năm ngoái ta cũng bị như này, thậm chí còn nặng hơn, sau khi tĩnh dưỡng mấy tháng lại dần dần hồi phục, bây giờ chẳng phải ta vẫn nói chuyện được đó sao? Không nhớ năm ngoái ta còn không nói được gì đó sao, cho nên, ngươi không cần lo lắng.

Tào Tháo nói một hơi rất dài, hiện tại có chút mệt mỏi, lão hổn hển thở hắt ra ngụm khí trọc, lại nhắm mắt lại, lúc này hai thị nữ cũng biết ý lui xuống, trong phòng chỉ còn lại Trình Dục và Tào Tháo.

- Ngụy công, quân Giang Đông không thể tham chiến cố nhiên làm người ta tiếc nuối, nhưng nếu bọn họ thật sự tham dự, lại trở thành một khâu yếu kém nhất trong toàn bộ chiến tuyến của chúng ta, Lưu Cảnh khi vào lúc mấu chốt sẽ đánh cho quân Giang Đông tàn phế, khi đó chúng ta có thể gặp phải tổn thất khó đoán được, cho nên...

Không đợi Trình Dục nói xong, khóe miệng của Tào Tháo lộ ra ý cười kỳ lạ, lão khẽ khoát tay áo:

- Trọng Đức, ta không nghiêm trọng như vậy đâu, ngươi không cần an ủi ta, trong lòng ta rất rõ.

Tào Tháo khẽ thở dài một hơi:

- Ta đương nhiên biết Tôn Quyền bạc nhược, nhưng so với tầm quan trọng của thủy quân Giang Đông, chút bạc nhược ấy của gã cũng không chút nào quan trọng rồi.

Trình Dục im lặng, một lát nói:

- Hay Ngụy công quay về Nghiệp quận đi, bảo vệ sức khỏe quan trọng hơn.

- Nếu không trụ được, ta sẽ quay về, nhưng hiện tại thì không được. Trọng Đức, hiện tại chúng ta bị động như thế, ta sao có thể an tâm quay về chứ?

Trầm mặc một lát, Trình Dục chậm rãi nói:

- Ngụy công nên tin tưởng Văn Viễn, tin tưởng hắn sẽ bảo vệ được Hợp Phì.

Tào Tháo gật gật đầu:

- Nếu ta không tin tưởng y, cũng sẽ không để y thống lĩnh Hợp Phì rồi.

Vừa dứt lời, thị vệ ở cửa bẩm báo:

- Khởi bẩm Ngụy công, Hợp Phì có chim bồ câu tin đưa tới!

Tinh thần Tào Tháo rung lên, vội vàng nói:

- Mang vào!

Một gã thị vệ đi vào, trong tay cầm một phần thư bồ câu đưa tin đã được sao chép. Trình Dục đứng lên nhận lấy, bảo thị vệ lui ra, y nhìn nhìn thư tín, nói với Tào Tháo:

- Ngụy công, là về tòa thành nhỏ Hợp Phì.

Vài ngày trước, thám báo quân Tào phát hiện quân Hán đang xây dựng cải tạo một tòa thành Hợp Phì thu nhỏ bên bờ bắc Sào Hồ, chuẩn bị dùng nó để huấn luyện binh lính công thành, quân Tào liền phát bồ câu đưa tin vào trong thành, yêu cầu Trương Liêu tích cực ứng phó, hiện tại chính là hồi âm của Trương Liêu.

- Y nói như thế nào?

Tào Tháo hỏi.

- Văn Viễn nói, thành trì chỉ là một loại vũ khí phòng ngự, binh lính mới là mấu chốt thắng bại, quân Hán có thể bắt chước thành trì, nhưng không thể bắt chước quân Tào được, quân Hán xây công sự, không cần để ở trong lòng.

Tào Tháo gật gật đầu thở dài:

- Văn Viễn quả nhiên là danh tướng!

Thời gian dần dần tới thượng tuần tháng 8, bảy vạn viện quân quân Hán đến Hợp Phì, khiến tổng binh lực của quân Hán đạt tới mười lăm vạn người, mà viện quân quân Tào từ Từ Châu tới cũng có năm vạn người, bởi vì thông đạo thủy bộ bị quân Hán chặt đứt, không thể trợ giúp Hợp Phì, chỉ có thể đóng quân ở Thọ Xuân, khiến binh lực ở Thọ Xuân đạt tới bảy vạn người, mà binh lực Hợp Phì chỉ có năm vạn, từ tổng binh lực cho thấy, quân Tào yếu hơn quân Hán.

Lúc này đại doanh quân Hán đã chuyển đến một bãi đất cách phía tây thành Hợp Phì hơn năm dặm, đối diện với Hợp Phì, Lưu Cảnh nhìn chăm chú vào thành Hợp Phì phương xa, quay lại hỏi Pháp Chính:

- Đã chuẩn bị xong chưa?

- Hồi bẩm điện hạ, đã chuẩn bị xong, bất cứ lúc nào cũng có thể hành động.

Lưu Cảnh gật gật đầu:

- Vậy canh hai tối nay hành động!

Đối với quân Hán mà nói, tấn công chướng ngại vật đầu tiên của thành Hợp Phì không thể nghi ngờ chính là sông đào bảo vệ thành rông chừng trăm trượng, đây cũng là điểm khác biệt giữa thành Hợp Phì và các thành trì khác.

Đối với sông đào bảo vệ thành, phương án xử lý bình thường chính là bắc tấm ván gỗ, hoặc là lấp đầy sông đào bảo vệ thành, nhưng đối với sông đào bảo vệ thành của thành Hợp Phì thì lại không thích hợp, loại sông đào bảo vệ thành này chiều rộng thì phù hợp thiết lập cầu nổi, chỉ có điều quân Tào có dầu hỏa là vũ khí sắc bén, bất kể là dùng cầu nổi hay là chiến thuyền đều bị dầu hỏa quăng xuống dưới thành thiêu hủy.

Bất đắc dĩ, quân Hán chỉ có thể sử dụng thủ đoạn phí sức nhất, nhưng cũng hữu hiệu nhất, đó là dẫn nước từ sông đào bảo vệ thành đi, trải qua hơn một tháng gian khổ, công trình này dần dần đã tiến vào giai đoạn kết thúc cuối cùng.

Trên thực tế sông đào bảo vệ thành Hợp Phì là một bộ phận của Thi Thủy, Thi Thủy từ hồ Thược Pha của phía bắc chảy đến, rót vào sông đào bảo vệ thành, lại từ sông đào bảo vệ thành chảy vào Nhu Tu thủy, cuối cùng chảy vào Sào Hồ, bởi vì địa thế của Hợp Phì là bắc cao nam thấp, điều này làm cho quân Hán có cơ hội dẫn nước khỏi sông đào bảo vệ thành.

Vào ban đêm, hai bên bờ sông Thi Thủy phía bắc thành Hợp Phì có mấy ngàn binh lính quân Hán đang bận rộn, Thi Thủy tức là kênh đào liên hợp giữa Hợp Phì và Thọ Xuân, vốn là đường sông rất hẹp, là một sông nhỏ, bắt đầu từ giữa năm trước, Trương Liêu đầu nhập ba vạn dân phu đào sâu mở rộng đường sông, khiến kênh đào này đại khái có thể sử dụng thuyền hàng ba nghìn thạch đi qua.

Mặt đông Thi Thủy là một mảnh đất địa thế trũng, vốn là một đầm nước, hòa với hồ Thược Pha làm một thể, sau hồ Thược Pha lại dần dần thu nhỏ, đầm lầy cũng dần dần khô cạn, lại trải qua dân bảo xứ trăm năm cải tạo, đầm lầy khô hạn chiếm mấy vạn mẫu đất dần dần biến thành ruộng tốt.

Trước khi quân Tào chưa mở rộng kênh đào, Thi Thủy không có uy hiếp lớn đối với vùng đất lương lực này, ngược lại là nguồn nước tưới quý giá, nhưng từ khi Thi Thủy bị cải tạo làm kênh đào, lòng sông sâu, Thi Thủy trở thành một con sông treo trên mặt đất, đối với vùng ruộng tốt tương đối thấp thì sinh ra uy hiếp rất lớn.

Có lẽ hiện tại không có khả năng, nhưng tiếp mấy chục năm nữa, kênh đào lâu năm thiếu tu sửa, một khi vỡ, sẽ tạo thành tai họa mang tính hủy diệt đối với vùng ruộng tốt, mà mấu chốt quân Hán dẫn nước của sông đào bảo vệ thành, chính là nhánh kênh đào này.

Hai vạn quân Hán trải qua gần một tháng cố gắng, đã ở trên Thi Thủy phía bắc Hợp Phì hơn mười dặm xây dựng một tòa đê ngăn sông, dùng túi vải chứa bùn đá đầu nhập vào trong sông, tối nay, từ mấy vạn túi bùn đất đá cuối cùng đầu nhập và giữa con sông, cuối cùng cắt đứt Thi Thủy.

Sông đào bảo vệ thành đồng thời mất đi nguồn nước bổ sung, bởi vì địa thế bắc cao nam thấp, nước của sông đào bảo vệ thành cuối cùng sẽ toàn bộ chảy vào Sào Hồ, nhưng nước ở Thi Thủy lại tăng vọt, mực nước nhanh chóng dâng cao, bắt đầu tràn đê, chảy tới chỗ đất trũng phía đông.

Lúc này, mấy trăm binh lính quân Hán đang kéo mấy ngàn túi bùn đất ngăn ở trên bờ đê, trên đê nhanh chóng xuất hiện một đoạn vỡ rộng hơn mười trượng, nước sông mãnh liệt ào ra miệng vỡ, sóng ngập trời, gầm thét chảy chồm tới chỗ ruộng tốt trũng.

Ngoài mặt đông mười dặm, ở một chỗ trũng khác, có một con sông không lớn, tên gọi là sông Phì Chi, dân bản xứ gọi nó là sông Phi Tử, quanh co khúc khuỷu chảy vào trong sông Bạch Hạ bên ngoài chừng mười dặm, cuối cùng rót vào Trường Giang, mà quân Hán lại đào một con sông nhân tạo, liên kết sông Phi Tử này với Sào Hồ, như vậy kênh đào chảy theo hồng thủy sau khi chắn mấy vạn ruộng tốt, hình thành một hồ nước mới, nước lại chảy vào Phi Tử, cuối cùng từ Phi Tử nhập vào Sào Hồ, cứ như vậy, Thi Thủy liền thay đổi tuyến đường rồi, không chảy qua sông đào bảo vệ thành của Hợp Phì nữa.

Bởi vì Thi Thủy bị chặn lại, mực nước trong đường sông mặt nam ngăn đê bắt đầu nhanh chóng rơi chậm lại, hơn vạn tướng sĩ quân Hán đứng ở bờ tây đem bùn đất và tảng đá lớn chồng chất như núi đẩy vào bên trong đường sông, khiến đê ngăn sông thay đổi chiều rộng làm nửa dặm, như vậy, thủy đạo mặt nam của Thi Thủy hoàn toàn bị ngăn chặn rồi.

Sáng sớm hôm sau, Trương Liêu nhận được tin tức vội chạy lên đầu thành đông, cảnh tượng trước mắt làm y chấn động, chỉ thấy xa xa hơn mười dặm xuất hiện một hồ nước mới, trắng xóa một mảnh, lớn nhỏ mấy vạn mẫu.

Mà mực nước dưới sông đào bảo vệ thành lại nhanh chóng cạn dần, vùng bắc thành đã lộ ra lòng sông, bến Tiêu Dao lại biến thành vùng đất khô, binh lính quân Hán đông nghịt đang đâm đất chạy vội, bùn đất ứ đọng, toàn bộ sông đào bảo vệ thành chỉ còn lại một đoạn nam thành, sâu không quá vài thước, chậm nhất trong vòng hai ngày tới, nước trong sông đào bảo vệ thành sẽ chảy đi toàn bộ.

Trương Liêu không khỏi thở một hơi thật dài, quân Hán quả thật tốn một khoản chi phí lớn không ngờ dùng phương pháp cải tạo sông hồ xử lý dẫn nước trong sông đào bảo vệ thành đi, Trương Liêu không phải cảm thán trong quân Hán có nhân tài, mà là cảm thán ý chí tấn công Hợp Phì của Lưu Cảnh.

Đề xuất Linh Dị: Khủng Bố Phát Thanh
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN